Viết về Mộ Dung Phục

Sau 2 tuần kể từ ngày post, bài viết “Hoàng tộc Mộ Dung – Tổ tiên của Mộ Dung Phục” cũng có số lượt đọc kha khá. Nhưng bên cạnh đó, trong bảng thống kê những từ khóa mà người ta dùng để tìm ra blog mình, mình thấy không ít từ khóa như: lý lịch của mộ dung phục, mộ dung phục được miêu tả thế nào trong tlbb, cái chết của mộ dung phục… Vì vậy trong bài này mình sẽ viết đôi chút về Mộ Dung Phục trong Thiên Long Bát Bộ.

Mộ Dung gia là hậu nhân của người Tiên Ty, từng là hoàng đế nước Yên trong thời Ngũ Hồ Thập Lục Quốc. Dù triều Yên đã sụp đổ, và Trung Quốc đã trải qua những triều đại khác nhau, nhưng Mộ Dung gia qua nhiều thế hệ vẫn một lòng nuôi mộng phục quốc. Họ đều là những bậc cao thủ võ lâm, anh tuấn phong nhã, nuôi chí lớn, nhưng mãi vẫn chưa thực hiện được ước mơ của gia tộc.

Đến thời Bắc Tống. Sau khi Mộ Dung Bác chết (thật ra là giả chết), Mộ Dung Phục kế nghiệp cha. Lúc này trên giang hồ có câu “Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung”. Thực ra võ công của Kiều Phong cao hơn hẳn Mộ Dung Phục, nhưng Mộ Dung Phục là người cao ngạo vô cùng. Hắn cho rằng: không có nam bắc gì cả, thiên hạ chỉ có Mộ Dung Phục ta mà thôi.

Quả thật, Mộ Dung Phục đã có rất nhiều điều đáng để người ta mơ ước: xuất thân danh giá (là hậu nhân của hoàng tộc), ngoại hình anh tuấn phong nhã, võ công cao cường (tuy không đứng nhất nhì, nhưng cũng thuộc hàng cao thủ), những thuộc hạ tài giỏi và trung thành (Bao Bất Đồng, và 1 người nữa nhưng mình đã quên tên), và một hồng nhan tri kỷ đẹp tuyệt trần, không những một lòng yêu thương hắn mà còn giúp đỡ hắn rất nhiều. Lẽ ra, Mộ Dung Phục là một người rất hạnh phúc.

3_28-3-326-58_200212041393

20051161810567169

Nhưng hắn chưa hề cảm thấy hạnh phúc. Bởi có 1 thứ hắn không có: ngôi vị hoàng đế. Những thứ hắn đang có, hắn coi là điều hiển nhiên, sẵn sàng hy sinh những thứ đó để đổi lấy niềm hy vọng hão huyền. Để rồi cuối cùng đánh mất tất cả.

Trong suốt Thiên Long Bát Bộ, ta thấy Mộ Dung Phục đi qua đi lại rất nhiều, có mặt ở nhiều sự kiện lớn, nhưng sự có mặt của hắn không thu hút nhiều sự chú ý. Hắn làm rất nhiều việc nhưng không cóviệc nào thành công. Hắn càng làm nhiều, ta càng thấy một Mộ Dung Phục khẩu khí quá lớn nhưng tài cán quá bé (thực ra Mộ Dung Phục không phải bất tài, chỉ là ước mơ quá lớn vượt quá khả năng mà thôi), các tính xấu (kiêu căng, nhỏ nhen, ích kỷ) dần lộ ra. Hắn càng làm nhiều thì mất đi càng nhiều, cuối cùng hóa điên và tiếp tục sống trong giấc mộng hoàng đế của hắn.

Đây là hành trình của Mộ Dung Phục, từ  lúc hắn là người “có tất cả” cho đến khi hắn “mất tất cả”:

– Giả làm võ sĩ Tây Hạ, đuổi đánh Đoàn Dự và Vương Ngữ Yên. Khi Đoàn Dự được Vương Ngữ Yên “chỉ điểm” võ công, Mộ Dung Phục bỏ đi.

– Trong trận cờ vây với Lung Á Lão Nhân, Mộ Dung Phục bị tẩu hỏa nhập ma, suýt tự sát, nhờ Đoàn Dự dùng Lục Mạch Thần Kiếm đánh cho tỉnh lại.

– Trong trận đánh với Đinh Xuân Thu ở nhà khách, Mộ Dung Phục chống đỡ vất vả, sau đó nhân lúc hỗn loạn rồi bỏ chạy.

– Lên Thiếu Lâm Tự, Mộ Dung Phục gặp lại Đoàn Dự và Tiêu Phong. Hắn đấu với Đoàn Dự (hình như là do hắn tấn công cha của Đoàn Dự trước), bị Đoàn Dự dùng Lục Mạch Thần Kiếm đánh gẫy thanh trường kiếm. Vương Ngự Yên chạy ra xin Đòan Dự tha cho hắn. Hắn bất ngờ đánh lén, bị Tiêu Phong chặn lại. Lúc này, người ta đã thấy rõ sự chênh lệch võ công của “Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung”, khi Tiêu Phong đánh bật hắn một cách dễ dàng. Hơn nữa, hắn cũng mất hết danh dự.

– Nghe tin công chúa Tây Hạ đang kén phò mã, hắn đến dự tuyển với hy vọng tràn trề. Đoàn Dự vì muốn Vương Ngữ Yên hạnh phúc, sẵn sàng giành lấy ngôi phò mã để Mộ Dung Phục về với nàng, và bị Mộ Dung Phục đẩy xuống giếng. Vương Ngữ Yên chứng kiến cảnh đó, nhảy xuống giếng cùng Đoàn Dự. Hắn không hề cản lại, mà còn cho đó là kết thúc tốt đẹp dành cho Đoàn Dự và Vương Ngữ Yên. Hắn đã mất Vương Ngữ Yên từ đây.

– Làm phò mã Tây Hạ không thành, hắn bái Đệ Nhất Ác Nhân Đoàn Diên Khánh làm nghĩa phụ, giúp hắn bắt Đoàn Chính Thuần (cha Đoàn Dự) và các bà vợ, mục đích buộc Đoàn Chính Thuần nhường ngôi cho Đoàn Diên Khánh. Vì Đoàn Diên Khánh không có con, sau này sẽ truyền ngôi cho hắn. Đoàn Chính Thuần và các bà vợ đều bị giết, nhưng kế hoạch vẫn không như hắn mong muốn.

– Cuối cùng, người ta nhìn thấy một Mộ Dung Phục đã hóa điên.

**********

Trong các tác phẩm Kim Dung mình từng đọc, Thiên Long Bát Bộ là bộ mình nhớ được nhiều chi tiết nhất, vì đây là bộ mình thích nhất. Mình viết bài này dựa trên trí nhớ, và có tham khảo chút trên wikipedia.

5 comments

  1. Cái nhìn phiến diện quá ~~! “Biểu ca” cũng đâu có lúc nào gọi là “có tất cả”.
    Theo nguyên tác, Mộ Dung Phục từ nhỏ đã không có ai dạy võ. Cha ruột của hắn giả chết, bỏ mặc hắn tự sinh tự diệt suốt hai mươi mấy mấy năm. Toàn bộ võ công của hắn đều tự luyện thành tài.
    Ngay cả ở điều kiện như thế, Mộ Dung Phục chính là người duy nhất có thể cùng nổi danh với thiên tài luyện võ Tiêu Phong. Tuy có nhiều người nói cái tên Cô Tô Nam Mộ Dung không hoàn toàn đại biểu cho Mộ Dung Phục nhưng nếu hắn không đủ tài cán, liệu rằng người đời còn nhắc tới năm cái chữ ấy nữa hay không?
    Cuộc đời Mộ Dung Phục là một chuỗi những thất bại. Không chỉ thất bại trên sự nghiệp cùng danh vọng, trên tình trường, hắn cũng là kẻ thất bại. Lòng tự tin của hắn không ngừng bị phá hủy. Cuối cùng, hắn điên. Một đời Cô Tô Nam Mộ Dung cứ như vậy trở nên điên dại.
    Ở mốc khởi điểm, Mộ Dung Phục cùng Tiêu Phong là hai kẻ có vận mệnh tương đồng. Đồng dạng cha mẹ mất sớm, đồng dạng là nhân tài kiệt xuất trong giới trẻ tuổi. Điểm khác biệt lớn nhất giữa hai người là Tiêu Phong có hai vị sư phụ tận tâm tận lực dạy bảo hắn, thậm chí bang chủ Cái Bang Uông Kiếm Thông còn lên kế hoạch bồi dưỡng hắn trở thành một đời tân nhiệm bang chủ. Mà Mộ Dung Phục hắn có cái gì? Cái hắn có chỉ là quãng thời gian ngắn ngủi bên người cha trên danh nghĩa. Sau khi Mộ Dung Bác giả chết, hắn chỉ còn vài tuyệt học gia truyền cùng một biển kinh thư võ học trong Hoàn Thi Thủy Các. Không có người dạy bảo, con đường tu luyện của hắn xuất hiện rất nhiều đường quanh co. Cuối cùng, chìm đắm trong cái danh hiệu “lấy đạo của người, trả lại cho người”, hắn bỏ bê tuyệt học gia truyền mà đâm đầu vào học lấy võ học các phái. Thế nhưng hắn nào biết, thứ hắn hiểu được chỉ là vẻ ngoài. Tinh túy trong mỗi tuyệt kĩ không phải là thứ mà một kẻ chỉ tốn vài tháng luyện tập như hắn là có thể ngộ ra được. Mà thứ thực sự gọi là tuyệt nghệ trong tuyệt nghệ lại chính là cái mà hắn bỏ bê xao nhãng. Sau cùng, hắn thua trong tay một tên cà lơ phất phơ học võ không đến ba năm là Đoàn Dự.
    Hắn văn võ song toàn, là hình tượng hoàn mĩ của một trọc thế gia công tử. Luận dung mạo, hắn bỏ xa tên xú tăng Hư Trúc. Luận văn chương, hắn không thua gã lẻo mép Đoàn Dư. Luận võ học, hắn có thể sánh ngang người đứng đầu thế hệ trẻ là Tiêu Phong. Cơ thể hắn chảy xuôi dòng máu hoàng tộc cao quý, lúc nào cũng mang trong mình chí lớn phục quốc. Nhìn bề ngoài, Mộ Dung Phục là một mẫu người hoàn hảo không chút khiếm khuyết. Thế nhưng hết lần này tới lần khác, hắn đều thất bại. Dù là quang minh chính đại hay sử dụng thủ đoạn ti tiện, hắn vẫn bại triệt để.
    Về vấn đề đúng sai hay âm mưu quỷ kế, lòng dạ tiểu nhân gì gì đó đơn giản chỉ vì một chữ “Đen” =)) Kiêu hùng không gặp thời sẽ thành phản diện =))
    Tóm lại Mộ Dung Phục là người xấu không sai, thế nhưng tài năng của hắn ta vẫn là một điểm sáng rực rỡ trong toàn bộ cuốn tiểu thuyết. Nếu hắn đủ quả đoán và độc ác hơn thì kết thúc của truyện đã khác rất nhiều rồi. Ví dụ như xúi dục Ngữ Yên lợi dụng tình cảm của Đoàn Dự, sau đó tu hú đẻ nhờ => phục quốc ez :))

  2. À còn nữa, trước khi lên Thiếu Lâm, Phục Điên bị trúng Hóa Công Đại Pháp của lão Đinh nữa mới thua thảm vậy :)) Vụ này trước có người hỏi vì sao đầu truyện Phục Điên đánh với Phong Tồ có qua có lại mà trên Thiếu Lâm ăn 1 chiêu là bại ngay, sau đó Kim Dung giải thích thế :))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s