Advertisements

[Truyện dịch] Đại Tông Chủ – Chương 1

(Người dịch: Heen)

(Nếu có copy qua trang khác, vui lòng ghi nguồn)

HUYẾT HÀ XA – ÔN THỤY AN 

ĐẠI TÔNG CHỦ

Chương 1: Đại hiệp Tiêu Thu Thủy

Mười lăm tháng tám, Trung Thu trăng sáng.

Núi Long Sơn thuộc Tương Dương Hồ Bắc, còn được gọi là Ngọa Long Cang,  chính là nơi ở xưa của Khổng Minh Gia Cát Lượng danh chấn thiên hạ được người đời kính ngưỡng. Cách thành Tương Dương hai mươi dặm có bia mộ khắc dòng chữ “Tam Cố Tần Phàm Thiên Hạ Kế Lưỡng Triều Khai Tế Lão Thần”, có thể thấy được vai trò phi thường của Ngài trong thời Tam Quốc kinh thiên động địa. Ngọa Lang Cang sơn thanh thủy tú, ngọa hổ tàng long. Cách núi Long Trung về phía Bắc chưa đầy mười dặm có một ngôi làng nhỏ, trong ngôi làng có khoảng một nghìn hộ dân, gọi là thôn Nhật Nguyệt.

Chữ “Nhật Nguyệt” vốn lấy từ chữ “Minh”, bởi người dân trong thôn ai nấy đều kính trọng Khổng Minh và yêu thích những thứ liên quan đến Ngài. Người dân ở đây chủ yếu sống bằng nghề nông, nam canh tác, nữ nuôi tằm dệt vải, cuộc sống bình phàm vui vẻ trôi qua. Cứ tới Trung Thu tháng tám hằng năm thì trở nên náo nhiệt hẳn lên. Bình thường nhà nhà đều bận việc, thỉnh thoảng gặp nhau thì nói chuyện phiếm dăm ba câu, chỉ đến ngày lễ người người mới tụ họp, thanh niên trai gái vui chơi không câu nệ lễ tiết, chân thành yêu thương, không giống như chốn thành thị đầy rẫy lừa lọc tội lỗi.

Đây là một ngôi làng hòa bình và an tường.

Đêm Trung Thu chính là lúc trẻ con vui đùa thỏa thích. Mặt trời vừa xuống núi, khắp nơi đã tỏa sáng ánh đèn lồng. Trẻ em họp thành nhiều nhóm cầm đèn lồng đi chơi, những đứa quậy phá thì núp trong bóng tối, chờ ai cầm đèn lồng đi qua thì ném đá vào đèn của đối phương, khiến chiến đèn biến thành đống lửa. Nạn nhân cầm không được cũng không nỡ buông, chỉ đành trân mắt nhìn chiếc đèn của mình cháy rụi rồi khóc òa lên. Người xung quanh cười ồ.

Vì có mấy đứa trẻ quậy phá núp lùm bắn bén đèn lồng người ta, cái thôn hòa bình nhỏ bé này bỗng trở nên huyên náo lên. Người lớn cho rằng đây là dịp lễ hiếm có, cũng nên để mặc chúng nó tự do chơi đùa.

Chỉ có một thiếu niên không tham gia vào cuộc chơi của các bạn cùng lứa, đang đứng bên rừng bình tĩnh quan sát và cúi đầu nghĩ ngợi.

***

Thiếu niên này mười bảy tuổi, họ Thẩm, tên Canh Vân, tự Truy Oanh.

Trong thôn Nhật Nguyệt có hai nhà được nể trọng nhất, một nhà họ Thẩm, một nhà họ Phương, cả ba đời đều chỉ có một đứa con nối dõi. Nhà họ Thẩm sống bằng nghề nông, đã ở trong thôn Nhật Nguyệt từ nhiều đời. Nhà họ Phương đến từ Giang Nam, xuất thân nhà Nho.  Hai nhà đều là thủ lĩnh của thôn, mối quan hệ giao hảo rất tốt. Họ không những chân thành phóng khoáng mà còn luyện được một thân võ công. Thẩm gia Thẩm Ngộ Phi là một hiệp sĩ có tiếng ở vùng Long Trung. Lão bình sinh đạm bạc, ngày làm việc, đêm nghỉ ngơi, nhưng chưa từng xao nhãng tập luyện Thập Nhị Lộ Thiết Tuyến Quyền Pháp. Thẩm Ngộ Phi là trưởng thôn Nhật Nguyệt, Thẩm Căn Vân là đứa con đích tử của lão.

Nhà họ Phương vốn là danh gia vọng tộc ở Giang Nam. Phương Thường Thiên cũng là một vị danh hiệp, được giang hồ xưng tụng “Tương Giang đại hiệp”, thường hành hiệp trượng nghĩa ở vùng Tương Tây, nhưng không biết vì sao mười mấy năm nay lại thoái ẩn đến thôn Nhật Nguyệt, cày ruộng đọc sách, không màng đến chuyện giang hồ nữa. Lão cũng có một đứa con đích tử nhỏ hơn Thẩm Căn Vân sáu tuổi.

Trẻ em lớn lên ở thôn quê không giống như trong thành thị từ nhỏ đã tuân theo qui củ lễ độ, học đủ tứ thư ngũ kinh. Cứ mỗi năm đến đêm trung thu, trẻ em đều chơi lồng đèn, không ít thanh thiếu niên cũng tham gia, bầu không khí thật thiên chân vô tà.

Thẩm Căn Vân là một thiếu niên già dặn, thường ngày vẫn cư xử như người lớn.  Tuy tuổi còn nhỏ nhưng tư duy cẩn mật, lại học được võ công chân truyền của cha, chàng trở thành thủ lĩnh của những đứa trẻ khác trong thôn, được mọi người tín nhiệm.

Chỉ là đêm nay chàng không tham dự vào cuộc vui chơi của người dân trong thôn. Không phải vì không hứng thú, mà vì chàng đang đặt hết sự chú ý vào một chuyện đáng sợ.

***

Thì ra, giữa đám đông năm sáu trăm người đang vui vẻ náo nhiệt này, có ba người trung niên đang lặng lẽ rời tách khỏi dòng người đi về phía khu rừng.

Thẩm Căn Vân người nhỏ khí lớn, đôi mắt thập phần nhạy bén, vừa nhìn thấy những người này đã chú ý, biết ngay chúng không phải người trong thôn, trong lòng nghĩ: “Nghe cha nói, bên ngoài có rất nhiều kẻ xấu thường lợi dụng sơ hở người khác mà bắt cóc buôn bán trẻ em. Mấy người này đến đây vào lúc đêm khuya không biết định làm gì”. Thế là chàng lặng lẽ đi theo và lắng nghe bọn chúng nói chuyện.

Chỉ thấy một đại hán trên mặt có dấu xăm lên tiếng: “Đêm nay y chắc chắn phải chết!”

Thẩm Căn Vân vừa nghe liền giật mình. Trong thôn Nhật Nguyệt này, mỗi lần đánh nhau cũng chỉ là phát tiết cơn giận rồi thôi, đâu có ai muốn lấy mạng người ta. Đại hán này vừa mở miệng đã đòi giết người. Thẩm Căn Vân nghĩ đối phương chắc là bọn cường đạo. Nhưng đây là chốn thôn quê nghèo nàn, làm gì có thứ cho chúng cướp? Chàng càng nghĩ càng hiếu kỳ. Ba người kia dường như không ngờ rằng trong đám thanh thiếu niên kia lại có người để ý đến chúng nên không những không hạ giọng, vì xung quanh rất ồn ào chúng lại càng nói lớn tiếng. Thẩm Căn Vân từ nhỏ đã luyện công, đôi tai cực thính, đến gần chúng một tí liền nghe rõ mồn một.

Một đại hán áo đỏ gầy ốm nói tiếp: “Hôm nay chúng ta hợp sức giết chết y, sau này trên giang hồ không còn ai không biết chúng ta nữa”. Thần sắc của y đầy vẻ cuồng ngạo tự mãn.

Lại nghe một hoàng y đại hán cười “khắc khắc” hai tiếng, nói: ” Danh tiếng không quan trọng. Nghe nói trong tay áo của y còn có bí kíp Kinh Thiên Nhất Kiếm, nếu chúng ta lấy được, haha, trên đời này còn kẻ nào dám gây sự với Tam Sắc Thần Ma chúng ta nữa, hahahaha….”

Thẩm Căn Vân vừa nghe liền kinh hãi. Thì ra ở vùng Long Trung có ba kẻ bại hoại võ công cực cao, xuất quỷ nhập thần, thủ đoạn hiểm độc, cướp tài cướp sắc. Một kẻ là “Thanh Diện Thú” Đằng Lôi, một kẻ là “Hồng Bào Quái” Khâu Sấu, một kẻ là “Hoàng Sam Khách” Đặng Quy, là ba cái tên đáng sợ vùng Xuyên Trung. Cha của Thẩm Căn Vân là Thẩm Ngộ Phi, năm năm trước đã cùng bảy bộ khoái đánh nhau với ba tên này, kết quả bốn bộ khoái bị giết chết, ba người bị thương nặng, Thẩm Căn Phi nhờ thông thuộc địa hình mới có thể sống sót trở về. Thẩm Căn Phi vừa biết ba người phía trước là Tam Sắc Thần Ma liền không dám khinh suất. Chỉ nghe Hồng Bào Quái Khâu Sấu nói tiếp: “Chúng ta đã ước hẹn gặp nhau tại đây vào đêm Trung Thu trăng tròn. Chúng ta chờ ở đây nửa ngày trời mà chúng vẫn chưa tới. Ngộ nhỡ Tiêu Thu Thủy tới trước thì phiền phức đây!”

Thẩm Căn Vân nghe cái tên “Tiêu Thu Thủy”, cảm thấy rất quen thuộc. Lúc này đột nhiên có tiếng “bụp”, một chiếc đèn lồng bị đá ném, lửa cháy bùng lên, đứa trẻ khóc om sòm. Tiếng khóc trong đêm Trung Thu lại mang thêm vài phần chính khí, cứ như cái được mất lẫn bi hỷ của mình đều là chuyện chính đáng. Trong đầu Thẩm Căn Vân chợt nhớ ra một chuyện, mỗi lần bàn chuyện giang hồ cha và Thẩm lão bá đều nhắc tới một người, gọi là “Tiêu đại hiệp” mà không gọi thẳng tên, chẳng lẽ…

Lúc đó Thanh Diện Thú Đằng Lôi lại nói: “Chúng không tới, ba người chúng ta đối phó với y, công lao đều thuộc về chúng ta, vậy chẳng phải tốt hơn sao!”

Hoàng Sam Khách Đặng Quy cẩn thận hơn: “Không được, lão đại. Không phải tiểu đệ tự chê bai, nhưng dựa vào công lực của chúng ta thật kém Tiêu Thu Thủy quá xa, chúng ta không có cơ hội. Hơn nữa còn có Quỷ Thủ Độc Vương, lão không tới thì chúng ta không thể tiến hành kế hoạch, không hạ độc được Tiêu Thu Thủy thì không thể động thủ với y.”

Đằng Lôi cười lạnh nói: “Ta không tin Tiêu Thu Thủy có bản lĩnh đến thế!”

Đặng Quy nói: “Lão đại, Xích Luyện Xà Chưởng của Kiếm Môn Chiến Cửu U so với chúng ta thì thế nào?”

Đằng Lôi nói: “Còn phải hỏi? Võ lâm nhân sĩ Xuyên Trung có ai dám không phục hắn?”

Đặng Quy hỏi tiếp: “Nếu chúng ta đấu với Chiến Cửu U, lão đại thấy thế nào?”

Đằng Lôi trầm ngâm một lúc, nói: “Nếu một đối một, e rằng không qua được mười chiêu Xích Luyện Xà Chưởng của hắn. Nếu ba huynh đệ chúng ta liên thủ, ắt cho thể đỡ được hơn một trăm chiêu.”

Đặng Quy thở dài: “Thế thì phải rồi. Theo như đệ nghe được, một tháng trước Chiến Cửu U cùng bảy tên hảo thủ Trường Sa đột kích Tiêu Thu Thủy. Kết quả là trong vòng mười chiêu, không một ai sống sót…”

Đằng Lôi nhảy dựng lên: “Cái gì? Đệ nói… ai… bên nào không sống sót…?”

Đặng Quy cười khổ: “Đương nhiên là bên bọn Chiến Cửu U”.

Khâu Sấu thất thanh kêu lên: “Chiến Cửu U chết rồi… Tin này… Tin này có thực không?”

Đặng Quy gật đầu xác nhận, nói: “Chính là “Câu Hồn Thủ” Phí Sát Phí tứ gia nói cho đệ biết. Huynh nghĩ xem, dựa vào địa vị giang hồ của Phí tứ gia, gạt chúng ta để làm gì.”

Hai người còn lại “ừ” một tiếng, trên mặt lộ vẻ bàng hoàng, nhất thời không nói nên lời.

Thẩm Căn Vân không ngừng nghĩ ngợi. Trong thôn Nhật Nguyệt này, chàng tuy trẻ tuổi nhưng tài cao, bất luận là học thức, mưu trí, võ công đều vượt xa các bạn đồng lứa, bản thân chàng cũng tự thấy mình xuất chúng hơn người. Nhất là trong các lần tỷ võ chàng luôn là người chiến thắng, Thẩm Ngộ Phi và Phương Thường Thiên đều khen ngợi.

Chàng biết trong võ lâm hiện nay, danh tiếng của cha chàng rất lớn, mà võ công của Tam Sắc Thần Ma này lại càng cao không thể tưởng tượng. Nay nghe lén cuộc đối thoại này, chàng mới biết thì ra Tam Sắc Thần Ma này kém xa Chiến Cửu U, mà võ công của Chiến Cửu U lại kém xa Tiêu Thu Thủy… Thẩm Căn Vân bán tín bán nghi, trong lòng thầm tính toán: “Bọn người này đang chờ bọn khác tới đây, trong số đó có kẻ biết dùng độc, dường như là muốn ám toán Tiêu đại hiệp. Ta phải làm sao đây?”

Lại nghe Khâu Sấu hỏi: “Không biết Phí tứ gia có từ Thường Sơn đích thân tới đây không?” Giọng điệu đầy lo lắng.

Đặng Quy cười nói: “Nhị vị không cần lo lắng, nếu Phí tứ gia không tới, chẳng lẽ kẻ làm đệ đệ lại dám kêu nhị vị ca ca đi mạo hiểm ư? Không những Phí Sát Phí tứ gia tới, ngay cả Uý Trì Uý tam gia, Đổng Tuyệt Đổng nhị gia đều tới cả.”

Khâu Sấu mừng rỡ: “Có bọn họ ở đây, cộng thêm đám người của Long Vương Miếu, nhất định dư sức đối phó.”

Đặng Quy lắc đầu cười nói: “Đề phòng vạn nhất, chúng ta vẫn phải nhờ đến độc dược của Quỷ Thủ Độc Vương.”

Đẳng Lôi chợt nói: “Trăng đã lên cao, sắp tới giờ rồi, chúng ta mau chuẩn bị con mồi!”

Nói xong, đôi tay nhanh như chớp, y tóm lấy hai đứa trẻ đang vui đùa. Chúng muốn kêu lên nhưng cái bịt đã bị bịt lại không thể lên tiếng. Đằng Lôi nhanh chân đi vào trong rừng, Khâu Sấu và Đặng Quy yểm trợ phía sau. Ba người biến mất vào trong rừng, trong đám đông không ai phát hiện có hai đứa trẻ vừa bị bắt đi.

Thẩm Căn Vân trong lòng nôn nóng, thầm nghĩ: sau này đi hành quân nhất định cũng phải tuân theo kỷ luật, bố trí tốt trận pháp mới tránh được tổn thất nhân mạng. Chàng vừa muốn đuổi theo cứu hai đứa trẻ, càng muốn ngăn cản cuộc ám sát, nhưng tự biết võ công kém xa bọn chúng. Chàng liền kéo một đứa trẻ lại, nhanh chóng nói cho nó biết chuyện gì xảy ra, bảo nó chạy đi thông báo Thẩm Ngộ Phi, còn chàng tự  đi thám thính trước.

Phân phó xong mọi chuyện, chàng liền đi vào rừng, xuyên qua cây cối rậm rạp, bất chợt nhìn thấy ánh đèn.  Thẩm Căn Vân thông thuộc địa hình, biết ngay ở đó là bãi đất trống, liền lặng lẽ đi qua và núp sau tảng đá. Nhìn phía đằng trước, thấy trên đất trống đã có mười bảy mười tám người mang binh khí vô cùng ngụy dị, dung mạo vô cùng xấu xí. Trong số đó có một người hai lăm hai sáu tuổi trông có vẻ là thủ lĩnh, mặt mũi dễ nhìn hơn mấy người còn lại. Chỉ nghe hắn lên tiếng: “Có được sự hỗ trợ của các vị, chuyện tru sát Tiêu lão đầu đêm nay ắt không có gì khó khăn. Trong suốt thời gian này, Tiêu lão đầu giả danh duy trì chính nghĩa võ lâm mà tàn hại vô số đồng đạo của chúng ta. Trận chiến hôm nay, đương nhiên là để diệt trừ mối họa chung này, nhưng mà…” Hắn cười khan vài tiếng, nói tiếp: “Ta cũng biết không ít người tới đây là vì kiếm phổ Kinh Thiên Nhất Kiếm trên người lão… Nhưng, trước khi giết được Tiêu lão đầu, nhất định không được gây hấn trong nội bộ, nếu không Phí mỗ sẽ không dung tha”.

Khâu Sấu vội nói: “Phí gia đức cao trọng vọng, Tam Sắc huynh đệ chúng tôi xin nghe theo sự sai bảo của ngài”.

Một đầu đà tóc bạc nói: “Tôi đại diện huynh đệ của Long Vương Miếu, xin nghe lời Phí gia”.

Lại một kẻ mặt mũi đê tiện nói: “Nhân mã của Liên Hoa Am chúng tôi vốn phục tùng mệnh lệnh của Phí gia”.

Gã thanh niên nhìn đám người, nhếch môi biểu lộ sự cô ngạo lạnh lẽo. Dưới ánh lửa chập chờn, trong lòng Thẩm Căn Vân cảm thấy rất kỳ lạ. Người này chỉ mới hai lăm hai sáu tuổi, không biết vì sao có thể khiến các võ lâm hào kiệt sợ hãi. Nghe khẩu khí của chúng, người này hiển nhiên là Phí tứ gia. Xem ra bọn “Liên Hoa Am”, Long Vương Miếu” này chẳng phải bọn tốt lành gì, thủ đoạn để tru sát  Tiêu Thu Thủy ắt cũng không quang minh chính đại đến đâu. Nghĩ đến đây, lòng hiệp nghĩa liền trỗi dậy, chàng hạ quyết tâm: bất luận phải mạo hiểm lớn đến đâu, đêm nay nhất định phải đi cảnh báo Tiêu đại hiệp.

***

Chợt nghe Phí Sát nói: “Đặng lão tam, mồi đâu?”

Đặng Quy ra hiệu, Đằng Lôi liền đặt hai đứa trẻ xuống đất, cung kính nói với Phí Sát: “Tại hạ bắt được từ trong làng, đã điểm huyệt bọn chúng”. Phí Sát hững hờ gật đầu một cái, ngẩng đầu nhìn lên trời, nói: “Đã trễ thế này, sao tam ca còn chưa tới đây?”

Chợt nghe một tiếng cười nhẹ từ xa truyền tới: “Tới rồi”. Âm thanh vừa dứt, người đã xuất hiện trước mặt, thật không tưởng tượng được khinh công nhanh đến mức nào.

Chỉ thấy người này y phục toàn thân màu đen, thân hình vô cùng cao lớn, tay trái nắm lấy một người mặt vàng khè đôi mắt đảo qua lại liên tục. Hắc y nhân vừa tới, mọi người liền cúi chào: “Úy tam gia”. Phí Sát cũng ôm quyền chào: “Tam ca”.

Úy Trì gật đầu, nói: ” Vị này chính là Quỷ Thủ Độc Vương Thường Bách Hồn Thường lão huynh”. Mọi người lại lên tiếng chào hỏi, không khí náo nhiệt một hồi. Thì ra nhân phẩm Thường Bách Hồn cực kỳ xấu xa, thập phần tàn độc, đến người trong ma đạo cũng rất úy kị lão. Để đoạt lấy độc phổ, lão từng không tiếc tay giết chết cả nhà nhạc phụ, tàn hại cả phụ mẫu thân sinh, thật không bằng loài cầm thú. Lão tự biết mình làm nhiều việc ác, vì vậy mỗi lần ra tay đều vô cùng tàn độc, một khi hạ được kẻ địch liền giết cả nhà người ta để trừ mối hậu họa.

Thường Bách Hồn mở miệng lộ ra hàm răng vàng khè, người nói: “Thường lão ta không chết mà tới đây, hình như chư vị huynh đệ có kẻ không vui? Hồng huynh của Liên Hoa Am, huynh vừa bĩu môi một cái, vậy là có ý gì?”

Lão Thường Bách Hồn này không những độc ác mà lòng dạ cũng rất hẹp hòi. Ai vô lễ với lão, lão tuyệt đối không bỏ qua. Kẻ vừa rồi bị lão gọi tên chính là Hồng Cước Thất, kẻ này vốn là giang dương đại đạo, vốn chẳng tốt lành gì nhưng cũng khinh bỉ loại người như của Thường Bách Hồn. Thấy có nhiều đồng bọn đang ở đây, nghĩ Thường Bách Hồng không dám làm gì mình, bèn hít một hơi dài, vỗ ngực nói: “Không có ý gì. Thường huynh thích tới thì cứ tới, nhưng đừng mong người của Liên Hoa Am xếp hàng chào đón”.

Thường Bách Hồn cười âm hiểm, nói: “Thế thì không cần”. Đột nhiên Hồng Cước Thất kêu lớn một tiếng, ôm ngực ngã xuống nằm co giật, gương mặt tím tái, miệng sùi bọt mép, thập phần đau khổ.

Phí Sát nhíu mày, nói nhỏ với Úy Trì: “Tam ca, đại địch đang ở trước mất, không nên gây hấn trong nội bộ”. Úy Trì gật đầu, nói với Thường Bách Hồn: “Thường lão huynh, người lớn không chấp nhất kẻ nhỏ, ta thay gã tạ tội với huynh vậy”. Mọi người đều không khỏi kinh hãi, mắt thấy Hồng Cước Thất bị trúng độc nhưng không ai biết độc đến từ đâu, nghĩ vậy mọi người đều tránh ra xa, càng xa Thường Bách Hồn càng tốt.

Thường Bách Hồn cũng có vẻ rất nể sợ Úy Trì và Phí Sát, liền xuống nước cười nói: “Đã có lời dạy của Úy tam gia và Phí tứ gia, Thường lão đầu ta không có gì để nói nữa”. Nói xong liền búng ngón tay, tiếng kêu thảm của Hồng Cước Thất ngưng bặt, chầm chậm bò dậy, một đạo nhân của Liên Hoa Am chạy tới dìu gã. Người của Liên Hoa Am tức giận nhìn Thường Bách Hồn, nhưng mặt khác cũng ái ngại thủ pháp hạ độc vô hình vô ảnh, hơn nữa cũng không dám trái lệnh của Úy tam gia và Phí tứ gia, bèn không dám phát tác.

Thẩm Căn Vân thấy thủ đoạn của Thường Bách Hồn, trong lòng rất nôn nóng, nghĩ:  bọn cao thủ tà phái đông đến thế, cộng thêm cao thủ sử độc như vậy, Tiêu đại hiệp lại không có phòng bị, e rằng…

Lúc này chỉ nghe Phí Sát nói: “Thường huynh, đã tới thời gian tiến hành hạ độc”.

Thường Bách Hồn cười âm hiểm,giơ ra ba ngón tay ấn vào một trong hai đứa trẻ đang nằm dưới đất, mặt khác nói: “Ta giấu độc vào người của hai đứa trẻ này rồi đem chúng vứt ra bên đường. Tiêu lão đầu đi qua trông thấy, nhất định sẽ kiểm tra, chỉ chạm tay vào cơ thể của chúng chắc chắn sẽ bị trúng độc. Khi đó… haha… các vị không cần ra tay cũng chẳng sao”.

Lão vừa nói vừa giơ ngón tay ra. Dưới ánh đèn u ám, chỉ thấy ba ngón tay của lão có màu xanh lục và xanh lam, đầu ngón tay  cụt và bằng phẳng, nhìn kỹ lại, hóa ra chỉ có đốt ngón tay thứ hai mà không có đốt thứ ba, nhất định là do dùng độc quá độ khiến cơ xương thoái hóa. Thẩm Căn Vân nghĩa khí hơn người, sao nỡ bỏ mặc Thường Bách Hồn hạ độc thủ với trẻ em trong làng, liền thét lớn một tiếng, chân dậm mạnh một cái.

Đối với kẻ người võ công cao cường, tiếng thét này chẳng đáng là gì, chỉ là bọn chúng đang tụ tập nơi đây để bàn chuyện ám sát Tiêu Thu Thủy, không khỏi lo lắng bất an. Đột nhiên ở đâu có tiếng thét, cả bọn liền tưởng ngay Tiêu Thu Thủy xuất hiện, đồng loạt lùi về mấy bước. Thẩm Căn Vân nói: “Hừ, các ngươi ngang nhiên bắt cóc, lại mai phục ám sát người ta, có còn vương pháp không?”

Lúc này, phần lớn ánh trăng đã bị che khuất, hơn nữa Thẩm Căn Vân đang trốn trong rừng, bọn chúng không thể nhìn rõ, chỉ là nghe thấy âm thanh còn non nớt, biết ngay người này không phải Tiêu Thu Thủy liền cảm thấy yên tâm. Nghe khẩu khí của người này, biết ngay y không phải người thường xuyên hành tẩu giang hồ. Úy Trì lạnh lùng nói: “Cút ra đây!”

Lời hắn vừa dứt, “Tam Sắc Thần Ma” Đằng Lôi, Khâu Sấu, Đặng Quy chia làm ba hướng, “xẹt” một tiếng bay vào rừng cây, đột nhiên xuất hiện trước mặt Thẩm Căn Vân. Tiếng chim cú đồng loạt vang lên, nghe thật đáng sợ. Thẩm Căn Vân luống cuống đánh ra một chưởng, Đằng Lôi hừ lạnh một tiếng,một  đôi tay cứng như sắt khóa chặt tay phải chàng.

Thẩm Căn Vân hét lớn, định vung chưởng trái, ai ngờ tay vừa giơ lên thì bị cản lại, thì ra đã bị Khâu Sấu nắm lấy, Đặng Quy cũng không biết từ đâu xuất hiện đã nắm chặt đôi chân của chàng. Ba người cùng khiêng chàng ra bãi đất. Thẩm Căn Vân cố gắng vùng vẫy nhưng không thể nhúc nhích được tí nào.

Trong số các bạn đồng lứa, Thẩm Căn Vân có thể coi là chàng thiếu niên trời sinh thần lực, nhưng nội lực của Tam Sắc Thầm Ma này vượt xa phụ thân Thẩm Ngộ Phi của chàng. Nay ba người liên thủ, Thẩm Căn Vân quả thật như con kiến sắp bị nghiền nát. Phí Sát nhìn thấy chàng, lạnh lùng hừ một tiếng, nói: “Thì ra chỉ là đứa trẻ thôn quê vô tri”.

Nghe Phí Sát nói vậy, Tam Sắc Thần Ma liền cảm thấy mình đã quá khẩn trương, giết gà dùng dao mổ trâu. Khâu Sấu và Đằng Lôi cùng buông tay, Thẩm Căn Vân được thả lỏng liền vùng vẫy, Đặng Quy kiềm chặt hơn khiến chàng đau thấu tim can, bèn không dám cử động bừa bãi.

Úy Trì lạnh lùng nói một câu: “Giết đi!” Giọng điệu của lão nghe bình phàm như nói những câu “uống trà”, “huynh khỏe không”, không hề có một chút động dung.

Đặng Quy vâng dạ, đôi tay liền dụng lực, một loạt tiếng xương răng rắc vang lên. Đôi tay Thẩm Căn Vân bị khóa lại từ phía sau, thân thể bị bẻ gập, mắt thấy phần eo sắp gẫy đến nơi.

Chợt nghe một giọng thanh tú kêu lên: “Xem kiếm!”, “soạt” một tiếng, một thanh gươm nhỏ nhắn sáng loáng chớp lên, đâm về phía Đặng Quy.

Âm thanh không lớn nhưng cực kỳ oai phong, nhưng bộ vị thấp một cách kỳ lạ, lại xuất chiêu gần ngay bên Đặng Quy. Ba người Đặng Quy hành tẩu giang hồ mười mấy năm nay, ứng biến linh hoạt nhanh nhạy, không ngờ lại bị đột kích bởi một nhát kiếm này, nhất thời buông tay né tránh, “soạt” một tiếng, trên đùi đã bị đâm trúng, máu chảy đầm đìa. Đặng Quy vừa sợ vừa giận, những người có mặt cũng bị bất ngờ một phen. Nếu không phải người này lên tiếng lúc xuất kiếm, e rằng một chân Đặng Quy phải bị tàn phế.

Lại thấy một thân ảnh nhỏ bé từ dưới đất bò dậy, thì ra chính là một trong hai đứa trẻ bị bắt cóc.

Trung thu tháng tám, vầng trăng bị che khuất một phần nhưng vẫn tỏa sáng, chỉ thấy đứa trẻ mi thanh mục tú, khoảng chừng mười tuổi nhưng đã có khí khái anh hùng, tay cầm thanh đoản kiếm, dưới ánh trăng chiếu xạ, một cặp mắt phân rõ trắng đen đang nhìn chăm chú.

Thẩm Căn Vân thoát được, vừa nhìn thấy đứa trẻ liền vui mừng gọi: “Phương đệ”.

Đứa trẻ xoay người cười nói: “Thẩm ca ca”, mặt không hề  lộ nét khẩn trương. Nụ cười thiên chân vô tà, ngay cả những kẻ đại ác như Đằng Lôi trông thấy cũng vui vẻ trong lòng.

Trong Tam Tuyệt Thần Ma, Đặng Quy là người quỷ kế đa đoan nhất, không ngờ lại bị thương trong tay đứa trẻ này, thật vô cùng đau lòng, nhất thời nhìn không rõ, mở miệng hỏi: “Ngươi… ngươi là ai?”

Đứa trẻ không lấy làm lạ kỳ, vỗ ngực to giọng đáp ngay: “Long Trung Nhật Nguyệt thôn, Phương Ca Ngâm.”

Đặng Quy hét lớn, năm ngón hợp thành một chưởng đánh ra. Hắn căm hận Phương Ca Ngâm làm hắn xấu hổ trước mặt đám đông, vừa ra tay đã muốn lấy mạng. Hắn không hề niệm tình này đứa trẻ này quang minh lỗi lạc, đã lên tiếng cảnh báo trước khi xuất chiêu, nếu không thì chân hắn đã bị phế từ sớm rồi.

Phương Ca Ngâm không hề sợ hãi, một tay lật kiếm chém vào năm ngón tay của Đặng Quy.

Đặng Quy giật mình, trong lòng nghĩ đứa trẻ này quả thật to gan, liền vận thêm lực vào chưởng, “đang” một tiếng, kiếm chém vào tay Đặng Quy, thế kiếm mạnh mẽ, vậy mà Đặng Quy không hề bị thương!

Hoàng Sam Khách Đặng Quy cười lớn, một tay thuận thế nắm lấy đầu Phương Ca Ngâm, một tay chưởng xuống!

Chương tiếp theo: Kinh Thiên Nhất Kiếm

My translations - My works Đại Tông Chủ

Advertisements

1 Comment Leave a comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

~Silver Wings~

When the world is just you and me

Tùy Phong

"có thể chịu được tình chưa quên, nhưng thương tâm tóc sinh bạc ..."

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Cá chép

Những gì đã làm, những gì đang nhớ, và những gì đang yêu

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Mùa gió ^_^

The price of discipline is always less than the pain of regret

Heo Mê Phim

Tôi lục lọi trong vô vàn giá trị của đám đông để tìm ra vài thứ cho riêng mình

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

~Silver Wings~

When the world is just you and me

Tùy Phong

"có thể chịu được tình chưa quên, nhưng thương tâm tóc sinh bạc ..."

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Cá chép

Những gì đã làm, những gì đang nhớ, và những gì đang yêu

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Mùa gió ^_^

The price of discipline is always less than the pain of regret

Heo Mê Phim

Tôi lục lọi trong vô vàn giá trị của đám đông để tìm ra vài thứ cho riêng mình

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

%d bloggers like this: