Advertisements

Cơn bão

Tác phẩm: Cơn bão
Tác giả: Heen

———————

Y là khách quen của Ưu Sầu Tửu Quán.

Gọi là khách, nhưng thực chất y không bao giờ trả tiền.

Lão bản của tửu quán là Nhiếp Ưu, cũng không bao giờ đòi y phải trả tiền. Y muốn uống bao nhiêu, lão đem ra cho y bấy nhiêu. Có khi say đến bất tỉnh nhân sự, lão cho y ngủ lại qua đêm. Tửu quán của lão đã bố trí sẵn một căn phòng dành cho y.

Người ta hỏi vì sao lão đối đãi với y đặc biệt như thế? Lão chỉ nói đơn giản: “Vì ta nợ hắn một ân tình, cả đời cũng không trả hết”. Người ta cười nói: “Rốt cuộc tên phế nhân này có ân tình lớn lao gì với lão?” Nhiếp Ưu không trả lời.

Không ai biết y tên gì, lai lịch thế nào, chỉ thấy lúc nào cũng uống rượu và say rượu, người xung quanh bèn đặt tên là Tửu Quỷ. Thấy y bị cụt bàn tay phải, họ lại đồn đoán: không chừng hắn còn có cái tên Đổ Quỷ, thua bạc không có tiền trả nên bị chặt đứt tay!

Trong tiểu trấn nhỏ bé này, người biết lai lịch y, ngoài y ra chỉ có Nhiếp Ưu.

Ngay cả con gái của lão cũng không hề hay biết.

Tuy Nhiếp Lan chỉ là con nuôi, nhưng lão vô cùng yêu thương nàng, vì nàng quả thật là cô gái rất lương thiện và đáng yêu.

Không biết gì về Tửu Quỷ, Nhiếp Lan vẫn đối với y rất tốt.

Nhiều lúc say đến không biết gì, chính nàng đỡ y vào phòng.

Nhiều lúc nôn mửa khắp mình,chính nàng giúp y lau chùi và thay y phục.

Nhiều lúc bị người ta đánh bầm dập, chính nàng chăm sóc vết thương cho y.

Thỉnh thoảng, nàng hỏi hắn:

– Đại ca, huynh bao nhiêu tuổi rồi?

Không trả lời.

– Đại ca, huynh thích ăn món gì, muội sẽ nấu cho huynh ăn?

Không trả lời.

– Đại ca, rốt cuộc cha muội nợ huynh ân tình gì?

– Lão không nợ ta… Chính ta là người nợ lão…

– Hả? Tại sao huynh nói vậy?

Không trả lời.

***

Đêm nay gió đặc biệt lớn, như muốn báo hiệu một cơn giông bão sắp kéo đến tiểu trấn này.

Nhiếp Lan vẫn chưa về. Nàng đi mua ít thịt ở chỗ Vinh Thịt Heo đường kế bên để làm mồi rượu cho cha và “đại ca”.

Trong Ưu Sầu Tửu Quán chỉ còn lại hai người, chính là lão bản và vị khách quen thuộc kia.

Hai người lặng lẽ cùng nhau uống rượu. Không ai nói gì.

Một hồi lâu sau, Tửu Quỷ mới lên tiếng:

– Bão sắp đến rồi.

Nhiếp Ưu cũng nói:

– Sẽ là một cơn bão tàn khốc.

Tửu Quỷ trầm ngâm một lúc, nói:

– Chúng ta đã trốn cơn bão này suốt mười năm qua, cũng là lúc nên đối mặt với nó.

Nhiếp Ưu nói:

– Phải đối mặt.

Tửu Quỷ hỏi:

– Lan Nhi sẽ bình an chứ?

Nhiếp Ưu trả lời bằng giọng rất nhỏ, như sợ bị ai nghe được:

– Ta đã dặn Vinh Thịt Heo đưa Lan Nhi đi tạm lánh nơi an toàn. Nếu chúng ta hợp sức sẽ có cơ hội toàn mạng vượt qua cơn bão, sau đó…

Lão không nói tiếp nữa.

Vì một vật vừa bay vào từ cửa sổ.

Một cái đầu người.

Cái đầu mập mạp của Vinh Thịt Heo.

Mưa bắt đầu rơi, tiếng càng lúc càng lớn.

Nhưng tiếng mưa lớn đến mấy cũng không thể lấn át âm thanh của một người.

– Nhị đệ, lâu quá không gặp.

Tiếng nói vừa dứt, cánh cửa bị đá tung ra, một bạch y nam tử vô cùng tuấn mỹ bước vào.

Nét mặt Tửu Quỷ trở nên căng thẳng. Chưa bao giờ thấy y căng thẳng như lúc này.

Nhiếp Ưu khẩn trương hỏi:

– Bạch Ngọc Lang, con gái ta đâu?

Người tên Bạch Ngọc Lang hững hờ nói:

– Sau khi xử lý tên heo mập kia, ta giao ả cho bọn buôn người. Giờ chắc ả đang trên đường đến thanh lâu kỹ viện nào đấy. Ngươi biết đó, ta vốn không thích giết nữ nhân.

Rồi hắn quay qua nói với Tửu Quỷ:

– Nhị đệ, mười năm qua huynh tìm đệ thật khổ. Nhưng không ngờ, đường đường là Quan Trung Đệ Nhất Kiếm Khách Dương Kiếm Phi đại danh đỉnh đỉnh lại ra nông nỗi này? A, ta biết, vì đệ bị chặt mất tay phải, không thể sử kiếm nữa!

Dương Kiếm Phi trả lời:

– Tiểu đệ vẫn còn tay trái.

Bạch Ngọc Lang cười ha hả:

– Vậy đệ định dùng tay trái để đấu với ta?

Dương Kiếm Phi trả lời:

– Phải!

Bạch Ngọc Lang vẫn cười, nhưng mắt không cười nữa:

– Thế thì đại ca phải thỉnh giáo cao chiêu Tả Tí Kiếm Pháp(1) của đệ rồi.

Dương Kiếm Phi trả lời:

– Xin đại ca chỉ giáo!

Thái độ điềm tĩnh của đối phương khiến Bạch Ngọc Lang trở nên nghi kỵ.

Chẳng lẽ hắn thật đã luyện thành tuyệt kỹ tay trái?

Nhưng đến nước này, ta tuyệt đối không thể rút lui.

Nhiếp Ưu bỗng lên tiếng:

– Dương lão đệ, đây là ân oán giữa ta và hắn, hãy để ta tự tay chấm dứt tại đây! Đệ mau đi tìm Lan Nhi!

Bạch Ngọc Lang nhếch môi:

– Lão Nhiếp, mười năm trước lão đã không thắng được ta nên mới phải giở đủ trò bỉ ổi, khiến ta bị thương. Nay ta đã đạt đến cảnh giới khác, lão đừng hòng…

Nhiếp Ưu gằn giọng:

– Lão Nhiếp bây giờ cũng không là lão Nhiếp của mười năm trước nữa. Bao năm nay ta đã luyện thành Nhẫn Nhục Thần Công (2), chỉ chờ ngày rửa hận.

Bạch Ngọc Lang cười, nụ cười có phần đau khổ:

– Hay cho hai chữ “rửa hận”! Hóa ra suốt mười năm qua, chúng ta đều có chung mục đích, đều muốn “rửa hận”. Thế thì, đừng phí thời gian nữa, hai ngươi muốn nhất tề xông lên hay từng người một?

Nhiếp Ưu nói:

– Đối phó với ngươi, một mình ta đủ rồi! Dương lão đệ, mau đi tìm Lan Nhi!

Vừa dứt lời, một luồng chưởng phong liền bay đến trước mặt Bạch ngọc Lang. Hắn vội vận công chống đỡ.

Tay trái Dương Kiếm Phi vẫn nắm chặt thanh kiếm. Y đang do dự.

Nhiếp Ưu là bằng hữu, y không thể bỏ rơi lão.

Vì y biết lão quyết không phải đối thủ của Bạch Ngọc Lang.

Mười năm trước, lão đã không bằng Bạch Ngọc Lang. Huống chi sau trận chiến ngày hôm ấy, lão bị trọng thương, công lực không thể hồi phục. Lão nói đã luyện thành Nhẫn Nhục Thần Công, mục đích chỉ để khoa trương thanh thế mà thôi.

Hơn nữa, hôm nay trở nên cục diện này, một phần cũng là lỗi của y…

Bỗng nghe Nhiếp Ưu giận dữ quát lớn:

– Tên Tửu Quỷ kia, sao còn chưa đi? Ngươi ăn quỵt uống quỵt ở quán ta biết bao nhiêu năm? Nay nhờ ngươi đi làm chút việc cũng không làm được sao?

Dương Kiếm Phi đau khổ lên tiếng:

– Được, đệ hiểu rồi!

Nói xong liền phóng ra ngoài.

Đằng sau vang vọng tiếng kêu của Bạch Ngọc Lang “Đừng hòng chạy thoát!” cùng tiếng đả đấu kịch liệt.

“Lão Nhiếp không thể cầm cự được lâu nữa, ta phải nhanh lên!”

” Ta không thể phụ lòng lão Nhiếp. Ta phải cứu Lan Nhi, ta phải bảo vệ nàng!”

***

Người ta tưởng y chỉ là tên Tửu Quỷ suốt ngày say sưa, tất nhiên không ai thèm chú tới tới. Nhưng thật ra y là người vô cùng tinh tế, luôn quan sát tỉ mỉ con người và sự vật xung quanh.

Dù sao, năm xưa y cũng là cao thủ nhất lưu trên giang hồ, Quan Trung Đệ Nhất Kiếm Khách Dương Kiếm Phi.

Cùng với nghĩa huynh Thiểm Điện Đao Bạch Ngọc Lang, Dương Kiếm Phi được giang hồ đặt ngoại hiệu là Đao Kiếm Song Tuyệt.

Bạch Ngọc Lang mặt đẹp như cái tên của hắn, lại biết nói những lời đường mật khiến người ta vui lòng, vì vậy rất được nữ nhân đón nhận.

Bản thân hắn cũng tính tình phong lưu, thay nữ nhân như thay áo.

Có không ít nữ nhân đã tự vẫn sau khi bị hắn bỏ rơi.

Hắn không màng.

Chỉ đơn giản là không quan tâm đến những nữ nhân mà hắn đã chán ngấy.

Dương Kiếm Phi cảm thấy rất bất nhẫn. Trong một lần ngồi uống rượu với Bạch Ngọc Lang, y hỏi:

– Sao huynh tàn nhẫn với họ thế? Chẳng lẽ huynh không chút thương hoa tiếc ngọc?

– Nữ nhân sinh ra là để vui đùa, không phải để thương tiếc.

– Đại ca, huynh thay đổi rồi.

Bạch Ngọc Lang cười buồn, hớp một ngụm rượu, chậm rãi nói:

– Năm xưa mẫu thân chê phụ thân nghèo nên bỏ đi theo người khác. Phụ thân nói: nữ nhân trên đời đều là kẻ bạc tình, nhất là nữ nhân xinh đẹp càng bạc tình. Ta không tin. Rồi ta gặp Tinh Nhi, ta yêu nàng chân thành, nàng cũng hứa sẽ chờ ta tạo dựng sự nghiệp rồi thành thân với ta. Ai ngờ, khi Ứng Vương Phủ vừa đem sính lễ qua cầu hôn với nàng, nàng liền nhận lời ngay… Haha, đệ nói xem, ai mới là kẻ bạc tình?

Dương Kiếm Phi định khuyên giải: “Không phải tất cả nữ nhân đều như thế”, nhưng biết nói thêm cũng vô ích, chỉ im lặng cạn chén.

Nhưng có một lần, Bạch Ngọc Lang đã kết giao với một nữ nhân mà Dương Kiếm Phi không thể im lặng.

– Đại ca, lúc nãy đệ thấy huynh đi chung với một thiếu phụ. Huynh có biết thân phận của người đó không?

– Biết!

– Vậy huynh có thể vì đệ mà không gặp người đó nữa không?

– Vì sao?

– Vì Nhiếp Ưu là bằng hữu của đệ!

– Nhưng lão không phải bằng hữu của ta!

Dương Kiếm Phi rất khó xử. Bạch Ngọc Lang mỉm cười, nói:

– Thôi, thấy đệ hiếm khi nhờ ta điều gì, ta hứa với đệ sẽ không gặp nàng nữa. Đệ yên tâm rồi chứ?

Dương Kiếm Phi vui mừng:

– Đa tạ đại ca.

Bạch Ngọc Lang hững hờ nói:

– Đệ cũng nên cảnh báo bằng hữu của đệ hãy canh chừng thê tử của lão cho cẩn thận. Ta thấy ả và mẫu thân ta thuộc cùng một loại người, có chồng mà vẫn thủy tính dương hoa (3), không biết liêm sỉ. Haha, phụ thân nói “nữ nhân trên đời đều là kẻ bạc tình”, quả là bậc trí giả.

Nhưng Dương Kiếm Phi đã không đem chuyện này nói với Nhiếp Ưu.

Vì y biết lão sẽ không tin, không chừng lão còn tức giận mà tuyệt giao với y.

Thời trẻ lão chỉ lo luyện công và thách đấu, tạo dựng danh tiếng. Đến tuổi trung niên mới cưới được người vợ trẻ trung xinh đẹp như hoa, Mã Thanh Thanh.

Lão rất yêu vợ.

Thời trẻ, bằng hữu là điều quan trọng nhất trong đời lão.

Lúc này, gia đình mới là quan trọng nhất.

Vì muốn thê tử có cuộc sống ổn định sung túc, lão xin làm một chân tiêu sư cho Đại Tiêu Cục với thù lao rất hậu hĩnh.

Làm tiêu sư, lão thường phải đi xa nhà trong thời gian dài.

Có lần, lão áp giải một chuyến tiêu quan trọng, phải mất nửa năm mới về tới nhà.

Vừa về, gã hàng xóm liền qua nói với lão về những chuyện không hay của thê tử trong lúc lão đi vắng.

Lão đùng đùng nổi giận.

Không phải giận thê tử, mà là giận gã hàng xóm.

– Ta vẫn thường nghe nàng nói ngươi hay lén nhìn nàng, đã định giáo huấn ngươi từ lâu rồi, nay còn dám đặt điều nói xấu nàng nữa?

Kết quả, gã hàng xóm bị đánh gẫy mất mười cái răng và phải nằm trên giường ba tháng mới đi lại được.

Từ đó, không ai dám nói với lão về chuyện của Mã Thanh Thanh nữa.

Dương Kiếm Phi cũng không dám. Y chỉ đành khuyên lão dành nhiều thời gian bên gia đình, đừng quá ham mê kiếm tiền ở bên ngoài. Lão chỉ cười hề hề: ta biết, ta biết rồi.

Một hôm, Nhiếp Ưu mặt mày hốc hác tìm đến Dương Kiếm Phi, nhờ y giúp lão hẹn Bạch Ngọc Lang ra gặp mặt.

– Lão Nhiếp, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?

– Đây là ân oán cá nhân giữa ta và hắn, đệ đừng hỏi nhiều, cũng đừng xen vào. Nếu coi ta là bằng hữu, hãy giúp ta hẹn hắn ở Thu Phong Đình vào canh hai đêm mai.

– Được, đệ sẽ nói với huynh ấy.

– Đa tạ.

Nói xong liền bỏ đi. Dương Kiếm Phi biết có chuyện không ổn, có thể liên quan đến chuyện thê tử của Nhiếp Ưu. Nhưng đây là chuyện nhà người ta, y quả thật không nên xen vào.

Nhưng y vẫn không yên tâm.

Vì vậy, vừa qua khỏi canh hai, y quyết định đi đến Thu Phong Đình để quan sát tình hình.

Đến nơi mới biết một trường đả đấu khốc liệt vừa diễn ra ở đây.

Nhiếp Ưu nằm một chỗ thở hổn hển, xem ra đã bị thương nặng.

Y phục trắng tinh của Bạch Ngọc Lang thấm đẫm màu đỏ của máu, hai chân đứng không vững nhưng vẫn cố gắng bước về phía Nhiếp Ưu, chuẩn bị kết liễu lão.

Thấy vậy, Dương Kiếm Phi vội bước ra cản.

Nhìn thấy y, Bạch Ngọc Lang cười điên cuồng, nói:

– Haha, nhị đệ, hay lắm! Không ngờ đệ lại câu kết với lão bằng hữu, đặt bẫy rồi hẹn ta ra đây để tập kích! Hahaha, hay lắm, hay lắm!

Dương Kiếm Phi hoảng hốt:

– Huynh nói gì, đệ không hiểu! Đệ không bao giờ làm hại đại ca…

Bạch Ngọc Lang vẫn điên cuồng, nói:

– Đệ kêu ta không gặp ả họ Mã kia, ta cũng hứa với đệ rồi, đệ còn muốn gì nữa? Ả cố sống cố chết đòi bỏ trốn với ta, ta mặc kệ ả, chẳng lẽ lại không đúng? Ả tự vẫn lúc nào ta cũng không biết, ả chết liên quan gì đến ta?

Nói rồi lại tấn công Dương Kiếm Phi. Y chỉ đành cố gắng chống đỡ, lại nghe tiếng Bạch Ngọc Lang nói:

– Các ngươi tưởng chặt đứt đường con cháu của ta là có thể trả thù cho ả? Ta sẽ cho các ngươi chết không toàn thây!

Dương Kiếm Phi hơi khựng lại: đại ca đã bị…

Chợt nghe tiếng bộp và tiếng choang vang lên. Một cánh tay vẫn đang nắm chặt thanh kiếm bỗng rơi xuống đất. Dương Kiếm Phi cảm thấy lành lạnh nơi tay phải, một cơn đau thấu tim ập đến.

Giọng nói của Bạch Ngọc Lang lạnh lẽo như vang lên từ địa ngục:

– Nhị đệ, đệ bị chặt tay đau lắm đúng không? Nhưng cái đau của đệ sao bằng ta… Hay là ta cũng cho đệ nếm thử cái đau của bị cung, để đồng cam cộng khổ với huynh nhé?

Tiếng chân Bạch Ngọc Lang đang đến rất gần y, bỗng nghe binh một tiếng, hắn bị chưởng văng ra. Nhiếp Ưu đã gom hết tất cả tàn lực để đánh ra một chưởng này, sau đó ôm Dương Kiếm Phi biến mất trong màn đêm.

***

Trời vẫn mưa to.

Nhưng y đã tìm được Nhiếp Lan.

Tiểu trấn này nói lớn, nói nhỏ không nhỏ. Muốn tìm một người chắc chắn không phải chuyện dễ dàng.

Nhưng muốn tìm bọn lưu manh thì y biết chỉ cần đến khu Hạ Cửu Lưu này.

Vào đây, y luôn miệng hỏi: “Có biết Nhiếp Lan, con gái lão bản Ưu Sầu Tửu Quán ở đâu không?”

Ai chửi bới hoặc chế giễu y, lập tức chịu một nhát kiếm ngay cổ họng.

Ai nói không biết cũng phải lãnh vài vết sẹo lên người.

Vì vậy, y rất nhanh chóng tìm ra câu trả lời thỏa đáng.

Nhiếp Lan vừa bị đưa vào Lệ Xuân Viện.

Y lập tức đến đó cướp người, sẵn tiện cướp luôn một con ngựa tốt.

Không để phí thêm giây phút nào nữa, y phi ngựa đưa nàng trốn vào rừng sâu.

***

Mưa gió đã ngừng.

Trời đã sáng.

Ngựa đã kiệt sức.

Hai người đã an toàn.

Kẻ thù quyết không thể tìm ra hai người ở nơi thâm sơn cùng cốc này.

Dương Kiếm Phi kể lại mọi chuyện với Nhiếp Lan.

Nhiếp Lan mắt đỏ hoe, hỏi:

– Đại ca, sau này chúng ta tính sao?

– Chúng ta tạm thời ở lại sơn cốc này. Ta đã ngộ ra tuyệt chiêu kiếm pháp bằng tay trái, chỉ cần luyện tập thêm một năm nữa, nhất định sẽ thắng được Bạch Ngọc Lang.

– Huynh định giết chết hắn sao?

– Mấy năm nay, đại ca tính tình thay đổi, đã giết hại rất nhiều người vô tội. Ta… không thể để y tiếp tục hại người nữa. Nhưng dù sao, y cũng là nghĩa huynh của ta, từng có lời thề sống chết có chung. Ta… sau khi giết hắn xong, sẽ tự vẫn để tạ tội.

Nhiếp Lan nghe vậy liền khóc, nói:

– Không, đại ca không được chết… Nếu đại ca chết, Lan Nhi cũng không muốn sống nữa… Lan Nhi sẽ đi theo đại ca…

Dương Kiếm Phi trong lòng rúng động. Trong đời, chưa từng có người nào nói với y những lời chân thành đến thế.

– Đại ca, chỉ cần chúng ta không ra ngoài, huynh sẽ không phải đối mặt với nghĩa huynh của huynh, huynh sẽ không cần giết hắn, huynh cũng không cần phải chết…

– Chẳng lẽ muội không muốn báo thù cho cha?

– Cha vì mẹ mà tìm hắn báo thù, sau mười năm hắn giết cha để trả thù. Giờ huynh lại vì cha mà giết y… Oan oan tương báo, dĩ hận miên miên. Muội thật sự không muốn. Muội tin cha cũng không muốn chúng ta vì cha mà tiếp tục bất hạnh.

Nói xong, nàng tiếp tục khóc.

Dương Kiếm Phi ôm lấy nàng.

– Lan Nhi, cha muội từng nói với huynh: “giờ đây Lan Nhi là người quan trọng nhất trong đời ta”. Nay cha muội đã không còn, huynh sẽ thay ông ấy chăm sóc muội, bảo vệ muội cả đời. Giờ đây, Lan Nhi là người quan trọng nhất trong đời Dương Kiếm Phi này.

***

Ưu Sầu Tửu Quán.

Khắp nơi đều là máu. Hẳn một trận chiến ác liệt đã diễn ra.

Có một cái đầu người mập mạp nằm lăn lóc trong góc nhà.

Và trên nền nhà lạnh lẽo, có một xác chết vốn đang mở mắt nhìn trừng trừng.

Nhưng đột nhiên, đôi mắt từ từ nhắm lại, cơ mặt cũng giãn ra, phảng phất như có nụ cười.

(Hết)

Chú thích:

(1)Kiếm pháp bằng tay trái.
(2) Xin mượn tạm tên võ công bên Ôn Thụy An.
(3) Tính lăng nhăng không chung thủy của đàn bà.

My translations - My works Others

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

~Silver Wings~

When the world is just you and me

Tùy Phong

"có thể chịu được tình chưa quên, nhưng thương tâm tóc sinh bạc ..."

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Cá chép

Những gì đã làm, những gì đang nhớ, và những gì đang yêu

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Mùa gió ^_^

The price of discipline is always less than the pain of regret

Heo Mê Phim

Tôi lục lọi trong vô vàn giá trị của đám đông để tìm ra vài thứ cho riêng mình

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

~Silver Wings~

When the world is just you and me

Tùy Phong

"có thể chịu được tình chưa quên, nhưng thương tâm tóc sinh bạc ..."

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Cá chép

Những gì đã làm, những gì đang nhớ, và những gì đang yêu

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Mùa gió ^_^

The price of discipline is always less than the pain of regret

Heo Mê Phim

Tôi lục lọi trong vô vàn giá trị của đám đông để tìm ra vài thứ cho riêng mình

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

%d bloggers like this: