Advertisements

[Truyện dịch] Giết chết Tuyết Sơn Phi Hồ – Ôn Thụy An

Tác phẩm: Giết chết Tuyết Sơn Phi Hồ
Tác giả: Ôn Thụy An
Người dịch: Heen
(Nếu có copy qua trang khác, vui lòng ghi nguồn)
—————————————

Đạo diễn danh tiếng Giản Thanh Quả mở tờ báo ra, thấy tiêu đề lớn: “Thiết Tú đã chết!”. Lại thêm một tiêu đề khác: “Hồ Phỉ và Miêu Nhân Phụng của Kim Dung chưa phân thắng bại, nhưng Thiết Tú và Trương Đại Khả đã quyết sinh tử trong máy quay của Thanh Quả”.

Giản Thanh Quả chưa đọc nội dung bên trong đã cảm thấy có chút chóng mặt.

Lão với tay lấy ly cà phê trên bàn.

Lão phảng phất cảm giác như Thiết Tú thần võ oai phong kia vẫn chưa chết.

Chỉ đạo võ thuật nổi tiếng Hàn Tam Nộ đang nằm ngủ trên chiếc ghế dài trong bệnh viện, cho đến khi một đệ tử thân cận đánh thức lão, nói: “Thiết Tú bị vỡ hộp sọ, đã chết rồi.”

Lão ngây người ra một lát, nghĩ đến gương mặt lanh lợi hoạt bát, oai phong như hổ báo ấy, trong khoảnh khắc bị chìm vào hôn mê và như sắp lìa đời.

Lão biết Thiết Tú sẽ có kết cục này.

Lão chỉ không biết nó đến nhanh như vậy.

Trên cơ thể của diễn viên võ thuật Trương Đại Khả có đến bảy tám vết thương, vẫn còn đang đau. Nhưng đối với y mà nói, đây chỉ là chuyện thường ngày như cơm bữa.

Nghĩ đến cái chết của Thiết Tú, sâu thẳm trong lòng y có cảm giác rất khác lạ.

Thiết Tú đã chết. Đối với người khác mà nói, chính là sụp đổ của thần tượng, là tan nát hy vọng, là đả kích to lớn, cũng là tin tức nóng hổi ai ai cũng bàn luận. Mọi người sẽ nói về chuyện này, không ít người sẽ khóc lóc sầu thảm vì gã, cũng có người vì gã mà tự vẫn.

Trương Đại Khả thì không.

Đối với y mà nói, cái chết của Thiết Tú là một cơ hội.

Một cơ hội có thể thay đổi cả đời y. Cái chết ấy có thể là trường ác mộng của người khác, nhưng với Trương Đại Khả, đây tuyệt đối là:

Một vận may.

Trong sự nghiệp diễn xuất của Trương Đại Khả, xuất hiện của Thiết Tú quả là bất hạnh của y.

Ngay khi nền điện ảnh võ hiệp cổ trang vừa thịnh hành, Trương Đại Khả đã bắt đầu đóng phim. Khi ấy, y đang thanh niên trai tráng, thân thủ linh hoạt, tài cao chí lớn, thực hiện được nhiều động tác có độ nguy hiểm cao. Nhưng cuối cùng vẫn chỉ được đóng các vai nhỏ, làm thế thân, hoặc đảm nhiệm các nhân vật kiểu “xông ra trước, ra tay trước, bị giết trước”.

Y rất cần cù và chịu xả thân. Có những cảnh quay đòi hỏi thực hiện động tác nguy hiểm, y đều đảm nhiệm tất cả. Vì vậy, trong lúc phim võ hiệp đang thịnh hành, y nhận được rất nhiều công việc, có thể nhìn thấy y trong rất nhiều bộ phim.

Dù vậy, y vẫn chỉ là diễn viên không tiếng tăm, ít nhất thì ba chữ “Trương Đại Khả” chưa từng xuất hiện trên tờ báo điện ảnh nào. Nhưng cái giá y phải trả là không hề nhỏ. Đã có ba lần y bị “thương nặng” và sáu lần “thương nhẹ”, đều phải nhập viện. Năm lần bị gẫy xương cốt, có hai sợi gân từng bị đứt ba lần, hai lần bị nứt xương mũi, tay chân bị trật khớp vô số lần; trong lúc đu dây cáp đã từng bị gãy chân hai lần. Y cảm thấy xương cốt toàn thân giống như những linh kiện góp nhặt từ hãng xe cũ, miễn cưỡng mà ráp lại với nhau. Mỗi khi trái gió trở trời, chúng cùng nhau phát tác hành hạ cơ thể tàn tạ này.

Điều khiến Trương Đại Khả đau khổ nhất, chính là vết thương trên má.

Trong khi đang thực hiện một cảnh quay phim võ hiệp cổ trang, lúc đó trường kiếm trong tay Thiết Thú đã rạch một đường lên mặt y. Giờ đây, phim võ hiệp không còn thịnh hành như trước nữa. Chính tay y đã dẫn dắt Thiết Tú vào nghề. Gã tuy là hảo thủ của Đại Thánh Phách Quải Môn và Đường Lang Quyền, nhưng dù sao động tác trong phim cũng khác với đả đấu trong đời thực. Nếu đổi lại là người khác, dù phối hợp thất bại, với phản ứng nhanh nhạy của Trương đại Khả nhất định sẽ né được. Nhưng đây là lại là Thiết Tú, xuất thủ mạnh và nhanh đến nhường ấy. Một đường kiếm ấy đã đả thương Trương Đại Khả.

Vết thương không hề nặng.

Nhưng vì vết thương ấy, sự nghiệp điện ảnh của Trương Đại Khả bị tổn hại nặng nề.

Trên mặt có vết sẹo rõ ràng như vậy, nhìn sao cũng không giống người trong chính phái.

Đạo diễn và nhà sản xuất đều nói vậy. Có thể đời thực, chính tà không phân biệt rạch ròi đến vậy, nhưng trong thế giới điện ảnh thì lúc nào cũng phải chính tà phân minh. Vì vậy, Trương Đại Khả chỉ đành hóa thân thành các nhân vật tà phái.

Từ lúc đó, Trương Đại Khả luôn cảm thấy Thiết Tú chính là khắc tinh của y.

Thiết Tú là đồng môn sư huynh đệ với y, trẻ hơn y ba tuổi, nhưng công phu đã luyện đến mức vừa thuần thục lại đẹp mắt, nhân duyên cũng tốt. Trong lúc đang quay một phim võ hiệp mà bị thiếu diễn viên, y liền giới thiệu gã tiểu sư đệ này, cho gã hoạt động dưới trướng. Ngoài việc dễ sai bảo, tiểu sư đệ còn diễn được nhiều động tác khó mà người khác không làm được.

Không lâu sau, phim cổ trang hoàn toàn trở nên lỗi thời. Khán giả yêu cầu những màn đấu đả mang tính chân thật. Lý Tiểu Long là người có chân tài thực học, đã đưa phim võ thuật lên đến đỉnh cao. Nhanh, chuẩn, có lực, nhất kích trí mạng, đều là bản sắc trong võ công của Lý Tiểu Long. Hơn nữa, anh còn khéo léo kết hợp nghệ thuật khiêu vũ vào trong võ thuật, hoàn toàn nắm bắt được tính tiết tấu trong điện ảnh. Anh đã dựng nên hình tượng uy dũng vô song, kéo theo trào lưu phim võ thuật trên đà phát triển mạnh.

Lúc này, Trương Đại Khả bèn dẫn theo một đám huynh đệ, bao gồm Thiết Tú, gia nhập vào nhóm của chỉ đạo võ thuật nổi tiếng Hàn Tam Nộ.

Trong làng điện ảnh, Hàn Tam Nộ là một người tài ba, nếu hoạt động dưới trướng lão, ắt không lo không có phim để đóng. Hàn Tam Nộ cũng rất nâng đỡ họ, từng quay một bộ phim trong đó ba sư huynh đệ Trương Đại Khả, Thiết Tú, Tiền Hổ đều tham gia diễn xuất. Chỉ tiếc lúc đó Lý Tiểu Long khí thế quá thịnh, những diễn viên khác, bất luận là đóng vai văn hay vai võ, đều bị ánh hào quang của anh lấn át tất cả. Võ công Trung Quốc bỗng trở nên vô cùng thịnh hành, nhiều võ quán mọc lên, ngay cả thư sinh yếu đuối cũng muốn đi tập võ để trở thành đại hán oai phong.

Võ thuật của Hàn Tam Nộ chủ yếu là lấy lùi làm tiến, lấy yếu thắng mạnh, mượn lực đả lực, so với yếu chỉ Lý Tiểu Long là nhanh và mạnh, quả là khác xa hoàn toàn. Khán giả yêu thích loại võ thuật của Lý Tiểu Long hơn, ít nhất thì trong phim, tiếng hô lớn cùng những động tác mạnh của anh đã đi vào lòng người xem.

Hàn Tam Nộ từng than thở: “Cách đánh của Lý Tiểu Long, chính là đẩy cơ thể phát huy đến cực hạn, nhưng phía sau cực hạn sẽ là những gì? Nếu không phải bước lên một đỉnh cao khác thì sẽ là thất bại thảm hại. Nghệ thuật quốc họa cũng phải để lại những khoảng trắng cho người ta tự tưởng tượng. Võ công của Lý Tiểu Long quá quyết liệt, không chịu chừa lại khoảng trắng nào, khiến cho sinh mệnh lực bị mệt mỏi kiệt sức. Về lâu dài mà nói, ắt không phải là phúc.”

Không lâu sau khi Hàn Tam Nộ nói những lời này thì được tin Lý Tiểu Long đột tử, cả làng điện ảnh đều bị chấn động. Những võ thuật quyền cước của anh trên màn ảnh, cùng với cảm xúc cuồng hỷ và bi nộ trên gương mặt anh khi đánh bại đối thủ, nay đã trở thành hoài niệm.

Sự ra đi của Lý Tiểu Long đã để lại cái bóng quá lớn mà không ai có thể vượt qua được. Thế là phim hành động chia làm hai nhánh: một là thể loại phim võ thuật thời dân quốc, võ công linh hoạt, tiểu xảo đẹp mắt; hai là thể loại phim kỳ ảo với võ công khoa trương không có thực, tạo nên trường phái phim võ hiệp cổ trang chú trọng tình tiết hơn là võ thuật. Lúc này, Trương Đại Khả và Thiết Tú phải đối mặt với một lựa chọn.

Hàn Tam Nộ muốn làm đạo diễn cho một phim cổ trang nhằm tuyên dương tinh thần võ thuật.

Trong khi đạo diễn Giản Thanh Quả, người vốn quen với thể loại lịch sử cung đình, nay muốn thử làm một phim hành động trong bối cảnh thời dân quốc.

Hàn Tam Nộ vốn quý mến Thiết Tú hơn, nhưng lão vẫn chọn Trương Đại Khả làm nam chính. Giản Thanh Quả mượn nhân lực từ lão, đã chọn dùng Thiết Tú.

Theo lý thường mà nói, Hàn Tam Nộ là chỉ một đạo võ thuật có thâm niên, có thể gọi là lão làng trong thể loại phim hành động, các màn võ thuật do lão thiết kế đều được đón nhận nồng nhiệt. Khi đảm đương vai trò đạo diễn lẽ ra sẽ rất thuận lợi, Trương Đại Khả lẽ ra sẽ nổi danh.

Nhưng bộ phim làm ra không ai thích xem, Trương Đại Khả cũng không nổi danh.

Còn Thiết Tú lại trở nên nổi tiếng.

Thân thủ linh hoạt, phản ứng nhanh nhạy, biểu cảm sinh động, gương mặt trẻ con, Thiết Tú rất được khán giả hoan nghênh. Trương Đại Khả lại mang bộ mặt nghiêm túc trầm trọng, khán giả cảm thấy nặng nề và không thích. Ai cũng chú ý đến Thiết Tú mà quên mất sự tồn tại của Trương Đại Khả.

Thế là, Thiết Tú ngày càng danh tiếng nổi như cồn, giá trị bản thân tăng cao. Gã được mời đóng hết phim này tới phim khác, phim nào cũng kín rạp. Gã còn “chiếu cố” một đám võ sư hoạt động dưới trướng. Nhằm duy trì danh tiếng của mình, gã không ngần ngại thực hiện nhiều pha mạo hiểm mà người khác không làm được. Vì gã di chuyển như bay, thân thủ linh hoạt nhanh nhẹn, người ta đặt cho gã một ngoại hiệu, “Phi Hồ”.

Tên tuổi Thiết Tú nhanh chóng vang vọng đến Hong Kong, Đài Loan và cộng đồng Hoa kiều ở hải ngoại, thậm chí xâm nhập vào thị trường điện ảnh Âu Mỹ, gây nên cơn sốt cuồng nhiệt ở Nhật Bản và Hàn Quốc. Thiết Tú uy danh thiên hạ, còn Trương Đại Khả chỉ là tiểu tốt vô danh.

Y thậm chí không thể duy trì kế sinh nhai, tình hình ngày càng thê thảm. Cuối cùng, y phải gia nhập vào nhóm của Thiết Tú, trở thành một thành viên dưới trướng.

Thiết Tú niệm tình cũ, đối đãi rất tốt với Trương Đại Khả. Ví dụ như trong bộ phim chuyển thể Tuyết Sơn Phi Hồ này, do đích thân Thiết Tú đề bạt, y mới được đảm nhận nhân vật “Đả Biến Thiên Hạ Vô Địch Thủ” Miêu Nhân Phụng, cũng xem như là nam chính thứ hai. Ai cũng nói: Thiết Tú niệm tình cũ, rất chiếu cố huynh đệ, không nhớ thù xưa. Ngay cả báo chí cũng viết như thế. Chỉ có Trương Đại Khả tự hiểu trong lòng. Trong nguyên tác, có thể Miêu Nhân Phụng cũng là một nhân vật rất quan trọng , nhưng trong phim thì chưa chắc. Miêu Nhân Phụng vừa xuất hiện trong phim đã là một lão già, y buộc phải hóa trang thành ông già để làm nổi bật hiệp khách trẻ tuổi Hồ Phỉ. Công chúng sẽ không bao giờ “sùng bái” một hình tượng “ông già”. Nhiệm vụ của y trong phim này, chỉ là dựa vào tình tiết để tạo đột phá, thực hiện những màn đả đấu hấp dẫn, đóng nhiều cảnh nguy hiểm, quan trọng là làm nền cho hình tượng anh hùng của Hồ Phỉ -Thiết Tú.

Những điều khác đều không quan trọng.

Ngay cả sự sống chết của y cũng không quan trọng.

Trương Đại Khả phát hiện một điều. Mỗi khi Thiết Tú không dùng thế thân mà tự thực hiện các động tác nguy hiểm, khán giả đều vô cùng sùng bái, lo lắng thay gã, cuồng nhiệt cổ vũ la hét.

Trương Đại Khả không phục chút nào. Những gì Thiết Tú làm được, y cũng làm được vậy.

Hơn nữa, cái giá mà y phải trả, cũng lớn hơn Thiết Tú rất nhiều.

Thế nhưng, y vẫn mãi đứng ngoài ánh hào quang. Ánh đèn của vũ đài chỉ luôn chiếu rọi trên người Thiết Tú. Nhất cử nhất động của gã đều trở thành tiêu điểm. Còn y thì sao? Chỉ là cái nền di động trên vũ đài. Dù y làm tốt thế nào, người đời cũng không ngó ngàng đến.

Mắt thấy Thiết Tú ngày càng tiến xa, xuân phong đắc ý, danh thành lợi tựu, bản thân y thì có gì? Trong lòng y vẫn có một nỗi uất hận không nói nên lời: chính ta y đưa gã bước vào võ nghiệp, không nhờ có y, ngày nay làm sao có người tên Thiết Tú oai danh ngất trời? Nhưng ai ai cũng nói: “Thiết Tú niệm tình cũ, không nhớ mối thù xưa, sẵn sàng đề bạt Trương Đại Khả”.

“Mối thù xưa” là gì?

Chính là lúc Hàn Tam Nộ và Giản Thanh Quả mỗi người làm một phim, hai bên trở thành đối thủ cạnh tranh. Kết quả là, Hàn đã bại dưới tay Giản. Ai ai cũng biết tới Thiết Tú mà quên đi Trương Đại Khả. Y cảm nhận được sự tàn nhẫn vô tình của người đời. Họ có thể nâng đỡ anh sùng bái anh, hay cũng có thể chà đạp anh mà không vì lý do gì. Hôm nay họ nâng đỡ anh, ngày mai họ quên mất anh. Hoặc hôm nay họ chà đạp anh, ngày mai có thể lại nâng đỡ. Vì vậy, trong làng giải trí này, nghề diễn viên mãi mãi chỉ là canh bạc, không ai có thể nắm chắc chuyện thắng bại.

Năm xưa, cả hai cùng có cơ hội đóng vai chính. Nhưng thần may mắn để về phía Thiết Tú. Gã “may mắn”, Trương Đại Khả y thì “không may”.

Giờ đây Thiết Tú đã chết, thì sao nào?

Đến lượt ta “may mắn” rồi chứ? Trương Đại Khả nghĩ như thế: nếu ta còn không vinh quang tỏa sáng, khi lớn tuổi hơn thì không còn cơ hội nữa.

Chính vì suy nghĩ như vậy, sáng hôm qua, trên phiến đá hiểm trở ấy, Trương Đại Khả cố tình đứng ở một vị trí thuận lợi cho bản thân mà buộc Thiết Tú vào vị trí bất lợi.

Theo tình tiết trong nguyện tác Tuyết Sơn Phi Hồ, Miêu Nhân Phụng và Hồ Phỉ quyết đấu trên núi tuyết, vì hai bên công lực tương đương nên nảy sinh lòng kích phục lẫn nhau, bất đắc dĩ phải cùng đáp xuống một phiến đá lớn, nhưng phiến đá này chỉ có thể chịu được trọng lượng của một người. Trong lúc nguy cấp, cả hai phải thi triển hết sở học bình sinh, quyết phân thắng bại. Đây cũng là kết cục cho mối ân oán giữa hai nhà Hồ Miêu trong suốt trăm năm nay. Đây là trận chiến đỉnh cao mà tác giả cố ý không cho biết kết quả, để người đọc tự phát huy trí tưởng tượng. Vì vậy, khi đem chuyển thể thành điện ảnh, để có thể đẩy lên thành cao trào, phải dụng công chăm chút cho các màn đấu võ, thuần thục từng chiêu thức đối kháng để thể hiện những màn võ thuật đỉnh cao.

Nhằm thực hiện tốt cảnh quay này, đạo diễn Giản Thanh Quả, chỉ đạo võ thuật Hàn Tam Nộ cùng Thiết Tú đã bỏ nhiều công sức để chọn cảnh thử máy, thiết kế các bộ chiêu thức võ thuật. Đối với trận quyết đấu cuối cùng này, họ đã chọn một đỉnh núi tuyết băng giá làm bối cảnh.

Theo kịch bản, sau khi Hồ Phỉ và Miêu Nhân Phụng tỉ đấu một hồi, hai người cùng rơi xuống một phiến đá lớn giữa sườn núi. Phiến đá này gập ghềnh không vững, hai người phải quyết sinh tử trên đó. Khoảng cách từ miệng núi cho tới phiến đá nhô ra chừng 20-30 mét. Để có thể tạo hiệu ứng chân thật, Thiết Tú và Trương Đại Khả đều phải nhảy từ miệng núi, đáp xuống phiến đá và tái chiến trên đó.

Dưới chân núi có nhiều vách đá nhọn, sườn núi cũng không có chỗ tựa để leo bám. Một khi rớt xuống núi ắt thịt nát xương tan. Thiết Tú và Trương Đại Khả tuy có kỹ thuật điêu luyện, nhưng trong lòng cũng không khỏi e sợ. Chỉ là, khán giả thời nay yêu cầu rất cao, không thể chỉ dựa vào những góc máy tiểu xảo mà cần phải có cảnh quay chân thật. Thiết Tú muốn bảo vệ hình tượng “nghệ cao đảm đại”, chỉ đành mạo hiểm mà làm. Còn Trương Đại Khả chỉ là kẻ được nâng đỡ, Thiết đại ca dám nhảy rồi, mạng quèn như y sao dám nói “không”.

Tất nhiên, chuyện “nhảy núi” đã trải qua rất nhiều kiểm chứng về độ an toàn: tảng đá ấy chắc chắn chịu được trọng lượng của hai người; tư thế và vị trí nhảy xuống của cả hai, đồng thời phải đảm bảo góc quay đẹp. Vì pha nhảy núi mạo hiểm này là trọng điểm cho công tác tuyên truyền, ngoài một đám ký giả được mời để tham quan hiện trường, hai người đều không đeo các thiết bị an toàn, không cột dây đồng chắc chắn mà chỉ có một sợi dây mảnh (sợi filament) làm dây an toàn với nút thắt không chặt. Không những vậy, phải đạt tới mức vừa nhảy xuống núi mà vẫn phải đao kiếm tranh phong.

Nghĩ đến vực sâu thăm thẳm ấy, Trương Đại Khả liền run lên một cái.

Nếu người bị ngã xuống không phải Thiết Tú, mà là chính bản thân y…

Mặc dù y đã tiên liệu trước Thiết Tú sẽ có kết cục ngày hôm nay. Y biết Hàn sư phụ không thể dung túng cho một Thiết Tú ngày càng cuồng ngạo. Gã đại nghịch bất đạo, đắc ý vong hình, phản bội sư môn, từ lâu Hàn Tam nộ đã căm hận trong lòng. Y chỉ là tụ thủ bàng quan mà thôi.

Người không phải do y giết. Y chỉ là một con vít nhỏ trong cả luồng máy đang hoạt động. Y không thể nghịch thế mà hành.

Thiết Tú chết rồi, mọi sự chú ý lại tập trung vào y. Có người dự đoán y sẽ nổi danh và thay thế Thiết Tú, cũng có người thóa mạ oán trách y không kịp thời cứu sống Thiết Tú. Tuy nhiên, y gia nhập làng giải trí đã lâu rồi, đã nhìn thấu rồi. Người ta sẽ nhanh chóng lãng quên chuyện này, lãng quên Thiết Tú. Khán giả chỉ cần xem phim hay thôi.

Đây quả là một cảnh “phim hay”: “Miêu Nhân Phụng” giết chết “Hồ Phỉ”.

Khoảnh khắc Thiết Tú té xuống vực thẳm đã được ghi vào máy quay.

Trương Đại Khả nhớ lại Giản đạo diễn từng nói với y: Thời đại của Thiết Tú đã qua rồi.

Giờ đây, đến lượt Trương Đại Khả rồi chứ?

Nếu Giản Thanh Quả không chịu thực hiện lời hứa với y thì biết làm sao?

Nghi vấn này cứ đeo bám mãi khiến y muốn điên lên, thế là y quyết định một chuyện: ngay cả “Phi Hồ” Thiết Tú nổi tiếng “đánh không chết” nay cũng đã chết rồi, tên đạo diễn đeo mắt kính cầm tẩu thuốc kia lại không chết được sao? Cái chết của Thiết Tú ít nhiều có liên quan đến lão ấy. Y vì tiểu sư đệ mà báo thù cũng không có gì sai cả.

“Tuyết Sơn Phi Hồ” đã đóng máy, “Phi Hồ” chết thật rồi. Tâm điểm của màn kịch tiếp theo, chính là bản thân y, Hàn Tam Nộ cùng Giản Thanh Quả.

Chỉ đạo võ thuật nổi tiếng Hàn Tam Nộ thì không nghĩ như vậy.

Lão đã sớm cho rằng Thiết Tú sẽ có kết cục này, chỉ là, lão cũng không cho rằng Trương Đại Khả có thể tiến xa.

Trương Đại Khả tính tình quá quật cường, không chịu thua kém người khác, chứa đầy nộ ý torng lòng. Thiết Tú lại quá cầu toàn, áp lực công việc lớn khiến y quá nhập tâm. Dù là Thiết Tú hay Trương Đại Khả, với cá tính như vậy, thật khó mà sống bình an vô sự cả đời.

Bởi vì cuộc sống yên bình vô sự không phải mục tiêu mà họ theo đuổi. Trong màn “tai nạn” kia, người ta thấy “Miêu Nhân Phụng” giết chết “Hồ Phỉ”. Nhưng thật ra có ai biết được, trong lúc Thiết Tú đang tuổi trẻ đắc ý nhất, “Hồ Phỉ” đã sớm giết chết “Miêu Nhân Phụng” từ lâu.

Trương Đại Khả và Thiết Tú cùng xuất thân như nhau, thậm chí có thể nói, chính Trương Đại Khả “dẫn dắt” Thiết Tú vào nghề. Sau đó, trong khi Thiết Tú ngày càng tiến xa, Trương Đại Khả lại càng mất đi niềm tin vào bản thân.

Một khi con người ta mất đi niềm tin sẽ dễ dàng buông xuôi. Gần đây, diễn xuất của Trương Đại Khả luôn bị chê “như khúc gỗ”, bị ký giả nhận định y là “kẻ mơ ngủ”, tất cả cũng vì tâm lý “cam chịu sa đọa” của y.

Hàn Tam Nộ rất thông cảm với tâm trạng của y.

Bởi vì, chính bản thân lão là một chỉ đạo võ thuật danh tiếng và dày dạn kinh nghiệm mà lại thua kém Giản Thanh Quả, một kẻ xuất thân văn sĩ và lần đầu làm đạo diễn phim võ thuật. Thật khó tin.

Hàn Tam Nộ từng giúp nhiều đạo diễn thiết kế ra các màn đấu võ đặc sắc, mỗi bộ phim đều rất được đón nhận nhiệt liệt. Mọi người đều nói, chính Hàn Tam Nộ đã “nâng đỡ” cho các đạo diễn này.

Những người thành danh nhờ sự “nâng đỡ” của Hàn Tam Nộ, không chỉ có đạo diễn mà còn hai mươi mấy diễn viên võ thuật. Bất luận họ công phu căn cơ cao thấp thế nào, chỉ cần vào tay Hàn Tam Nộ, đều có thể hóa thân thành anh hùng trước màn bạc, tinh thông thập bát ban vũ khí, oai phong như hổ báo. Hơn nữa, mỗi quyền mỗi cước đều được kết hợp tinh tế với nghệ thuật vũ đạo ưu mỹ. Khi tấn công luôn hiển lộ tư thế dũng mãnh cực kỳ, mỗi quyền đấm ra đều vô cùng chân thật, khiến gián giả vô cùng thỏa mãn.

Ngay cả Thiết Tú cũng có thể nói là do một tay Hàn Tam Nộ bồi dưỡng. Các đạo diễn đều coi trọng gã, cho gã có cơ hội ngày càng leo cao, nhưng sở dĩ có được thân thủ như vậy, chính nhờ một tay Hàn Tam Nộ đã đào tạo mà ra.

Lão thấy Thiết Tú phản ứng nhanh nhẹn, cơ bắp cuồn cuộn, lại có gương mặt hoạt bát lanh lợi như trẻ con, thật khiến người ta yêu thích. Lão bèn hướng dẫn cho gã những công phu tiểu xảo kết hợp với chiêu thức dũng mãnh, cộng thêm một chút hài hước. Nhằm thoát ra ngoài ánh dương cương liệt của Lý Tiểu Long, lão bèn gây dựng cho gã hình tượng vị anh hùng thân thủ bất phàm mà thân thiện gần gũi.

Lão đã thành công.

Thiết Tú cũng đã thành công.

Trong đời lão từng gây dựng nên nhiều hình tượng khác nhau, sáng tạo ra nhiều loại chiêu thức võ thuật, bồi dưỡng vô số minh tinh hành động, nhưng chỉ có Thiết Tú thể hiện được ý niệm của lão.

Nhưng trớ trêu thay, trong bước ngoặt quan trọng nhất, khi lão từ một chỉ đạo võ thuật chuyển mình thành đạo diễn, gã lại biến thành khắc tinh. Từ sau khi Giản Thanh Quả hợp tác cùng Thiết Tú, tình hình của lão ngày càng tồi tệ.

Thực ra, trong thời kỳ đỉnh cao, công việc của lão có thể nói là vượt ngoài chức trách của cả đạo diễn: từ khâu thiết kế chiêu thức võ thuật, cho đến sắp đặt kịch bản, thậm chí là cắt ghép phim, đăng ký lịch quay, rồi đến công tác tuyên truyền, lão đều tham gia lên kế hoạch và chỉ đạo thực hiện. Tuy nhiên, “võ chỉ” vẫn mãi mãi là “võ chỉ”. Thu nhập không tệ nhưng thân phận thấp kém hơn đạo diễn. Bạn bè lời ra tiếng vào: bồi dưỡng ra biết bao nhiêu đạo diễn và diễn viên, chẳng lẽ lại không thể xưng bá một phương sao? Lại được tận hưởng cảm giác khi làm một đại đạo diễn? Thế là lão từ chối vài bộ phim, quyết tự làm một phim điện ảnh của riêng mình.

Đây là tin chấn động một thời.

Lão rời khỏi công ty mà tự làm phim, nhưng Thiết Tú vẫn còn hợp đồng với công ty. Công ty này đã mời đại đạo diễn Giản Thanh Quả, vốn là văn sĩ xưa nay chỉ làm các phim lịch sử cung đình, thực hiện một phim võ thuật để cạnh tranh với lão. Thiết Tú được chọn làm nam chính.

Trong lúc hợp đồng chưa hết hạn, Thiết Tú vẫn là thành viên của công ty. Thân là “ân sư”, Hàn Tam Nộ không thể “yêu cầu” gã từ chối vai diễn này, mà chỉ nói bóng nói gió kêu gã từ bỏ.

Trước mặt lão, Thiết Tú chỉ ậm ừ cho cho qua. Nhưng trong một buổi họp báo ký giả, gã nói sẽ họp tác hết mình với Giản đại đạo diễn để làm ra bộ phim hay. Hàn Tam Nộ cũng biết trong làng giải trí không có bạn bè vĩnh viễn, cũng không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ là có lợi ích hay không lợi ích, kẻ thắng là vua. Nhưng suy cho cùng lão xuất thân là kẻ tập võ, vẫn phải nói đến hai chữ “nghĩa khí”.

Hành vi của Thiết Tú khiến lão rất thất vọng. Vì vậy, sau này Trương Đại Khả có thề thốt với lão không bao giờ vong ân bội nghĩa thế nào đi nữa, lão cũng không muốn để tâm.

Hàn Tam Nộ liền bỏ Thiết Tú mà dùng Trương Đại Khả, vì lão biết lão không mời nổi Thiết Tú nữa rồi. Thân thủ của Trương Đại Khả so với Thiết Tú, chỉ có hơn chứ không kém. Hơn nữa, bộ phim lần này sẽ khắc họa lý tưởng võ thuật mới của lão, không quá chú trọng vào ngoại hình diễn viên.

Sau này Hàn Tam Nộ nghĩ lại, thất bại của bộ phim ấy, không phải do kỹ xảo, không phải vì võ công, mà thất bại vì “lý tưởng” của lão. Cái “lý tưởng” ấy, một là vẫn chưa hoàn thiện, hai là nó đi ngược với xu hướng thời đại. Đại thế thiên hạ không thể tạo. Chuyện khó chẳng qua là chuyện đi nghịch thời thế. Người thông minh đương nhiên có thể tạo thời thế, nhưng cũng phải biết xuôi theo dòng chảy. Nhất là trong ngành điện ảnh này, nếu không chịu xuôi theo thời đại thì không khác gì tự sát. Dù là trong võ thuật cũng phải biết chớp lấy thời cơ. Để vuột mất thời cơ thì chỉ đành chịu đòn mà thôi.

Trong bộ phim này, lão có thể coi đó chỉ là một sự cố để rút kinh nghiệm cho lần sau, nhưng đồng thời cũng là thử nghiệm thất bại khi lão quyết đi ngược xu thế thịnh thành.

Chỉ là lão đã ngán ngẩm với dư vị cay đắng của những màn võ thuật chân thật. Trong phim người ta đều dùng đao thật thương thật, cố gắng tạo ra những cảnh đánh giết chân thật. Với những cảnh bay lượn, họ còn có thể cột dây cáp vào người. Nhưng để đạt được cảm giác chân thật, mỗi quyền đều đấm ra mạnh mẽ, phải thật sự đánh đấm vào cơ thể đối phương, phải quay được biểu cảm đau đớn của đối phương. Mỗi một cước đều phải có lực sát thương, đá cho đối phương bay ra ngoài, không thể gượng dậy.

Thiết Tú chính là một trong số những người này. Chỉ cần đạt được tính chân thật, họ sẵn sàng đá một người rơi xuống các bậc đá một cách không thương tiếc; khi cần hạ gục “đối thủ”, họ có thể đánh tơi tả khiến đối phương không thể gượng dậy. Có nhiều người lăn hết mười mấy nấc thang, bị gẫy vài cái xương cũng chỉ là chuyện nhỏ. Thiết Tú từng nhảy xuống từ trên cây cột cao chót vót, cũng từng rơi xuống từ lầu chín. Những cú nhảy của gã càng cao, ngày càng nguy hiểm. Các bình luận điện ảnh chuyên môn không đánh giá quá cao, nhưng khán giả vẫn tiếp tục la hét cổ vũ cho hình tượng anh hùng này.

Sau những tiếng vỗ tay và cổ vũ, Thiết Tú lại càng yêu cầu cao hơn ở bản thân, lần sau phải làm tốt hơn lần trước. Gã đã không còn đường lui nữa. Người ta không còn chấp nhận những màn tỷ thí nhẹ nhàng hay kiểu tới điểm là dừng, mà đòi hỏi tính chân thật và kích thích cao độ. Vì vậy, trong ngành điện ảnh, nếu không chọn con đường diễn viên hành động thì thôi, một khi đã đóng cảnh hành động thì phải thực hiện những pha thật nguy hiểm. Như vậy, khán giả mới thấy chân thật và kích thích. Đã có nhiều diễn viên và nhân viên hậu trường phải trả giá đắt cho điều này.

Cứ đà này, cái chân thật trong phim cũng biến thành sự thật ngoài đời. Nhiều tai nạn đã xảy ra dẫn đến bi kịch cho người trong cuộc. Ngay cả Thiết Tú, trên người gã cũng có vô số vết thương, từng bị té gãy cột sống, bị đánh cho nứt xương mũi, vô số gãy xương trật khớp.

Không có điểm dừng nào cho nhu cầu của khán giả, chỉ có giới hạn của tính chân thật trong phim võ thuật. Rốt cuộc, bất luận là chân thật hay chỉ là khoa trương, cả diễn viên lẫn nhân viên hậu trường đều phải mạo hiểm rất lớn chỉ để đáp ứng thị hiếu khán giả.

Hàn Tam Nộ xuất thân nghề võ, đương nhiên lão rất thông cảm với cái khó của diễn viên hành động. Lão từng trải qua huấn luyện võ thuật chính quy, không những coi trọng võ đức mà còn tu dưỡng văn tài. Lão rất ngán ngẩm với xu hướng hiện tại, muốn tự sáng lập một trường phái điện ảnh võ thuật mới, không quá lạm dụng khí thế để bức ép đối phương, mà chú trọng kỹ xảo góc quay, cách thể hiện nội tâm, có thể lấy yếu thắng mạnh, lấy chậm đánh nhanh, lấy không thành có. Dùng phương thức truyền thống là lấy nhu chế cương, nâng cao tính triết lý trong võ công, giảm thiểu sự khoa trương không cần thiết, loại bỏ tính bạo lực máu me. Nói chung, lão đề xuất một thể loại điện ảnh võ hiệp mới, phát huy tinh thần và tính nghệ thuật vốn có võ thuật Trung Hoa truyền thống, mặc khán giả thỏa sức tưởng tượng, giống như những khoảng trắng nên các bức tranh quốc họa, những nốt lặng trong âm nhạc, nghĩa ý thâm sâu hơn những lời được nói ra trong bài phát biểu. Lão cho rằng đây lối thoát mới cho nền điện ảnh võ hiệp, không chỉ là phim võ hiệp đơn thuần mà nó còn bao hàm cả học vấn về tinh thần dân tộc và lòng nghĩa hiệp.

Tiếc rằng lực bất tòng tâm. Phim vừa quay xong, ông chủ và và nhà đầu tư liền yêu cầu chỉnh sửa nhiều lần. Bộ phim trở nên xa rời với lý tưởng ban đầu. Đây là một bước trầm trong cuộc đời lão. Cũng may, dù doanh thu phòng vé thảm bại thì vẫn có người khen hay.Có điều, trong ngành điện ảnh này, chỉ cần thất bại trong phòng vé thì dù có nói nó hay đến đâu, cũng chẳng ai quan tâm.

Sau cú sốc này, Hàn Tam Nộ hầu như không để trở mình. Lão không thể giữ cương vị đạo diễn nữa, đành trở lại công việc chỉ đạo võ thuật, nhưng ác vận cứ bám theo lão. Suốt mấy bộ phim liên tiếp đều không thành công, thêm vào bộ phim đã đầu tư rất nhiều nhưng bị thất bại lần trước, quả là tổn thất nặng nề. Lại dính vào mấy vụ kiện tụng. Lão cảm thấy rất bất đắc chí, giờ đây chỉ cầu mong tìm kiếm thêm tiền để xoay sở cuộc sống.

Với phim “Tuyết Sơn Phi Hồ” lần này, Thiết Tú yêu cầu một chỉ đạo võ thuật kinh nghiệm phong phú và đã từng hợp tác. Gã chọn Hàn Tam Nộ. Đạo diễn Giản Thanh Quả cho rằng đây là cơ hội tốt để hóa địch thành bạn, đồng thời có lợi cho tuyên truyền, hơn nữa sự “hợp tác” lần này cũng là dấu mốc để lão gặt hái thành quả lớn, nên rất vui phòng đáp ứng ngay, đưa ra thù lao rất cao để mời Hàn Tam Nộ về giúp sức, cùng thực hiện bộ “tác phẩm kinh điển” được đầu tư lớn lần này.

Hàn Tam Nộ đến phim trường mới thấy ai ai cũng nghe theo lệnh của Thiết Tú. Sức hiệu triệu ngày xưa của lão nay đã không còn. Ngoài mặt, Thiết Tú vẫn tỏ ra rất “kính trọng”, nhưng gã hoàn toàn không chịu để tâm các ý kiến của lão. Hơn nữa, không biết vô tình hay cố ý mà gã hay có những câu nói đùa, cứ như muốn cường điệu với lão: “Xem này! Hàn Tam Nộ đã hết thời rồi, giờ đây mới là thời đại của Thiết Tú ta!”

Sâu tận đáy lòng, lão cảm thấy rất phẫn nộ, vì đây là kẻ do chính tay lão bồi dưỡng.

Vậy nên lão cũng rất cảm thông với Trương Đại Khả.

Cả hai đều là những kẻ thất ý.

Lão càng hiểu rõ: Thiết Tú ỷ vào tài năng của bản thân mà thực hiện những pha mạo hiểm, chỉ cần ngày nào vẫn còn gã, ngày đó các diễn viên vẫn cứ bất chấp tính mạng mà noi gương hắn, chỉ để thỏa mãn khán giả.

Chính vì vậy, trong phim “Thu Huyết”, để theo đuổi tính chân thật:, một võ sư ngã từ lầu năm xuống sàn trượt băng, kết quả là bị gẫy xương cụt, tàn phế cả đời. Trong phim “Võ Nhân Đích Đao Nhãn”, một diễn viên trẻ tuổi ngã xuống từ độ cao 50 mét khiến não bộ bị chấn thương, trở thành kẻ điên dại. Trong phim “Tuyệt Vọng Đích Bạch Nha”, trong một cảnh đua xe, diễn viên thế thân đã bị đụng chết tại chỗ, gia đình anh bỗng trở nên cô khổ không nơi nương tựa. Lại có một diễn viên thế thân khác bị cán nát xương chân, và phần xương ấy đâm sâu vào mông, thế là anh phải ăn tết trong bệnh viện. Trong phim “Cổ Chiến Trường”, có một diễn viên bị đao chặt đứt bốn ngón tay phải, giờ phải học cách cầm đũa tay trái. Những mồ hôi nước mắt phía sau màn bạc này luôn bị che đậy, người ngoài không hề biết đến. Chỉ khi nào vị anh hùng vai chính bị thương mới chấn động toàn thành, đồng thời cũng có thể tận dụng làm chiêu thức tuyên truyền.

Hàn Nộ Tam biết Thiết Tú không phải không sợ chết.

Thật ra gã sợ.

Chỉ là, niềm cám dỗ của cảm giác thành tựu khiến gã giống như mũi tên trên cây cung đã kéo căng, không thể không bắn ra. Nói cách khác, Thiết Tú là một người có thể vì “cảm giác thành tựu” mà bất chấp sinh mạng của chính mình.

Vì vậy, Hàn Tam Nộ không thể bội phục gã.

Lão cũng hy vọng cục diện này sẽ không tiếp diễn nữa. Cứ tiếp tục thế này, không biết còn biết bao nhiêu người phải chết, bao nhiêu người bị thương. Tấm gương về kết cục của Lý Tiểu Long vẫn chưa đủ răn đe, e rằng phải có thêm một bi kịch khác thì người ta mới biết cảnh tỉnh.

— Mà Thiết Tú đang dương dương đắc ý như thế, đời nào chịu nghe.

— Trừ phi Thiết Tú chết đi.

Trong đoàn phim “Tuyết Sơn Phi Hồ”, lão chỉ là một kẻ nhàn rỗi. Lão phát hiện ngay cả đạo diễn Giản Thanh Quả hóa ra cũng chỉ để làm nền cho Thiết Tú. Mọi trọng điểm, mọi ánh hào quang đều bị gã chiếm trọn.

Trong một lần ở trường quay, lão tình cờ phát hiện ánh mắt của Giản Thanh Quả nhìn Thiết Tú đang quay lưng. Một ánh mắt đầy giận dữ, thống hận, đố kỵ. Hàn Tam Nộ vừa nhìn đã hiểu ngay một việc:

— E rằng Giản Thanh Quả còn hận Thiết Tú nhiều hơn lão gấp bội!

Bên ngoài vẫn luôn có lời đồn rằng Giản Thanh Quả nổi tiếng nhờ Thiết Tú: Không có Thiết Tú, Giản Thanh Quả sẽ không xong!

Hàn Tam Nộ lưu tâm để ý thì phát hiện thêm: Giản Thanh Quả cố ý khích bác Thiết Tú thực hiện nhiều cảnh vô cùng nguy hiểm, chỉ cần xảy ra một tai nạn thì không chỉ đơn giản là bị thương, mà là mất mạng.

Nhưng Thiết Tú phước lớn, từ lúc bắt đầu đóng bộ phim này vẫn chưa một lần xảy ra tai nạn.

Cho đến sau cùng, màn quan trọng nhất phim.

Chính Giản Thanh Quả chọn địa điểm này.

Một vách đá cheo leo giữa miệng núi hiểm trở.

Theo kịch bản, Giản Thanh Quả yêu cầu Miêu Nhân Phụng nhảy xuống trước. Người xuống trước sẽ tương đối an toàn, người nhảy xuống thứ hai e rằng khó mà đứng vững.

Hơn nữa, ngay mép núi có lớp rêu dày, buổi ghi hình hôm ấy lại nổi gió lớn. Lẽ ra trên người Thiết Tú và Trương Đại Khả đều có cột dây an toàn sợi mảnh, lỡ có sa chân cũng không sao. Nhưng Hàn Tam Nộ phát hiện nút thắt an toàn trên người Thiết Tú đã bị nới lỏng.

Chính lão cũng không biết tại sao lão không nói ra chuyện đó.

Lão phụ trách kiểm tra an toàn. Nhưng có những thứ trục trặc nho nhỏ, lão có thể nhìn thấy, mà lỡ không nhìn thấy thì cũng không cần phải gánh trách nhiệm.

Lúc đó, lão chỉ có một ý niệm: lão đã hiểu ra dụng ý của Giản Thanh Quả, cũng hiểu tại sao vẫn chưa chịu thực hiện công tác tuyên truyền cho phim này.

— Một tác phẩm võ hiệp kinh điển vẫn chưa có kết cục, mà trong cuộc sống hiện thực đã có hồi kết.

— Còn gì có thể gây chấn động hơn chuyện “Hồ Phỉ của Thiết Tú bị té núi mất mạng”.

— Chỉ dựa vào một cảnh quay này, sẽ dẫn dụ biết bao nhiêu người hâm mộ của gã đến rạp phim, thậm chí những người không xem phim võ hiệp cũng đến xem vì tai nạn này!

Lão không hề chỉ ra “thiết bị an toàn có vấn đề”.

Lúc đó lão chỉ nghĩ một điều:

Giả sử lão không phát hiện ra “sơ suất” này, thì hẳn Thiết Tú cũng sẽ tự phát hiện ra, hoặc chí ít, bạn diễn là Trương Đại Khả cũng không thể không phát giác.

Nhưng cứ như định mệnh đã an bài sẵn. Đêm trước, Thiết Tú vừa quen biết một cô gái trẻ trung xinh đẹp, cùng nhau trải qua một đêm phong hoa cuồng nhiệt. Hôm sau gã vội chạy về trường quay sớm, phải nhân lúc mặt trời chưa lên cao mà hoàn thành cảnh quay đó. Gã ỷ y bản thân tài cao gan lớn mà không để ý đến sự an toàn. Trương Đại Khả dường như cũng không hề phát giác.

Thế là, nai nạn thảm khốc ấy đã xảy ra.

Thiết Tú kêu lên thảm thiết, tay không kịp bám trụ. Trong khoảnh khắc ấy, trái tim Hàn Tam Nộ như bị thắt lại. Lão chú ý đến phản ứng của hai người.

— Trương Đại Khả phủ phục trên phiến đá, toàn thân run lên như bị phong hàn và không ngừng nôn mửa.

— Giản Thanh Quả biểu lộ nét mặt đầy vẻ kinh ngạc, nhưng trong ánh mắt phát ra những tia mãnh liệt.

Hàn Tam Nộ đột nhiên hiểu ra tất cả: Miêu Nhân Phụng và Hồ Phỉ đã phân thắng bại, Thiết Tú và Trương Đại Khả đã định sống chết. Màn kịch tiếp theo, Giản Thanh Quả, Trương Đại Khả phải diễn tiếp vai trò của họ.

Là màn kịch như thế nào?

“Miêu Nhân Phụng” và “Hồ Phỉ” đều phải chết?

Ngay từ khi vừa bắt tay thực hiện bộ phim này, Giản Thanh quả đã chủ tâm mở ra khởi đầu mới cho bản thân và cái kết cho Thiết Tú.

Lão không thể chịu đựng Thiết Tú nữa.

— Bao gồm tất cả ưu tú, đảm lược, yêu sách, tự đại, ngu muội, vô tri của gã

— Thậm chí là thần thái vô tâm không sợ chết của gã!

Lão xuất thân là một văn nhân cầm bút kiếm cơm. Lẽ ra lão phải rất bội phục những người phát huy sinh mệnh đến cực hạn, nhưng lão lại không cảm thấy như vậy.

— Thực ra, ai ai cũng phải trả giá cho thành tựu của chính mình. Chỉ là mọi người không cùng chí hướng, thủ pháp thực hiện khác nhau, vì vậy cách thức biểu đạt cũng khác nhau. Để đạt được thành công mà chịu một chút hy sinh thì có đáng là bao?

Giản Thanh Quả cảm thấy mình là một trong số những người đó. Lão không ngừng theo đuổi mục tiêu, cũng không ngừng phải trả giá cho những thứ đạt được.

Trước khi gia nhập vào làng điện ảnh, mọi nỗ lực cố gắng của lão đều bị người ta khinh khi, coi thường. Lão cảm thấy vô cùng cô độc. Sau này, lão chịu không nổi nữa, bèn gia nhập làng giải trí đầy cạnh tranh khốc liệt đồng thời cũng rất phong quang hào nhoáng này.

Lúc đầu, lão chưa đủ tư cách đảm nhận cương vị đạo diễn, chỉ đành chấp nhận làm một tay biên kịch, Nhưng lão không phải một người cam chịu, trái lại vô cùng biết nắm bắt thời cơ. Ngay khi vừa phát hiện Hàn Tam Nộ có ý định tự lập môn hộ, chiêu binh mãi mã, lão lập tức mật báo cho ông chủ công ty. Được ông chủ tín nhiệm, giao một bộ phim cho làm thử, từ đó lão lên như diều gặp gió, một bước lên trời. Chuyện đắc ý nhất của lão, chính là từ một đạo diễn văn nhân, lần đầu tiên làm phim võ thật “Thâm Bích Đích Kiếm” lại có thành tựu vượt xa “Thâm Tranh Tranh Đích Cao Thủ” – bộ phim “sáng nghiệp” của võ sư lão làng Hàn Tam Nộ. Danh tiếng của lão đại thịnh, còn Thiết Tú cũng một bước trở thành ngôi sao lớn.

— Mầm họa nảy sinh từ đó!

Trong lúc đắc ý, Giản Thanh Quả cũng không khỏi cảm thán.

Lão chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có ngày làm phim võ thuật.

Lão vốn không hiểu, cảnh đánh đập giữa người với người có gì hay mà người ta lại thích thú với nó đến thế. Trong những phim võ đả, người ta phải tìm mọi cách làm hại lẫn nhau khiến cho đối phương bị thương nặng, ví dụ như dùng dao bén nhọn đâm lên người đối phương, hay đôi tay từng tôi luyện “Thiết Sa Chưởng” đánh đối phương bầm dập, hay hai ngón tay chọc vào mắt người… nói chung đều là những chiêu thức hiểm độc để hạ đối thủ. Đôi khi, nhân vật chính là kẻ yếu hơn, nhưng mỗi lần ngã xuống đều phải đứng dậy và quyết không chịu thua, sau khi chịu nhiều trận đòn cuối cùng mới “giết” được kẻ địch. Nhân vật trong phim bị đánh tơi tả, người đóng phim cũng bị thương bầm dập.

Lão thấy các phim trong rạp, nhiều phim hầu như không có nội dung tình gì, chỉ cần “tôi phải báo thú”, thế là từ đầu đến cuối phim, cứ phải cắn răng chịu đựng, đơn đả, độc đấu, quần ẩu, vây công, hỗn chiến, truy sát, ám sát… đầy đủ mọi yếu tố, chỉ là thiếu câu chuyện và nội dung. Lão phát hiện, thì ra cái gọi là “xem phim” của khán giả, chỉ là để mãn nhãn với những màn đấu đả đầy kích thích mà thôi.

Rồi lão thấy các phim võ đả chiếu trên ti vi, người trong ti vi thỏa sức luyện tập, chịu đủ mọi khổ sở, tay không chặt tre, tay không chặt gỗ, đánh bao cát… cho đến khi thành tài thì bắt đầu thi triển quyền cước lên cơ thể người. Quyền phong hổ hổ, cước phong hoắc hoắc, chiêu nào cũng hiểm, tất cả đều đánh lên con người bằng da bằng thịt. Người bị đánh ngã dưới đất, vẫn chưa chết, bò dậy đánh tiếp. Lão đi lấy chai nước ngọt hoặc đi vệ sinh, hoặc đọc một bài báo, thậm chí là đi ăn khuya về xem tiếp, thế mà hai người vẫn còn chưa đánh xong. Còn dài hơn cả “Tám Năm Kháng Chiến”.

Thế mà loại phim này đã tồn tại được trong suốt thời gian dài, thu hút được vô số khán giả trung thành, và họ xem mãi mà không biết chán.

Sau này, khi bắt tay thực hiện những phim thể loại này, lão cũng đành xuôi theo trào lưu, nhưng lão cũng có thủ thuật riêng của mình bằng cách “chuyển di” và “tập trung”. “Chuyển di” một số hạng mục như: các phim trước đây tập trung vào cảnh đấm đá tàn nhẫn của nhân vật chính, nay lão chú trọng vào quá trình khổ luyện và chuyện đời tư của nhân vật chính, vận dụng nhiều cách thức luyện võ thú vị và khoa trương, nhân vật chính phải thể hiện nỗi khổ cực trong tập luyện, đồng thời diễn tả nội tâm cùng những cung bậc thăng trầm, nhằm khơi dậy sự đồng tình của khán giả và đem lại phong vị mới. “Tập trung” một số hạng mục như: trong khoảnh khắc bị đánh, trên mặt diễn viên thể hiện cảm xúc đau đớn, lão sẽ tập trung góc máy ghi lại cảm xúc ấy, thậm chí có phần khoa trương, nhằm mang đến cảm giác “bị sốc” và thỏa mãn tính kích thích cho khán giả.

Khi một văn nhân phải làm một thứ trái với lĩnh vực quen thuộc của bản thân, e rằng hắn sẽ càng mạnh và hiểu rõ bản chất sự việc hơn hẳn người bình thường. Giản Thanh Quả chính là một người như vậy.

Lão như trở thành một con người khác, hoàn toàn không thể hòa nhập với đám bạn cũ như trước nữa.

Khi lão mới bắt đầu làm phim lịch sử cung đình đã tự tuyên bố “thà khai quan khám nghiệm tử thi, chứ không tưởng tượng ra thứ không có thật”. Nhưng lão đã nhanh chóng sửa lại lời này, nhất là sau khi bắt đầu làm phim võ hiệp.

Lão trở thành đại hồng nhân hô mưa gọi gió trong làng giải trí. Nhiều người nói: “Dựa vào địa vị của Giản đại đạo diễn ngày nay còn sợ gì ông chủ công ty nữa. Chỉ sợ kẻ dưới trướng là Thiết Tú thôi!”

Từ sau khi thành danh, đây là điều xấu hổ cũng là di hận lớn nhất trong lòng.

Ai nấy cũng hoài nghi – bao gồm Thiết Tú, ông chủ công ty và chính bản thân Giản Thanh Quả cũng không khỏi hoài nghi — Không có Thiết Tú, phim do ông làm ra liệu có người xem không?

Điều quan trọng hơn là: nếu đạo diễn được xem là linh hồn trong mọt bộ phim, thì người đóng vai trò “linh hồn” ở đây, chắc chắn không phải Giản Thanh Quả, mà là Thiết Tú.

Quyền Lực của Thiết Tú còn cao hơn cả đạo diễn, chỉ cần gã không hài lòng thì công ty sẵn sàng sắp xếp đạo diễn khác. Giản Thanh Quả hiểu rất rõ điều này. Trong phim “Trung Gan Nghĩa Đảm Anh Hùng Huyết” đã thay hết ba đạo diễn, bề ngoài chỉ là công ty điều động nhân sự, thật chất do đạo diễn bất hòa với Thiết Tú, ông chủ liền chiều theo ý gã mà “tẩu mã hoán tướng”. Vậy có nghĩa, người “soái” nhất chính là Thiết Tú.

Giản Thanh Quả hiểu rõ vì sao Thiết Tú hợp tác được với lão: dưới trướng Thiết Tú có một đám võ đả huynh đệ, cái gã cần là một “văn đảm”, huống hồ, Giản Thanh Quả quả thật có kiến thức lịch sử phong phú bởi xuất thân từ đạo diễn chuyên làm phim lịch sử cung đình, tất nhiên là năm xưa lão không nổi tiếng như bây giờ. Ngoài ra, Thiết Tú cũng nhận ra rằng nếu hợp tác cùng Giản Thanh Quả làm phim võ thuật, chỉ cần có thành tựu, người ta ắt sẽ cho rằng đó là công lao của Thiết Tú, chứ không phải một kẻ văn nhân như Giản Thanh Quả. Không có sức hiệu triệu và chỉ đạo của Thiết Tú, làm sao có thể làm ra được một bộ phim hành động xuất sắc đến thế!

Chỉ dựa vào một điều này, nguyên nhân lão hợp tác với Thiết Tú cũng khác hẳn Hàn Tam Nộ.

Ai cũng cho rằng Hàn Tam Nộ là chỉ đạo võ thuận dày dạn kinh nghiệm, là một kẻ quyền uy trong làng điện ảnh hành động.

Vì sao Thiết Tú không tự làm đạo diễn, không ai biết. Chỉ có Giản Thanh Quả hiểu rõ.

Vì Thiết Tú là một người thông minh.

Tuyệt đỉnh thông minh.

Một kẻ thân thủ linh hoạt, không chắc sẽ thông minh. Một kẻ thông minh, ắt thân thủ chẳng mấy cao minh. Thiết Tú quả thật là phúc tuệ song tu. Một kẻ siêu phàm sở hữu cả hai.

Thiết Tú không làm đạo diễn vì không muốn phải chịu trách nhiệm quá to lớn, khiến bản thân ngã quỵ như Lý Tiểu Long. Anh ta tự đảm đương các vai trò từ biên kịch , đạo diễn cho tới diễn viên, một mình gánh hết, kết quả là tinh thần lẫn cơ thể đều chịu áp lựu nặng nề rồi qua đời sớm.

Huống hồ, lỡ phim không ăn khách thì hoàn toàn có thể chối bỏ trách nhiệm. Do đạo diễn chỉ đạo không tốt, do kịch bản dở, diễn viên không thể phối hợp, vân vân. Bản thân không cần lãnh nhận hậu quả gì.

Giản Thanh Quả tự biết bản thân đang là đạo diễn đắt giá, nhưng Thiết Tú vẫn không hề coi lão vào đâu. Nhiều khi lão thật mong Thiết Tú giống như Lý Tiểu Long. Lý Tiểu Long không chịu nghe lời đạo diễn, và từng uy hiếp đạo diễn. Thiết Tú cũng y vậy, chỉ là gã vô cùng thông minh để người ngoài không nhìn thấy được điều đó. Giản Thanh Quả đành chịu oan khuất, nỗi khổ chỉ tự mình biết.

Nếu nói đến “trận tiền dịch tướng”, chỉ có Thiết Tú mới có quyền uy để “điều động” Giản Thanh Quả, không có trường hợp ngược lại. Thiết Tú có sức hiệu triệu phòng vé hơn, và dân trong nghề chỉ cần biết người nào có thể nâng cao doanh thu phòng vé, người đó sẽ có quyền uy. Nếu chỉ dựa vào lý tưởng mà vé không bán được, thì chẳng có ai hô hào làm gì.

Giả sử Thiết Tú đắc ý vong hình, không có chí cầu tiến, thì cũng dễ đối phó. Nhưnng gã chỉ là hơi háo sắc tí, tự đại một tí, ngoài ra vô cùng chăm chỉ, việc gì cũng đích thân xử lý, chỉ mong làm cho thật tốt, chỉ mong thỏa mãn nhu cầu khán giả. Giản Thanh Quả như là cưỡi hổ nan hạ, đừng nói tới việc muốn bồi dưỡng nam võ đả minh tinh khác để tránh gã sinh lòng nghi kỵ, ngay cả khi lão muốn nâng đỡ hai nữ diễn viên, nếu không được sự đồng ý của Thiết Tú thì họ cũng không thể đảm đương bất cứ vai diễn nào trong phim.

Lần đó, sau khi đã cạn vài chén rượu với Thiết Tú, lão bèn giả bộ thuận miệng đề cập vấn đề này. Ai ngờ Thiết Tú vừa nghe đã hiểu, nói ngay: “Tôi xin nói với lão Giản câu này, tôi thấy lão hãy thôi đi thì hơn. Lão là người có vợ con, đã yên bề gia thất, đừng lao đầu vào yên chi trận nữa. Chuyện công thì cứ để là chuyện công thôi, đừng khiến tuổi già mà không được yên thân.”

Nghe Thiết Tú nói những lời này, Giản Thanh Quả liền đỏ mặt. Lão cảm thấy nóng như đang lên cơn sốt, trong lòng tức phận: Tên mù như ngươi đáng là cái gì? Dám quản chuyện của lão gia tử à? Ta là đường đường là một đại đạo diễn, chẳng lẽ thu xếp vài nhân vật vô thưởng vô phạt vào phim cũng không được sao?

Nhưng lão không dám tranh cãi với Thiết Tú. Người lão sợ không phải gã, mà là đám huynh đệ thủ túc dưới trướng gã. Bất luận chúng phát hiện ai dám vô lễ với “đại ca” của chúng (huống hồ là “chống đối”), lập tức chúng sẽ “vây sào”. Giản Thanh Quả tự biết mình không thể tranh luận thắng được bọn chúng, huống hồ bọn này mười câu hết tám câu nói tục. Kết quả cuối cùng của biện luận chỉ dẫn đến động võ mà thôi.

Lão cảm thấy Thiết Tú chính là hồn ma đeo bám.

Lão quyết tâm phải trừ khử con người này. Nếu không thì kẻ danh thành lợi tựu sẽ không thể là chính lão.

Lão phải trừ trừ khử con người này, cũng giống như ngày xưa đã dùng thủ đoạn để trở thành đạo diễn. Khi lão vừa nhìn thấy Hàn Tam Nộ có ý rời hỏi công ty, lão liền nắm bắt cơ hội để lập công, tỏ ra trung thành với ông chủ và ông ty, cuối cùng đoạt lấy bảo tọa đạo diễn.Trong ngày nay, người không có tài là người chỉ biết nỗ lực không thôi, còn thiên tài là người tài giỏi biết chớp lấy thời cơ, tận dụng cơ hội.

Giản Thanh Quả hoài niệm thời kỳ khi lão mới bắt đầu làm phim lịch sử cung đình, dù thời đó lão không có được danh tiếng như ngày nay, nhưng ít nhất cũng là tự do phát huy không chịu sự hạn chế. Giờ đây, lão chỉ là con rối dưới tay Thiết Tú.

— Thiết Tú là cái thá gì? Gã có thể khống chế cả đời ta sao?

Giản Thanh Quả quyết định làm phim Tuyết Sơn Phi Hồ.

Lão từng đọc nguyên tác vài lần và đều có cảm xúc sâu đậm. Hai vị đại hiệp tuyệt thế vì tình thế đưa đẩy và kẻ tiểu nhân phá hoại, vẫn chưa một lần được quyết chiến sinh tử với nhau. Tác giả không viết nốt kết cục: việc Hồ Phỉ có chém một nhát đao ấy hay không đã trở thành đề tài bàn tán muôn thuở. Trong cục diện này, nếu Hồ Phỉ không giết chết Miêu Nhân Phượng, y ắt sẽ chết. Đến đây, Giản Thanh Quả đã động sát cơ:

— Lão muốn mượn tay “Miêu Nhân Phụng” mà trừ khử “Hồ Phỉ”.

Lão thất rằng ngay cả những nam nhi lĩnh thiên lập địa như Miêu Nhân Phượng và Hồ Phỉ, trong lúc nguy hiểm tính mạng vẫn phải chiến đấu giành sự sống, thế thì Thiết Tú có đáng là bao! Y và gã cùng đứng trên phiến đá hiểm trở ấy, khi có cơ hội ắt y sẽ giết chết gã.

Tiên hạ thủ vi cường.

Trước tiên, lão dẫn dụ Thiết Tú tìm đọc tác phẩm Tuyết Sơn Phi Hồ. Lão biết gã chắc chắn sẽ đọc, vì nhân vật chính Hồ Phỉ có ngoại hiệu “Phi Thiên Hồ Ly”, mà Thiết Tú vì thân thủ linh hoạt bất phàm, thần tình khả ái nên được người ta gọi là “Phi Hồ”, ngẫu nhiên trùng tên với Hổ Phỉ. Gã tự cho mình cái thế hào hiệp, ắt sẽ vô cùng nhập tâm với thế giới của nhân vật này, thế là, nếu lão đề nghị làm phim Tuyết Sơn Phi Hồ, chắc chắn gã sẽ đồng ý.

Mọi việc xảy ra đúng như dự tính của lão.

Thế là lão bắt đầu bố trí mọi thứ.

— Lão muốn Thiết Tú nhất định phải chết, nhưng không được ảnh hưởng đến bộ phim tâm huyết của lão.

— Tốt nhất là lợi dụng cái chế của Thiết Tú để làm tuyên truyền miễn phí.

Vì vậy, trong phim này, trong khi phim đang quay, Thiết Tú không thể chết. Sau khi đã quay xong quá nửa, gã càng không thể chết. Gã chỉ có thể chết trong khoảnh khắc nhân vật trong phim phải chết.

Nếu Thiết Tú vẫn chưa chết, ắt sẽ là cái chết của lão. Chắc Thiết Tú đã phát hiện lão không còn chịu sự khống chế mà muốn đề bạt diễn viên khác, nên mới mời Hàn Tam Nộ về làm chỉ đạo võ thuật để thuận tiện cho bước “hoán tướng’ sau này.
Ông chủ vẫn vô cùng chiều chuộng Thiết Tú vì gã chính là cây hái ra tiền cho lão. Chính vì vậy, Giản Thanh Quả càng phải “tiên phát chế nhân”.

— Trước khi quay xong Tuyết Sơn Phi Hồ, lão biết Thiết Tú sẽ không vội “hoán tướng”, vì gã mong muốn Giản Thanh Quả cũng tập trung toàn bộ tinh thần cho bộ phim này.

Giản Thanh Quả đã không thể đợi được nữa.

Lão hiểu rõ: Trương Đại Khả và Thiết Tú xuất thân đồng môn huynh đệ, nhưng nay lại có một kẻ đắc ý, kẻ thất ý còn lại ắt nảy sinh lòng đố kỵ. Lão muốn “tai nạn” xảy ra thuận lợi thì phải lôi kéo Trương Đại Khả về phía mình.

Lão chỉ nói vài ba câu đã khích động được “địch ý” của Trương Đại Khả đối với Thiết Tú.

Lão ám thị: chỉ cần sức ảnh hưởng của Thiết Tú không còn nữa, lão nhất định sẽ đề bạt Trương Đại Khả làm nam chính. Lão vô cùng tán thưởng nhưng không thể nâng đỡ cho y vì vấp phải sự cản trở của Thiết Tú.

Lão liền nhận thấy, Trương Đại Khả chỉ hận không thể giết chết Thiết Tú ngay lập tức.

Nhưng đương nhiên Trương Đại Khả cũng không phải một kẻ manh động.

Mục tiêu của lão chỉ cần Trương Đại Khả không cản trở cái chết của Thiết Tú.

Lão khảo sát địa hình, từ phía trên nhảy xuống phiến đá hiểm trở ấy, chỉ cần an bài cho Trương Đại Khả nhảy xuống trước, cộng thêm lớp rêu dày bám trên mép núi, nếu là người bình thường sẽ có tám chín phần bị té xuống vực. Ngay cả Thiết Tú cũng có bốn phần khả năng sẽ không bám trụ được. Nếu Thiết Tú đáp xuống phiến đá thành công, lão sẽ nói góc máy không quay được mặt chính diện của gã. Lão biết gã là người cầu toàn, nhất định sẽ đòi quay lại cảnh đó. Lão chỉ cần giả bộ quay lại vài ba lần, thế là khả năng Thiết Tú té xuống vực sâu sẽ càng gia tăng bảy tám phần.

Trước hết lão nới lỏng nút thắt dây an toàn trên người Thiết Tú. Chỉ cần gã thất bại một lần thì sẽ chết chắc. Huống hồ, kẻ gần Thiết Tú nhất lúc đó là Trương Đại Khả chưa chắc chịu ra tay tương cứu.

Lão tìm một cô gái xinh đẹp trẻ trung đến quyến rũ Thiết Tú, kéo gã vào một khách sạn trên núi cách xa địa điểm quay phim. Hôm sau gã tới muộn trong tình trạng gấp rút và không thoải mái, mất đi nhận thức về độ nguy hiểm và không lo kiểm tra thiết bị an toàn của bản thân. Như vậy, kế hoạch của lão sẽ có thể thực hiện được.

— Cò một cách chết, chỉ đơn giản là do đóng cảnh hành động cực kỳ nguy hiểm mà xảy ra tai nạn, không ai phải chịu trách nhiệm.

— Đây không thể coi là “mưu sát”, chỉ là kết cục bi kịch của võ đả minh tinh Thiết Tú vốn nổi tiếng “biết trên núi có hổ mà vẫn leo núi”.

Chỉ cần bạn diễn của gã là Trương Đại Khả không lên tiếng.

Chỉ cần người phụ trách kiểm tra an toàn là Hàn Tam Nộ không phát hiện!

Nếu họ đều không “nhìn thấy” thì kế hoạch sẽ thành công. Đây đều là những kẻ lão làng trong làng phim võ thuật, nhưng Giản Thanh Quả biết chắc chắn một điều: dù họ có nhìn thấy cũng không nói ra.

— Chỉ cần không ai nói ra là được.

Trong lòng Giản Thanh Quả đã sớm có quyết định: chỉ cần Thiết Tú chết đi, lão sẽ không hợp tác với Trương Đại Khả hay Hàn Tam Nộ nữa. Tại sao phải cho Hàn Tam Nộ cơ hội để lão “tái xuất giang hồ”, để lão giành chén cơm với mình? Tại sao lại bồi dưỡng ra một “Thiết Tú” khác để cản trở sự phát triển của bản thân?

Đối với Trương Đại Khả, lão chỉ đơn giản là lợi dụng y để trừ khử cái gai trong mắt.

Mọi chuyện đều diễn ra y như kế hoạch của lão.

Lão chỉ cần làm một việc. Trong lúc chuẩn bị quay cảnh hành động, lén nới lỏng nút thắt dây an toàn của Thiết Tú, thế là lấy đi một sinh mạng.

Một sinh mạng khiến người ta ăn ngủ không yên.

Sự việc xảy ra còn thuận lợi hơn cả trí tưởng tượng và dự tính của lão.

Thiết Tú đã chết.

Giờ đây là thời đại của lão.

Lão ngay lập tức bồi dưỡng ra một ê kíp của riêng mình: ngoài việc chiêu mộ vài nữ diễn viên thân cận, lão còn nâng đỡ kẻ luôn trung thành với lão là Tiền Hổ.

Vì cái chết của Thiết Tú, bộ phim Tuyết Sơn Phi Hồ càng thêm cháy vé. Giản Thanh Quả quyết định thừa thắng xông lên, quay tiếp một nguyên tác Kim Dung khác, Ỷ Thiên Đồ Long Ký.

Cách thực hiện phim Ỷ Thiên Đồn Long Ký là do toàn quyền Giản Thanh Quả quyết định.

Công ty điện ảnh đã mất đi “cây hái ra tiền” Thiết Tú, nay càng không muốn mất cả “kim bài đạo diễn” Giản Thanh Quả.

Giản Thanh Quả vẫn dùng Hàn Tam Nộ. Lão không muốn bài trừ người này ngay lập tức. Nếu không muốn để người này tự phát triển, chi bằng thu dụng dưới trướng cho đến khi hợp đồng kết thúc.

Còn Trương Đại Khả, lão đã tỏ rõ với y, muốn đi hay ở lại tùy y. Lão sẽ không bao giờ cho một người có vết sẹo trên mặt đóng vai chính. Dù Trương Đại Khả biết mình chỉ có thể đảm đương các vai phụ hay vai quần chúng, y vẫn quyết định ở lại. Thời buổi này thật khó có chỗ đứng trong làng điện ảnh. Một kẻ làng nhàng như Trương Đại Khả thì có thể đi đâu?

Nghĩ đến đây, Giản Thanh Quản vô cùng đắc ý.

Lão đang lên kế hoạch cho một cảnh quay diễn viên bay từ trên cầm kiếm đâm xuống, góc máy quay từ dưới lên. Đây là một cảnh quay vô cùng sáng tạo nên chính lão đích thân đứng quay phim.

Đây là một cảnh nguy hiểm, phải do một tay lão luyện như Trương Đại Khả thực hiện.

Trương Đại Khả cũng không có lựa chọn khác.

Y phải diễn cảnh này.

Trước khi bay từ trên cao xuống, y đã tự nới dây cáp thêm ba thước.

Việc nới thêm dây cáp an toàn buộc trên người là một chuyện vô cùng bình thường, nhưng cũng có thể vô cùng nguy hiểm. Mà Trương Đại Khả hiểu rõ, chỉ cần sà xuống nhiều thêm hai thước, kiếm trong tay y lập tức sẽ đâm xuyên tim Giản Thanh Quả.

Y biết, nếu không phải do sự an bài của Giản Thanh Quả, Thiết Tú tuyệt đối không bị táng mạng. Nay Giản Thanh Quả không giữ lời hứa, y cũng có thể trả đũa như cách của lão: mượn việc thực hiện cảnh quay nguy hiểm mà xảy ra “tai nạn”, lại giết chết một sinh mạng khác, và lần này người chết là Giản Thanh Quả. Đúng là y có hận Thiết Tú, nhưng dù sao hai người cũng là đồng nghiệp với nhau. Nay một kẻ không cần mạo hiểm lại lợi dụng sự mạo hiểm của người khác mà chiếm đoạt danh lợi, giết chết “ngôi sao lớn” trong ngành, đồng thời cũng là “sự đệ” của y. Nay y cũng nên vì Thiết Tú mà “báo thù”.

Việc y lén nới dây an toàn, Giản Thanh Quả tuyệt đối không thể phát hiện.

Lão đang tập trung toàn bộ tinh thần vào máy quay. Lão phải làm tốt bộ phim này. Nó sẽ là tác phẩm minh chứng cho tài năng của lão sao khi thoát khỏi ảnh hưởng của Thiết Tú.

Trương Đại Khả không lo Giản Thanh Quả phát hiện ra.

Y chỉ sợ không thoát khỏi cặp mắt của Hàn Tam Nộ.

Hàn Tam Nộ quả thật có chú ý tới điều này.

Lão đã lăn lộn trong ngành hơn hai mươi năm, bất cứ chuyện lớn nhỏ nào cũng không thoát khỏi cặp mắt của lão.

Lão đã nhìn thấu sự đời, biết được lúc nào nên nhìn thấy cái gì, lúc nào thì không thấy, lúc nào cần nhìn rõ, lúc nào chỉ cần “mắt nhắm mắt mở”.

Trước kia Lý Tiểu Long đột tử, sau đó Thiết Tú ngã chết, lần này đến lượt Giản Thanh Quả. Trừ khi cách thức đóng phim kiểu “Trò Chơi Tử Thần” như thế sẽ kết thúc hoặc có sự cải cách, còn không sẽ không tránh khỏi có thêm người chết. Không biết lần sau sẽ đến lượt ai.

(Hết)

 

 

My translations - My works

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

~Silver Wings~

When the world is just you and me

Tùy Phong

Lưu Hương Đạo Soái du thiên hạ - Thiết Hoa Hồ Điệp lãng tử sầu

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Cá chép

Những gì đã làm, những gì đang nhớ, và những gì đang yêu

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Heo Mê Phim

Tôi lục lọi trong vô vàn giá trị của đám đông để tìm ra vài thứ cho riêng mình

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

Sơn Phước

Blog của Sơn Phước

Nghiên Cứu Lịch Sử

Các bài nghiên cứu, biên khảo và dịch thuật các chủ đề về lịch sử

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

~Silver Wings~

When the world is just you and me

Tùy Phong

Lưu Hương Đạo Soái du thiên hạ - Thiết Hoa Hồ Điệp lãng tử sầu

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Cá chép

Những gì đã làm, những gì đang nhớ, và những gì đang yêu

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Heo Mê Phim

Tôi lục lọi trong vô vàn giá trị của đám đông để tìm ra vài thứ cho riêng mình

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

Sơn Phước

Blog của Sơn Phước

Nghiên Cứu Lịch Sử

Các bài nghiên cứu, biên khảo và dịch thuật các chủ đề về lịch sử

%d bloggers like this: