Advertisements

[Truyện dịch]Thu Thập – Ôn Thụy An

Tác phẩm: Thu Thập

Tác giả: Ôn Thụy An

Người dịch: Heen

————————————————

Nàng chẳng qua chỉ muốn giết chồng thử một lần xem sao.

Trước khi lấy chồng, bạn bè hàng xóm đều khen ngợi Triệu Mỹ Hoa hiền lương thục đức.

“Trong xã hội ngày nay, còn cô gái nào hiền thục đến thế. Vừa giỏi việc nhà, vừa làm tốt công việc trong công ty”. Đây là những lời khen ngợi mà bà Lăng luôn nói với bà Triệu về Mỹ Hoa, lại nói thêm: “Vừa xinh đẹp, vừa giỏi giang, vừa hiền tuệ. A Đặc nhà tôi mà cưới được người vợ như vậy thật là phúc đức mấy đời”. Bà cứ thế mà vui vẻ nói một tràng liên hồi.

Một phụ nữ như mình, ngay cả nói lớn tiếng cũng không dám, đâu ngờ rằng sẽ có ngày mình lại giết người? — Triệu Mỹ Hoa suy nghĩ như vậy, hơn nữa suy đi nghĩ lại vẫn suy không thấu, nghĩ không hiểu.

Người khen nàng hiền thục chăm chỉ, tất nhiên không chỉ có một mình bà Lăng. Bất cứ ai đến nhà chơi, thấy nàng cứ bận rộn không ngừng như chú ong thợ, nào là lau nhà, chùi bếp, vệ sinh toilet, có khi đến nửa đêm vẫn còn quét dọn, quét đến trước cửa hàng xóm, ai cũng giơ ngón cái khen ngợi. Người ta ghé qua nơi làm việc của nàng, lúc nào cũng thấy nàng như con kiến siêng năng, đánh máy, nghe điện thoại, thu thập văn kiện, ngay cả rác vụn trên bàn của đồng nghiệp, nàng cũng vệ sinh luôn. Người trong công ty cũng ca ngợi: quả là hiếm có!

“Có thể ra phòng khách” là nói về nhan sắc và năng lực làm việc của nàng, còn “có thể vào nhà bếp” là  về bản lĩnh gia chánh và tính tình dịu dàng ít nói. Nàng không hẳn là người rất thông minh, học vấn cũng không thật cao, nhưng vẫn khiến lòng người say đắm.

— Một nữ tử như vậy, làm sao có thể giết người? Huống hồ là giết chồng mình!

Triệu Mỹ Hoa không hiểu, cũng không dám tin.

Cho đến khi làm điều này, nàng mới hiểu ra rằng có một số chuyện phải xảy ra thì tất yếu sẽ xảy ra, không cần hiểu hay không, hợp lý hay không, có khả năng hay không.

Người khen Triệu Mỹ Hoa sẽ là vợ hiền dâu thảo, đương nhiên không chỉ có bà Lăng, nhưng quả thật bà là người khen nhiều nhất. Bà hàng xóm này mỗi lần rảnh rỗi đều lên nhà bà Triệu chơi mạt chược. Mỗi lần trông thấy Triệu Mỹ Hoa, bà đều cười rất vui vẻ.

“Phải chi A Đặc nhà tôi có được phúc phận này!”, bà Lăng vẫn thường nói với mọi người: “A Đặc của tôi yêu cầu cao lắm, dù sao cũng là kẻ có học, có chút thành tựu, nhưng cũng chưa bao giờ kết giao được với cô gái xinh đẹp hiền tuệ như cô Hoa”.

Bà cứ nói như thế, nói mãi, Triệu Mỹ Hoa không khỏi cảm thấy hiếu kỳ với người tên A Đặc này.

Có một lần, bà Lăng đưa con trai tới chơi. Người cao cao ốm ốm, mắt sâu lông mày rậm , khí chất rất khá, cử chỉ nhàn nhã. Triệu Mỹ Hoa vừa gặp, nhịp tim liền đập nhanh, khi biết gã chính là “A Đặc” kia, nàng đỏ mặt.

Bà Lăng và bà Triệu nhìn nhau mỉm cười. Triệu Mỹ Hoa nhất thời tim đập loạn xạ. Nam tử ấy chỉ vào nàng, nói: “A! Em biết đỏ mặt kìa!”

Cứ như những nữ tử mà gã quen biết không hề biết đỏ mặt vậy. Hay biết đỏ mặt cũng là một loại động vật quý hiếm?

Triệu Mỹ Hoa mặc kệ gã, đi chỗ khác.

Một lúc sau, A Đặc vào nhà bếp, xem nàng thu thập các thứ.

(*thu thập = dọn dẹp)

Lần này, Mỹ Hoa không chỉ tim loạn, mà tay cũng loạn. Nàng bỏ gạo vào nước, đổ bột giặt vào gạo, cho lộn giấm vào đậu ngâm. A Đặc cười nói: “Xem ra, em không giỏi việc nhà như mẹ anh thường nói.”

Triệu Mỹ Hoa đỏ mặt nói: “Tôi không thích có người xem tôi làm việc.”

“Em sợ à?”

Triệu Mỹ Hoa mặc kệ gã.

“Em có một thứ tốt đẹp hơn nhiều so với các lời đồn”, gã đột nhiên tiến đến sau lưng Triệu Mỹ Hoa một cách lặng lẽ, lại còn dùng tay vỗ một cái vào mông nàng, “Em rất đẹp. Đẹp đến nỗi không ai sánh bằng. Nếu biết sớm thì anh đã tới gặp em từ lâu.”

Triệu Mỹ Hoa cảm giác như té vào đống lửa, đôi tai và cái mặt nóng ran.

“Còn nữa, em vẫn chưa đủ hiền thục”, gã cười, hàm răng như tỏa sáng trong phòng bếp u ám, “xem ra em còn rất hay tức giận nữa nữa.”

“Nhưng mà, lúc em tức giận càng đẹp đến xuất thần nhập hóa”.  A Đặc vừa cười vừa nói, kỳ lạ là lúc gã cười cũng tỏa ra nét nhàn nhã, “còn đẹp hơn lúc em vui vẻ”.

Từ đó, Triệu Mỹ Hoa thường đứng trước gương để tìm lại vẻ diễm lệ của mình khi phẫn nộ.

Cũng từ đó, A Đặc thường kiếm cớ để tìm đến nhà họ Triệu. Triệu Mỹ Hoa vốn sợ gặp phải A Đặc, vì gã không những lời nói ngông cuồng, mà còn thích động tay động chân.

Có lần, nàng cự tuyệt quá quyết liệt, gã không tìm đến trong một thời gian dài.

Một hôm, nàng cúi xuống nhặt vài mẩu giấy vụn. Nàng vốn không ghét sự lộn xộn, cho rằng mọi vật đều có vị trí của nó, dù chỉ là một hạt bụi cũng vậy.

Khi nàng vừa khom người, đột nhiên tay đụng phải thân thể một người.

Là A Đặc.

A Đặc lại càng dấn tới đầy ác ý.

Mỹ Hoa dù sao cũng là cô gái hiện đại, hơn nữa tuổi không còn nhỏ, nhận ra sự thay đổi ở hạ bộ người đàn ông, liền cảm thấy như bị sỉ nhục.

Nàng đỏ mặt.

A Đặc càng tỏ ra không có ý tốt.

“Em còn thu thập cái gì nữa? Thực ra, thứ em cần thu thập nhất chính là anh…” A Đặc tiếp tục cản trở công việc của nàng, “Em xem, vì quá nhớ em anh mới trở nên thế này, em còn không thu thập giùm anh…” Giọng gã càng lúc càng nhỏ và trầm.

Mỹ Hoa vừa xấu hổ vừa tức giận, liền đẩy mạnh gã ra, cơ hồ như muốn đuổi gã ra ngoài cửa.

Thật là quá đáng! Không ai có thể cản trở tôi thu thập các thứ, Mỹ Hoa nghĩ. Bất cứ sự vật nào cũng có chỗ vốn có của nó, tốt thì nên giữ gìn, xấu hoặc hư thì phải loại bỏ.

Đây là nguyên tắc của Mỹ Hoa.

Nàng chỉ có một nguyên tắc này.

Nhưng sự quyến rũ của A Đặc quả thật khiến nàng đỏ mặt ù tai, nhịp tim đập nhanh. Khi nàng đẩy A Đặc ra cửa, gã còn nói: “Lúc em giận thật xinh đẹp!”

Trong suốt thời gian dài A Đặc không ghé qua nữa, mỗi lần Mỹ Hoa nghe tiếng chuông reo đều tưởng là gã, kết quả lại không phải. Nàng ghét gã nói chuyện hạ lưu, cử chỉ hạ lưu, nhưng vẫn thường tưởng nhớ đến gã. Mà mỗi lần nghĩ đến gã lại không thể không nghĩ đến những lời nói hạ lưu, cử chỉ hạ lưu.

Có một lần, chuông cửa vang lên, Mỹ Hoa vội ra mở cửa. Nàng cảm thấy vị khách này chính là A Đặc, nhưng hóa ra chỉ là thợ kiểm tra ống dẫn gas.

Dẫu thế nào, A Đặc vẫn không xuất hiện.

Buổi chiều, bà Triệu qua nhà bà Lăng tán gẫu, Mỹ Hoa đi theo và gặp được A Đặc. Gã đang ngồi chơi với vài ba nam thanh nữ tú ăn mặc màu mè, cười nói vui vẻ, đang xem băng video trên ghế sofa. Mỹ Hoa mới chợt nhớ ra, hôm nay là cuối tuần.

Bà Lăng vừa nhìn thấy nàng liền cười híp mắt. A Đặc đang cười giỡn với đám thanh niên kia, không thèm ngó đến nàng. Trong lúc bà Lăng và bà Triệu đang huyên thuyên không ngừng, đám thanh niên cũng la lối trong phòng khách, Mỹ Hoa cảm thấy rất nhàm chán nên đi vào nhà bếp, thấy các túi đồ để lộn xộn khắp nơi trong tủ bếp, nàng không nhịn được, liền ra tay thu thập một chút.

Đột nhiên, một bàn tay to lớn nắm lấy nắm lấy cái tay đang dính xà bông của nàng.

Nàng liền giật mình.

Quả nhiên là A Đặc.

Mỗi một động tác đều hạ lưu đến thế, ngoại trừ gã không còn ai khác.

A nở nụ cười uể oải: “Lâu quá không gặp, em lại đẹp ra một chút”.

Mỹ Hoa bị hắn ép đến bên tủ lạnh, không thể lùi được nữa.

Nàng cúi đầu, tức giận nói: “Đáng ghét, anh mau đi chỗ khác”.

A Đặc sắc mặt không đổi, vẫn uể oải và ôn tồn như thường lệ. Gã cao hơn nhiều, mũi nàng vừa ngang với lồng ngực gã, ở đó nàng nghe được nhịp đập của trái tim mình.

“Em không thích anh hử?”

“Tôi ghét anh đến chết, đồ hạ lưu!”

“Hạ lưu cái gì!” A Đặc cười nói. “Bây giờ không ai coi đây là hạ lưu, mà là phong lưu. Từ khi có vị đại gia nào đó nói con người có thể phong lưu mà không được hạ lưu, ai ai cũng biến cái hạ lưu của mình thành phong lưu. Tôi cũng không ngoại lệ.”

Mỹ Hoa muốn tát vào mặt y nhưng lại nghe tiếng cười nói từ phòng khách. Thì ra bà Triệu mới ăn được một ván. Mỹ Hoa nhất thời thất thần chưa có chủ ý, A Đặc lại nhân lúc này hôn nàng thật sâu.

Sau đó gã phát ra một tiếng như ngựa hí, đến khi Mỹ Hoa chợt bừng tỉnh mới nhận ra chính là tiếng cười của gã. Nàng phát hiện hai cái nút áo trên ngực đã bị mở ra.

Khi trở lại phòng khách, ngón tay tay nàng đan mạnh vào như đang vắt một  chiếc khăn nước. Nhưng ngoại trừ A Đặc đang nhếch mép cười thì không có ai đặc biệt để ý đến biểu cảm của nàng hay chuyện của hai người.

Sau này, trong một lần cơ duyên xảo hợp, nàng nổi hứng đi xem bói. Thầy tướng nói: “Mệnh cung, phu thê và nhi tử cung đều rất lận đận nhiều sóng gió. Tuy rằng phúc đức cung được cát tinh chiếu cố, nhưng bản mệnh không cát lợi. Cô nên kết hôn trễ, nếu không sẽ sa lầy trong phong nguyệt tình trường truy tình trục sắc, nếu không sẽ…”

Đương nhiên nàng không tin. Nhưng phàm khi thầy tường nói tốt, đương nhiên trong lòng vui vẻ an bình, đến khi nói không tốt, trong lòng ắt có trăn trở. Vì vậy nàng tiếp tục truy hỏi. Thầy tướng nói:

“Lệnh tôn đại nhân vẫn còn không?”

Phụ thân nàng đã qua đời từ lâu.

“Cô có huynh trưởng không?”

Nàng chỉ có em trai, không có anh trai.

“Thế thì phải rồi”. Thầy tướng khẳng định nói tiếp. “Không ngại nói một câu. Cô mà tùy tiện hành sự, không biết xu cát tị hung, sau này sát phu trục tế (giết chồng đuổi rể) cũng không là chuyện lạ… Tất nhiên, tôi không nói cô nhất định sẽ giết chết phu quân của cô, mà có thể là mối xung khắc cực lớn với phu quân đến nỗi giết chết y. Giết hết người này lại tới người khác, cũng không là chuyện lạ!”

“Nếu muốn hóa giải, cô nên kỳ phúc cầu nguyện ở đây, mong cát tinh chiếu cố, đổi vận mà tránh được đại hung. Chỉ cần cô góp thêm chút tiền hương hỏa, tôi sẽ giúp làm phép trước thần linh”.

Thêm vào những lời cuối này, đừng nói Mỹ Hoa không tin, người thân bạn bè không tin, chỉ e rằng ngay cả bản thân thầy tướng cũng không tin được.

— Nói cho cùng thì chẳng qua vì tiền. Thế gì còn gì là linh nghiệm khả tín nữa. Chẳng qua chỉ muốn gạt tiền mà thôi. Mỹ Hoa ôn thuần như vậy, làm sao có thể “sát phu”? Mọi người đều cảm thấy rất buồn cười.

— Mình làm sao có thể giết người – đặc biệt là giết chồng? Mỹ Hoa cũng thấy buồn cười.

Thế nhưng, A Đặc hành xử hạ lưu như vậy, mà những lúc nàng không cự tuyệt được gã thì biết làm sao…

Nhân lúc không có ai ở nhà, gã đã cầu yêu với nàng.

Cầu yêu, chứ không phải cầu hôn.

Buổi trưa hôm ấy, nàng mặc một chiếc áo hở ngực bình thường ít khi mặc. Đây là chiếc áo do gã tặng. Quả nhiên nó đem lại cho gã rất nhiều thuận tiện, thật đáng đồng tiền.

Khi môi gã khiêu khích chạm lên đôi ngực xinh đẹp, Mỹ Hoa gần như thở không nổi.

Như muốn ngạt thở.

“Đừng làm vậy”.

“Làm vậy cũng đâu có sao”.

“Anh yêu em thì đừng làm hại em”.

“Anh chính là đang yêu em, không làm hại em”.

“Anh… có thật yêu em không?”

“Nếu anh không yêu em thì sao lại muốn làm tình với em chứ!”

Khi nam nhân đang muốn cầu cạnh nàng, nàng đi hỏi những câu ngu ngốc, gã chỉ đành trả lời cho qua.

Thế là, nàng trở thành người của gã.

Ít nhất là trong lòng nàng nghĩ vậy.

Sau khi xong chuyện, A Đặc hút điếu thuốc rồi bỏ về.

Rất lâu sau đó, gã cũng không hề ghé thăm.

Mỹ Hoa đành tự đi tìm gã.

A Đặc nhiệt tình với Mỹ Hoa cũng giống như với rất nhiều phụ nữ khác. Nàng có chút không thể chịu nổi cái nhiệt tình biến thái của gã. Nàng vốn luôn sạch sẽ ngăn nắp, cũng dần trở nên nghiện thú vui tình dục, từ một thiếu nữ ngượng ngùng nay trở nên uyển chuyển trong khoái lạc, nhưng gã cứ đòi xuất tinh vào miệng nàng thì thật không thể chấp nhận được.

Từ lúc ở bên gã, nàng luôn có cảm giác dơ bẩn không thể gột rửa, đến khi về nhà liền tắm rửa và kỳ cọ thật mạnh, nhưng chừng như không cách nào rửa sạch được. Nàng chỉ đành càng lúc càng siêng năng thu thập mọi thứ. Vừa nhìn thấy gián lập tức xịt thuốc giết chết, vừa thấy kiến liền rải bột diệt kiến, nhìn thấy thằn lằn thì lấy cây đập chết ngay…

Nàng rất say sưa trong việc thu thập.

A Đặc dường như không có ý định kết hôn.

Nàng thắc mắc với gã.

“Chúng ta vẫn chơi chưa đủ”. A Đặc nói. “Cứ thế mà kết hôn, chẳng phải lãng phí tuổi xuân đó sao?”

Triệu Mỹ Hoa nghe như tiếng sấm bên tai, nói: “Đến khi chơi đủ rồi, chẳng lẽ anh còn muốn kết hôn với em sao?”

A Đặc không trả lời. Về sau, gã càng ít đi gặp nàng hơn.

Đến khi bụng Mỹ Hoa ngày càng to ra, không thể giấu giếm thêm nữa, bà Triệu biết chuyện liền tìm tới nhà bà Lăng để hỏi tội. Bà Lăng như bắt được vàng, liền có ngay chủ ý, buộc A Đặc phải cưới Mỹ Hoa.

Bên trong chuyện hỷ sự này ẩn chứa không ít điều không nguyện ý không hoan hỷ, nhưng rốt cuộc lễ cưới đã thành.

Đêm hôm đó, A Đặc uống say tí bỉ đi vào phòng tân hôn, câu đầu tiên gã nói với Mỹ Hoa là: “Tốt rồi, giờ em vui rồi, có thể danh chính ngôn thuận mà trói buộc tôi rồi”.

Nói xong liền ói một bãi lớn, Mỹ Hoa phải dọn dẹp đến sáng.

Lúc đó Mỹ Hoa thực sự muốn giết chết gã.

Cuộc sống vợ chồng thấm thoát một năm trôi qua.

Đối với A Đặc, tính hiền tuệ của Mỹ Hoa không hề có sức hấp dẫn với gã. Gã chỉ hứng thú với một thứ: tính dục.

Đến khi đã nhàm chán với thân thể nàng, gã liền đối xử như thể nàng là công cụ thu thập rác thải cho gã. Thùng rác trong nhà cũng có chức năng tương tự.

Lúc đầu, mẹ chồng là bà Lăng vẫn luôn đứng về phía con dâu, cùng chung một chiến tuyến.

Bà Lăng biết tất cả đều do con trai mình không tốt, cưới được người vợ đẹp như hoa như ngọc, còn muốn gì hơn? Nhưng lâu ngày, bà bắt đầu oán trách Mỹ Hoa, trách nàng không giữ được trái tim A Đặc, trách nàng làm hết mọi việc trong nhà không để cho nhất gia chi chủ như bà nhúng tay vào, khiến bà cảm thấy mình trở thành bà già vô dụng.

Dần dần, bà Lăng cũng chịu không nổi “bệnh lạ” của Mỹ Hoa. Từ lúc mang thai, nàng không còn đi làm nữa, càng siêng năng thu thập mọi thứ trong nhà. Một lần nọ, chú chim oanh nuôi trong nhà để lại một bãi trên giường, nàng quỳ khóc hết nửa tiếng, sau đó bắt đầu giặt giũ, từ gối, áo gối, ga giường, mền… tất cả đều phải giặt sạch sẽ, ngay cả chiếc giường cũng phải khử độc. Trong suốt mười ngày đã phải giặt giũ khử độc hết ba lần. Trong nhà không có vật nào không dính mùi thuốc khử độc. Chính vì mùi hóa chất quá nặng mà chú mèo nuôi trong nhà bỏ đi, một đi không trở lại.

Tính sạch sẽ và thích dọn dẹp mà bà Lăng từng ngưỡng mộ và không tiếc lời khen, nay trở nên chán ghét.

Chẳng may Mỹ Hoa bị sảy thai.

A Đặc đi sớm về trễ, một hôm về nhà lúc đêm khuya, mới biết Mỹ Hoa bị ngã cầu thang trong lúc đánh bóng sàn nhà.

” Người ở trong bệnh viên, đứa con mất rồi”. Bà Lăng nói với con trai như vậy.

“Cũng tốt”. A Đặc trả lời, không có chút biểu cảm gì.

Nói xong, gã tháo cà vạt rồi đi ngủ, không hề có ý định đi bệnh viện thăm nàng – thủ phạm khiến gã nhanh chóng đánh mất tuổi thanh xuân tươi đẹp.

Sau khi xuất viện, cuộc sống vợ chồng vẫn diễn ra bình thường. Gã vẫn lên mặt gắt gỏng với nàng, nàng vẫn tiếp tục ưa sạch sẽ và thích dọn dẹp. Gã cũng không còn cho rằng nàng xinh đẹp lúc tức giận nữa.

Nàng phát hiện áo sơ mi của A Đặc có có nhiều vết dơ (có khi là sô cô la, có khi là cà phê, có khi là dấu son môi, có khi không dấu vết gì chỉ có mùi nước hoa thơm nồng), nàng biết lời gã nói về trễ do bận họp công ty đều là giả dối. Gã về trễ vì ở bên người đàn bà khác.

Từ mùi nước hoa và các vết tích khác nhau, nàng phân định được gã đang đi với loại đàn bà nào. Có lần trên quần dính chất nhầy, nàng cho rằng đây là tinh dịch.

Có lúc, nàng đến nơi làm việc của A Đặc để thăm dò, hoặc trong nhóm bạn đến thăm A Đặc có vị khách nữ, Mỹ Hoa sẽ tỉ mỉ quan sát màu son của đối phương, mùi hương nước hoa, màu sơn móng tay. Nhiều người phản ánh với A Đặc: “Vợ anh đẹp thì có đẹp, nhưng ánh mắt nhìn người ta đáng sợ quá”.

A Đặc cười nói: “Mặc kệ ả. Ả sắp phát điên đến nơi rồi. Anh có thấy được biểu cảm của ả lúc tức giận không?”

“Cô ấy bị bệnh tâm thần?”

“Vậy cô ấy có đánh người, giết người không?”

“Ả đánh người giết người càng tốt. Tôi đang đợi cho ả phát điên lên, chỉ cần ả bị điên, tôi sẽ tống ả vào viện tâm thần, còn tôi thì … haha, được tự do trở lại”.

Những lời nói này đã đến tai Mỹ Hoa.

Vì vậy, nàng càng lúc càng bận thu thập.

Nàng vẫn luôn cảm thấy có đôi chuyện chưa thể thu thập tốt.

Chỉ cần chưa thu thập được những chuyện này, nàng vẫn có cảm giác mọi thứ đều chưa tốt.

Triệu Mỹ Hoa nghĩ thầm: gã mong ta phát điên, ta còn lâu mới điên.

Nàng nhớ lại câu hỏi ngu ngốc của mình: anh có yêu em không. Lại nhớ tới câu trả lời có cũng như không của A Đặc: Nếu anh không yêu em thì sao lại muốn làm tình với em chứ.

Nàng càng nhớ tới lời phán của thầy tướng.

Nàng là một nữ tử có mệnh khắc phu. Chỉ cần nàng giết chết trượng phụ, thì không có trượng phu nào có thể giết nàng nữa.

Nếu nàng có thể thu thập gã giống như thu thập rác rưởi, thì nàng thực sự biến thành khắc phu.

Nếu trong lúc thu thập gã mà bị người ta phát hiện, nàng sẽ trở thành kẻ điên. Kẻ điên giết người có thể không bị xử tội nhưng sẽ bị nhốt trong viện tâm thần. Thế là A Đặc có lý do chính đáng để ly dị với nàng.

Nếu như vậy thì không phải nàng khắc phu, mà là trượng phu khắc nàng. Thật ra là ai khắc ai, nàng muốn biết rõ, nàng phải biết rõ.

Nàng bắt đầu nghĩ đến chuyện làm sao để “thu thập” một con người.

Nàng từng thu thập vô số thứ, nhưng chưa có kinh nghiệm về việc thu thập người.

Nàng đắn đo có cần thu thập cả mẹ chồng không.

Nàng nhanh chóng dẹp bỏ ý nghĩ này.

Vì mẹ chồng vốn đối xử với nàng không tệ.

Mẹ chồng, tức là bà Lăng, vẫn thường ra ngoài đánh mạt chược. Nàng có nhiều cơ hội để một mình thu thập A Đặc.

Nàng cho ít thuốc an thần vào thức ăn, sau đó mở khí gas, rồi bật lửa đốt sạch mọi thứ, đốt sạch cái thể xác dơ bẩn kia.

Nói chung, nếu một người vợ muốn giết chồng, cũng giống như chồng muốn giết vợ, là có muôn vàn cơ hội, không thể đề phòng.

Nàng biết mình sắp phát điên rồi. Nhưng nàng không thể điên được. Một khi nàng điên, A Đặc sẽ ly dị ngay.

Nàng không muốn ly dị. Chẳng phải gã nói tôi rất đẹp khi tức giận đó sao? Bộ dạng của tôi khi phát điên hẳn cũng sẽ rất đẹp.

Nàng quyết định phải giết chồng.

My translations - My works

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

~Silver Wings~

When the world is just you and me

Tùy Phong

Lưu Hương Đạo Soái du thiên hạ - Thiết Hoa Hồ Điệp lãng tử sầu

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Cá chép

Những gì đã làm, những gì đang nhớ, và những gì đang yêu

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Heo Mê Phim

Tôi lục lọi trong vô vàn giá trị của đám đông để tìm ra vài thứ cho riêng mình

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

Sơn Phước

Blog của Sơn Phước

Nghiên Cứu Lịch Sử

Các bài nghiên cứu, biên khảo và dịch thuật các chủ đề về lịch sử

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

~Silver Wings~

When the world is just you and me

Tùy Phong

Lưu Hương Đạo Soái du thiên hạ - Thiết Hoa Hồ Điệp lãng tử sầu

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Cá chép

Những gì đã làm, những gì đang nhớ, và những gì đang yêu

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Heo Mê Phim

Tôi lục lọi trong vô vàn giá trị của đám đông để tìm ra vài thứ cho riêng mình

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

Sơn Phước

Blog của Sơn Phước

Nghiên Cứu Lịch Sử

Các bài nghiên cứu, biên khảo và dịch thuật các chủ đề về lịch sử

%d bloggers like this: