Advertisements

[Truyện dịch] Đại Tông Chủ – Chương 2

(Người dịch: Heen)

(Nếu có copy qua trang khác, vui lòng ghi nguồn)

HUYẾT HÀ XA – ÔN THỤY AN 

ĐẠI TÔNG CHỦ

Chương 2: Kinh Thiên Nhất Kiếm

Thấy Phương Ca Ngâm gặp nguy hiểm, Thẩm Căn Vân liền lao tới, dùng một chiêu Ngoại Bàng Thủ trong bộ Thiết Tuyến Quyền đánh vào mặt Đặng Quy.

Đặng Quy cười lạnh, trở tay một cái đã khiến Thẩm Căn Vân toàn thân chấn động, rồi đá chàng ngã lăn.

Lúc này, Phương Ca Ngâm nhân cơ hội Đặng Quy đang đối phó với Thẩm Căn Vân, liền dùng hết sức giãy giụa, chỉ tiếc tuổi vẫn còn nhỏ và công lực kém cỏi, không thể thoát được. Nó liền nảy ra một kế, một cước đá ra.

Đặng Quy thấy Phương Ca Ngâm đá tới một cước cũng không để ý lắm, trong lòng nghĩ ngươi muốn đá thế nào cũng được, chờ ta khử đi thằng lớn rồi mới giết thằng nhỏ này… Ai ngờ vừa mới giơ chân định đá Thẩm Căn Vân thêm một cái, một bên đùi liền đau như bị kiếm đâm. Thì ra một cước của Phương Ca Ngâm chính là nhắm vào vết thương đùi của hắn.

Đặng Quy đau đớn kêu lên, một tay đẩy Phương Ca Ngâm ra, khụy xuống ôm lấy vết thương.

Phương Ca Ngâm ngã ra ngoài, vừa hay đụng phải Thẩm Căn Vân. Cả hai dính đầy bùn đất, nhưng đều tỏ ra can đảm không hề sợ sệt. Thẩm Căn Vân hỏi: “Phương đệ, đệ không sao chứ? Sao đệ lại đến đây?”

Thì ra Phương Ca Ngâm là đứa con độc nhất của Phương Thường Thiên, năm nay chưa đầy mười một tuổi, nhỏ hơn Thẩm Căn Vân sáu tuổi, nhưng đã có khí độ bất phàm, can đảm hơn người. Thẩm Căn Vân cho rằng nó con nhà thi thư nên bình thường ít qua lại. Hôm nay gặp nhau, cùng gặp hoạn nạn mới nảy sinh lòng kính trọng lẫn nhau.

Phương Ca Ngâm bị Đặng Quy đẩy té lăn nhưng vẫn tỏ ra cứng cỏi: “Đệ nghe được ba kẻ này nói chuyện nên cố ý bước tới, giả bị chúng bắt đi, xem chúng định bày trò vui gì”. Thì ra nó tuổi còn nhỏ, không biết hung hiểm là gì, thấy có náo nhiệt liền tham gia, đến khi thấy Thẩm Căn Vân gặp nguy liền ra tay giúp đỡ. Nó vẫn không biết mình vừa ra tay đã đả thương Hoàng Sam Khách Đặng Quy oai chấn giang hồ.

Lại nghe Úy Trì đứng bên kia nói: “Tam Sắc huynh đệ lại bị một đứa con nít làm bị thương. Chuyện này đồn ra ngoài còn ra thể thống gì?”

Phí Sát âm trầm nói: “Không còn nhiều thời gian nữa, đừng làm hỏng việc chính!”

Tam Sắc Thần Ma vừa nghe liền nổi giận, trong lòng nghĩ huynh đệ chúng ta tung hoành giang hồ oai danh bốn phương, nay dưới con mắt chứng kiến của các đồng đạo lại không thể giết được hai đứa trẻ ranh, lập tức nảy lòng độc ác, Đằng Lôi Khâu Sâu nhảy tới, một kẻ chém vào Phương Ca Ngâm, một kẻ chưởng mạnh Thẩm Căn Vân, chiêu nào cũng muốn lấy mạng người.

Hai người Thẩm Căn Vân và Phương Ca Ngâm tuy biết võ công, nhưng dù sao vẫn kém quá xa Đằng Lôi và Khâu Sấu. Mắt thấy hai người đang đánh tới, chiêu thức biến hóa bảy tám lần, không biết chống đỡ thế nào, chỉ đành chịu chết.

Chợt nghe một tiếng hét lớn: “Dừng tay!”

Lại có một tiếng hú dài: “Tiếp chưởng!”

Tiếng “bình bình” liên tục vang lên, hai thân ảnh bay tới, cây bị chấn động đến lắc lư một hồi. Bốn người giao thủ qua lại bảy tám chiêu, “hây da” một tiếng, thân ảnh bốn người lại chia ra, nhìn chằm chằm vào đối phương.

Thẩm Căn Vân và Phương Ca Ngâm vui mừng kêu lên: “Cha tới rồi!”

Chỉ thấy trên bãi đất xuất hiện thêm hai lão nhân, một người áo thô giày vải, một người ăn vận nhà nho. Hai người bốn mắt hữu thần, nhìn chằm chằm hai người Đằng Lôi, Khâu Sấu.

Đằng Lôi cười lạnh nói: “Phương Thường Thiên, Tương Thành Chưởng Pháp của lão tiến bộ không ít đó!”

Lão nhân ăn mặc như nông phu trầm giọng nói: “Đằng Lôi, sau trận sông Hoài lão phu may mắn thoát chết, đương nhiên cũng chăm chỉ luyện tập”. Ý muốn ám chỉ, năm xưa lão không bằng người, nhờ may mắn mới thoát khỏi ma chưởng, nay lão đã khổ luyện thành tài, đã tìm ra cách khắc chế ngươi.

Đằng Lôi biến sắc, cười lạnh nói: “Để xem lần này ta có giết được lão không!”

Tiếng nói vừa dứt, bố y lão nhân hét lên, một quyền đánh ra, chính là Quyền Pháp Chí Cương trong Thiết Tuyến Quyền.

Đằng Lôi xoay quyền, đảo người nghênh tiếp. Phương Thường Thiên đá ra một cước, Khâu Sấu song chưởng chống đỡ. Bốn người lại đánh nhau một hồi.

Thiết Tuyến Quyền của bố y lão nhân Thẩm Ngộ Phi chiêu nào cũng oai dũng mạnh mẽ, bởi thường ngày lão làm nông chịu cực chịu khổ, căn cơ cô cùng vững chắc. Chỉ thấy lão xuất quyền trái, thu quyền phải, ngưng quyền phải, vung quyền trái, mỗi chiêu đều kết hợp nhuần nhuyễn. Phương Thường Thiên chưởng pháp linh hoạt thần tốc, một dải Tương Giang không ai không biết. Sau này gặp phải biến cố lớn mới chuyển về sống ở Nhật Nguyệt thôn. Hai người vừa ra tay liền hiểu điểm rõ lợi hại của nhau, nay lại đối mặt với cường địch liền hợp sức đối phó.

Chỉ là Thiên Ma Đằng Lôi, Địa Ma Khâu Sấu võ công cực cao. Sau ba mươi chiêu, Đằng Lôi đã chiếm thượng phong  so với Thẩm Ngộ Phi, Khâu Sấu cũng đang chiến đấu ngang bằng và không hề thua kém Phương Thường Thiên.

Nhân Ma Đặng Quy hai lần chịu thiệt thòi, cảm thấy tức giận khôn nguôi, hét lớn một tiếng lao về phía Phương Ca Ngâm và Thẩm Căn Vân.

Dựa vào võ công của hai người, e rằng không thể tiếp được ba chiêu của Đặng Quy, nhưng hai người vốn thông minh nhanh nhạy, cộng thêm thân hình nhỏ bé liền tách ra bỏ chạy. Đặng Quy bị thương ở chân, nhất thời không thể bắt được chúng.

Bảy người đang náo loạn, chợt nghe một tiếng hú dài.

Tiếng hú chấn mạnh khiến lá cây không ngừng xao động, khu rừng u tối bỗng vang dội tiếng “quác quác”, gần cả trăm con quạ bay ra. Lúc này, “bùng” một tiếng, một người với mạng che mặt màu xám đã xuất hiện, đôi mắt chăm chú hữu thần. Những người có mặt đều cúi người chào: “Đổng nhị gia!”

Phí Sát và Úy Trì chào: “Nhị ca!”

Người này “hừ” một tiếng, xoay người quan sát toàn cuộc. Thì ra từ đầu gối chân trái của lão đã bị chặt đứt, dưới nách kẹp chặt cây thiết trượng, giống như cây đinh sắt đóng chặt dưới mặt đất.

Chỉ nghe lão nói: “Đại địch đang ở trước mắt, các ngươi còn giằng co với mấy tên nhà quê này làm gì?” Vừa nói xong, thân hình bắn về phía sau. Lúc này, Thẩm Căn Vân đang né một chưởng của Đặng Quy, chân bị hụt một cái, Đổng Tuyệt vừa ra tay đã điểm vào huyệt Phúc Trung. Trong giây lát, lực ngón tay mạnh như bàn tay, đẩy Thẩm Căn Vân ngã về phía Phương Ca Ngâm. Phương Ca Ngâm tuổi vẫn còn nhỏ, chỉ còn biết hứng lấy, Đổng Tuyệt nhanh như chớp lướt qua, Phương Ca Ngâm cảm thấy thân dưới tê dại, cũng ngã nhoài xuống đất.

Đổng Tuyệt liên tiếp điểm huyệt hai người, thân ảnh như dừng mà lại không dừng, vẫn tiếp tục lui về phía sau, nhanh như chớp xen vào giữa Khâu Sấu và Phương Thường Thiên. Hai người giật mình, ra chiêu chậm một chút liền bị điểm trúng huyệt Trung Cực, Phương Trường Thiên đau nhói một cái rồi ngã xuống.

Phương Thường Thiên vừa ngã, Đổng Tuyệt đã xuất hiện trước mặt Thẩm Ngộ Phi. Thẩm Ngộ Phi mắt thấy lão già một chân quay lưng về phía mình, đòn tấn công có phần nương tay. Ngay lúc này, ngón tay Đổng Tuyệt điểm vào huyện Trung Viện của Thẩm Ngộ Phi. Lão kêu lên một tiếng rồi cũng ngã xuống.

Đổng Tuyệt xách thiết trượng quay lưng về phía kẻ địch, một tay nghênh địch, trong chớp mắt đã đánh ngã bốn người, đầu không hề ngoảnh lại. Mọi người có mặt ai nấy đều hoan hô.

Đổng Tuyệt cười lãnh đạm, nói: “Chúng ta đối phó với đại địch mới là việc quan trọng. Lão Tiêu sắp đến rồi, chúng ta ra mai phục ở đường lớn trước. Sau đó chúng ta mới quay lại băm bốn tên này ra ngàn mảnh”.

Mọi người khen phải. Quỷ Thủ Độc Vương Thường Bách Hồn bắt lấy một đứa nhỏ, đi theo đám người Phí Sát ra đường lớn ngoài rừng cây. Lại nghe “bùng” một tiếng, Đổng Tuyệt giống như con đại bàng màu xám đang bay phía trên mọi người. Lại “bùng” một tiếng, lão đã ở phía trước mọi người. “Bùng ” một tiếng nữa, chỉ nghe tiếng vọng mà không thấy lão nữa.

Đám người đi hết, Thẩm Ngộ Phi vận hết toàn lực mới có thể ú ớ lên tiếng: “Phương huynh, thế điệt, Vân nhi, mọi người không sao chứ?”

Công lực của Phương Ca Ngâm và Thẩm Căn Vân quá yếu, nhất thời chưa thể lên tiếng, đành cố gắng hết sức động một cái, biểu thị mình không sao. Lại nghe Phương Thường Thiên thở dài: “Vong Ưu Tứ Sát, nhân kiến bi, quỷ kiến sầu, thần kiến ưu. Haiz, quả nhiên danh bất hư truyền, danh bất hư truyền.”

Thẩm Ngộ Phi đề khí cố gắng lên tiếng: “Người đó có phải lão nhị Độc Hành Thiên Lý Đổng Tuyệt?”

Nội lực của Phương Thường Thiên hiển nhiên cao hơn Thẩm Ngộ Phi, nói: “Đúng vậy. Gã trẻ tuổi là lão tứ Độc Thủ Công Tử Phí Sát. Gã trung niên cao lớn là lão tam Thiết Tháp Hoành Tiên Úy Trì. Người trên giang hồ gọi chúng là Đổng Nhị Tuyệt, Úy Tam Trì, Phí Tứ Sát”.

Thẩm Ngộ Phi hỏi: “Vậy còn Nghiêm Nhất Trọng…?”

Phương Thường Thiên cười khổ, nói: “Phải. Cửu Tử Nhất Sinh Nghiêm Nhất Trọng chính là lão đại của Vong Ưu Tứ Sát! Lần này chúng ta lọt vào tay của đám người này, e rằng…”

Phương Ca Ngâm bị phong ấn huyệt đạo, điều lo lắng nhất chính là sự an nguy của cha, nay nghe giọng nói của Phương Thường Thiên thì biết cha không sao. Nó tuổi nhỏ vô tư, tưởng rằng võ công của Phương Thường Thiên và Thẩm Ngộ Phi là vô địch thiên hạ. Nay giao thủ với Tam Sắc Thần Ma mới biết trên đời có cao thủ đến mức này, mắt thấy Thường Bách Hồn sử độc mới biết có loại công phu tà môn thế này. Cho đến khi Đổng Tuyệt vừa ra tay đã bắt được bốn người, Phương Ca Ngâm mới biết thiên ngoại hữu thiên. Mà theo lời vừa rồi của Phương Thường Thiên, thì ra còn có người lợi hại hơn tên Nghiêm Trọng. Thế mới biết nhân ngoại hữu nhân…

Chỉ nghe Thẩm Ngộ Phi nói tiếp: “Bọn người này đến đây để ám sát Tiêu đại hiệp…”

Đột nhiên “đùng đoàng” một tiếng vang lên, ánh trăng bị che mờ, cả đám mây đen giăng khắp bầu trời.

Thẩm Ngộ Phi nói: “Chẳng lẽ trời sắp mưa?”

Phương Thường Thiên nói: “Mưa giữa trung thu…”

Thì ra lúc nãy bốn người chỉ chăm chú vào trận ác đấu, không để ý tới ánh trăng âm trầm, mây đen bốn bề như sắp mưa to.

Phương Thường Thiên thở dài: “Mưa to gió lớn giữ rừng cây dày đặc, khắp nơi bị mai phục, cộng thêm đứa nhỏ bị tẩm độc vứt bên đường. Chỉ cần Tiêu đại hiệp chạm tay vào đứa nhỏ, vậy là…”

Thẩm Ngộ Phi nói: “Dựa vào võ công của Tiêu đại hiệp, nếu không phải bị trúng độc nhất định không phải sợ đám ác tặc này”.

Phương Ca Ngâm vả Thẩm Căn Vân trong lòng chấn động: “Vị Tiêu đại hiệp này không sợ đám người hợp sức tấn công, võ công cao đến mức nào…” Hai người đều muốn hỏi, khổ nỗi huyệt đạo bị phong ấn, không còn hơi sức nào để lên tiếng.

Chỉ nghe Thẩm Ngộ Phi nói: “Phương huynh, nội công của huynh cao hơn ta, huynh có thể nào hét lớn để Tiêu đại hiệp đề phòng không trúng phải gian kế…” Nói đến đây, gió bắt đầu thổi mạnh, lá cây xào xạc,  át cả tiếng nói của Thẩm Ngộ Phi.

Phương Thường Thiên cười khổ, nói: “Ngu huynh làm sao có công lực ấy…” Lại nghe “đùng đoàng” một tiếng, một tia chớp dài xẹt lên, dường như đánh trúng vật gì. Trong rừng vang lên tiếng “răng rắc” liên hồi, lá cây bay đầy trời. Một đêm trung thu tươi đẹp trở nên đáng sợ làm sao.

Thẩm Ngộ Phi thở dài: “Xem ra chúng ta đành phải chờ chết. Thủ pháp điểm huyệt của Đổng Tuyệt quả nhiên rất tuyệt…” Sức gió càng lúc càng mạnh, tiếng vọng vang khắp núi rừng. “Không biết đám trẻ chơi đèn lồng đã về đến nhà an toàn chưa…”

Phương Thường Thiên nói: “Nhị tuyệt của Đổng Tuyệt không phải điểm huyệt, mà là khinh công. Vừa rồi chúng ta nhìn thấy lão đi từ phía sau nhưng nhanh chóng dẫn trước mọi người, xem như được mở rộng tầm mắt. Cái “tuyệt” còn lại của lão chính là cây thiết trượng, nặng đến ba mươi sáu cân mà có thể múa nhẹ như cây trúc, giang hồ không ai không sợ hãi.”

Đột nhiên nghe tiếng hoan hô từ phía xa, lại nghe tiếng cười kỳ quái của Quỷ Thủ Độc Vương Thường Bách Hồn: “Tiêu Thu Thủy, ngươi đã trúng độc của ta, xem ngươi còn…” Tiếng gió mạnh át đi tiếng nói.

Cả đám Phương Thường Thiên ngưng thở lắng nghe, đột nhiên “phù, phù, phù” mấy trận gió từ đâu quét tới xuyên qua khu rừng. Phương Thường Thiên tâm niệm nhất động: “Đổng Tuyệt ra tay rồi.”

Nên biết rằng, khi Đổng Tuyệt bắt cả bốn người, từ đầu đến cuối đều quay lưng và chỉ dùng tay trái. Nay phải vận dụng đến tuyệt kỹ thành danh là cây thiết trượng, cho thấy tuy Tiêu Thu Thủy đã bị trúng độc nhưng vẫn là kình địch!

Đột nhiên “ầm” một tiếng, một luồng điện quang xẹt thẳng lên bầu trời, khí thế lăng lệ, bốn người Phương Thường Thiên giật mình. Thẩm Ngộ phi nói: “Đây, đây… hình như không phải tia sét…”

Chỉ nghe từ xa có tiếng người la hoảng, hò hét, lại có người kêu thảm: “Kinh Thiên Nhất Kiếm… Kinh Thiên Nhất Kiếm…”

Đây chính là giọng của tên đạo nhân Liên Hoa Am. Tiếng của hắn đứt đoạn, giống như một con gà đột nhiên bị chặt mất cái đầu, thật vô cùng đáng sợ!

Lại một tiếng “đùng đoàng” vang lên, tiếng kêu la thảm thiết vẫn không ngừng: “Chạy mau… không được rồi…” Chính là tiếng của gã đầu đà Long Vương Miếu.

Lại có tiếng “phù phù phù”, thêm tiếng quất roi, chưởng phong, kiếm phong, Phương Thường Thiên nói: “Tam Sát đã toàn lực xuất thủ!”Lời nói chưa dứt, bỗng có một thân người bay xuyên qua khu rừng, rớt xuống ngay bên cạnh đám người Phương Thường Thiên.

Trong cơn mưa to gió lớn, người kia gắng sức đứng dậy, xương cốt toàn thân kêu răng rắc, cả mặt dính đầy máu vô cùng đáng sợ, chính là lão tam trong Vong Ưu Tứ Sát Thiết Tháp Hoành Tiên Úy Trì.

Úy Trì gượng dậy, nhìn thấy bốn người đang nằm trên đất liền nở nụ cười nham hiểm, vận hết  toàn lực định chưởng vào Phương Thường Thiên. Phương Thường Thiên bị điểm huyệt, toàn thân không thể cử động, chỉ đành nhắm mắt chờ chết, chợt nghe một tiếng thét lớn, bảy tám đường máu bắn ra như mũi tên từ cơ thể của Úy Trì rồi ngã xuống tắt thở.

Phương Thường Thiên kinh hoảng. Thì ra Úy Trì đã bị trúng mười mấy vết kiếm, một khi vận công tất cả vết thương sẽ bùng phát, lập tức chết thảm.

Thì ra có người có thể chém Úy Trì đến mười mấy nhát kiếm, kiếm pháp nhanh đến nỗi vết thương không hề rỉ máu, chỉ khi vận công máu mới trào ra, thật khiến người ta kinh sợ.

Lại “phù” một tiếng, trong màn đêm có vật gì bay tới rớt xuống nền đất ẩm ướt. Thẩm Ngộ Phi nhìn kỹ, thì ra chính là cây thiết trượng của Đổng Tuyệt đã bị chặt thành ba đoạn và dính đầy máu.

Trái tim nhỏ bé của Phương Ca Ngâm không khỏi nảy sinh lòng kính phục và ngưỡng mộ: bị mai phục ám toán trong cơn mưa gió, một mình địch số đông mà Tiêu đại hiệp vẫn tỏa ra khí thế dường này, thật quả là chân anh hùng, chân hảo hán, bất giác cảm thấy vô cùng thân thiết.

Lúc này mưa bắt đầu nhỏ hơn, một bóng người thoáng qua, thì ra là Phí Sát. Cả y phục màu trắng của gã dính đầy bùn đất, đầu tóc rối bù, hơi thở gấp gáp, đôi chân chảy máu, bộ dạng vô cùng khó coi. Gã  lén ẩn nấp vào rừng cây rậm rạp rồi chuồn mất.

Tiếng mưa nhỏ lại, nghe tiếng một người năn nỉ: “Tiêu đại hiệp tha mạng! Xin tha mạng!” Chính là giọng nói của Thường Bách Hồn.

Lại nghe một giọng sung mãn vang lên: “Mau đưa thuốc giải đây!”

Thường Bách Hồn nói: “Vâng, vâng, vâng. Tiểu nhân chỉ là bị Vong Ưu Tứ Sát ép buộc thôi, tiểu nhân cũng không muốn làm vậy… Thuốc giải, thuốc giải ở đây…” Trong lòng Phương Thường Thiên càng khinh bỉ con người Thường Bách Hồn tráo trở, mới rồi vẫn còn khoác lác tự đại, nay lại đổ hết tội lỗi vào Vong Ưu Tứ Sát.

Qua một lát, dường như Tiêu Thu Thủy đã uống xong thuốc giải, lại hỏi: “Còn thuốc giải của đứa trẻ này đâu?” Thường Bách Hồn do dự một lát, ho khan vài tiếng: “Tiêu… Tiêu… đại hiệp… tiểu nhân nghe lời ngài trao ra thuốc giải… ngài… không biết… không biết có thể tha cái mạng chó này của tiểu nhân không?”

Một tiếng hét lên: “Đưa đây!”

Thường Bách Hồn hoảng hồn vâng dạ.

Lại nghe “bịch” một tiếng, một người bị đá bay ra ngoài rớt trên đất bùn. Âm thanh sung mãn ấy tiếp tục vang lên: “Tên khốn! Sau này muốn giết ta thì cứ tìm ta là được, đừng liên lụy đến người khác!”

Thường Bách Hồn vừa bò dậy vừa cười khổ, nói: “Vâng… vâng…”, âm thanh càng lúc càng xa.

Lại thêm một lát, mưa bắt đầu tạnh, ánh trăng lờ mờ chiếu rọi qua lớp mây, bốn người nhìn thấy phía ven rừng có bóng của một bạch y nhân chớp qua , bên hông ôm lấy một đứa bé bước nhanh về phía xa.

Nội lực của Thẩm Căn Vân dù sao cũng cao hơn Phương Ca Ngâm. Chàng cố gắng đề khí, lời nói tuôn ra rành mạch: “Cha, Tiêu đại hiệp đi rồi!”

Lại nghe một tiếng hú, Phương Thường Thiên nhảy lên, thì ra lão đã vận công đả thông huyệt đạo. Lão vừa được tự do liền giải huyệt cho Thẩm Ngộ Phi. Lúc này đột nhiên có một tiếng hừ lạnh, hai người Phương Thường Thiên Thẩm Ngộ Phi giật mình, trong đêm tối nhìn thấy ba bóng người, chính là Tam Sắc Thần Ma: Thiên Ma Đằng Lôi, Địa Ma Khâu Sấu, Nhân Ma Đặng Quy.

Phương Thường Thiên và Thảm Ngộ Phi nắm chặt đôi tay, chuẩn bị nghênh địch.

Đằng Lôi nói: “Các ngươi muốn đi đâu? Bọn ta đang chờ giết xong các người mới đi khỏi đây!”

Phương Thường Thiên cười lạnh nói: “Trong trận chiến với Tiêu đại hiệp lúc nãy, oai phong của các ngươi đâu hết rồi?”

Khâu Sấu cười lạnh nói: “Ai muốn động thủ thì thì cứ động thủ, bọn ta không ngu như chúng. Lão có nhìn thấy Kinh Thiên Nhất Kiếm không, hừ, thiên hạ còn ai đỡ nổi!”

Thẩm Ngộ Phi khinh bỉ nói: “Ít nhất người khác cũng dám liều mình chiến đấu, còn các ngươi chỉ đáng là con rùa rút đầu!”

Đặng Quy tức giận tung ra hai chưởng, một chiêu Lưu Tinh Cản Nguyệt đánh về phía Thẩm Ngộ Phi. Thì ra lão vì bị hai đứa trẻ đánh bị thương, cảm thấy rất mất oai phong nên quyết tâm giết sạch những kẻ chứng kiến để chuyện xấu hổ ấy không truyền ra ngoài.

Đặng Quy một chiêu đánh hụt, khí thế của Lưu Tinh Cản Nguyệt vẫn không thay đổi, lập tức biến chiêu thành Song Tráp Liên Hoa, dồn sức ép về đôi chân của Thẩm Ngộ Phi.

Thẩm Ngộ Phi thét lớn, một chiêu Phân Kim Chủy từ trên đập xuống.

Cái khó nhất của Thiết Tuyến Quyền chính là điều hòa hô hấp, vận công phát tiếng. Thẩm Ngộ Phi đã khổ luyện suốt mấy chục năm, một tiếng thét này cương mãnh tựa như lôi đình, Đặng Quy nhất thời chấn động, mắt thấy Phân Kim Chủy đang đập xuống mặt nhưng không cách cách nào né được.

Tuyệt kỹ Thiết Tuyến Quyền chính là dựa vào thập nhị chi Cương, Nhu, Bức, Trực, Phân, Định, Thốn, Đề, Lưu, Vận, Chế, Đính lấy tay làm kinh vĩ, âm dương vận dụng, biến khí thành lực. Khi vận công một tay Thẩm Ngộ Phi có thể nâng được sáu gã đại hán, quả thật nội lực kinh người.

Nay một chiêu Phân Kim Chủy chính là vận dụng Cương, Phân, Định, Lưu trong Thiết Tuyến Quyền. Một quyền đập xuống, khí thế uy dũng, mắt thấy sắp đánh trúng vào huyệt Thái Dương của Đặng Quy, đột nhiên một đôi tay xuất hiện nắm chặt song quyền của Thẩm Ngộ Phi.

Thẩm Ngộ Phi gầm lên, vận lực phản công. Khâu Sấu nở nụ cười nham hiểm, song trảo càng nắm chặt hơn, lúc này Đặng Quy một tay đánh vào yết hầu một tay đấm vào lồng ngực Thẩm Ngộ Phi.

Phương Thường Thiên tức giận: “Các ngươi thật vô sỉ!” Lão lao tới tấn công Đặng Quy nhưng không ngờ bị Đằng Lôi cản trở liên tục tấn công ba chiêu, ép Phương Thường Thiên phải lùi bước.

Thẩm Ngộ Phi kêu lên thảm thiết.

Thẩm Căn Vân gọi: “Cha!”, mắt thấy Thẩm Ngộ Phi liên tiếp lùi bảy tám bước rồi ngã xuống. Khâu Sấu phóng tới như mũi tên, một chân đạp lên lồng ngực khiến Thẩm Ngộ Phi chết ngay tức khắc.

Tiếng “cha” vừa vang lên, đột nhiên hai ánh kiếm nhanh như điện xẹt tới, “phập phập” đâm vào hai tay Đằng Lôi khiến khắn đau đớn ngã xuống đất.

Hai người Khâu Sấu và Đặng Quy thấy kẻ vừa tới đã đánh ngã Đằng Lôi liền kinh hoảng, cùng nhau chuẩn bị nghênh địch, bỏ mặc Phương Thường Thiên đang nằm dưới đất.

Kẻ vừa tới gồm hai người mặc trường bào màu vàng, một hán tử cao lớn khoảng chừng ba mươi tuổi thần thái dũng mãnh, bên trái y là một người trông ốm yếu bệnh hoạn, sắc mặc vàng vọt nhưng thần thái vô cùng văn nhã. Hai người đều cầm trường kiếm, thân kiếm không ngừng lay động chứng tỏ nội lực đã được truyền vào kiếm.

Khâu Sấu và Đặng Quy vừa thấy y phục của hai người nhất thời chấn động, lại thấy hai thanh trường kiếm liền biến sắc. Khâu Sấu khan giọng hỏi: “Các vị… dám hỏi các vị có phải môn hạ của Thiên Vũ Môn không?”

Hán tử dũng mãnh tức giận nói: “Các ngươi định làm gì?” Khâu Sấu, Đặng Quy nhất thời không dám trả lời. Hán tử bệnh hoạn bên trái thở dài một tiếng, nói: “Tam Sắc Thần Ma, các ngươi quả thật tội ác tày trời.”

Khâu Sấu và Đặng Quy nhìn nhau một cái. Đặng Quy lại lên tiếng thám thính: “Xin hỏi danh tính nhị vị?”

Hán tử bệnh hoạn cười nhẹ, nói: “Giang Sơn Nhất Kiếm Chúc U.”

Hán tử dũng mãnh trừng mắt, nói: “Truy Phong Nhất Kiếm Tiêu Hà.”

Đặng Quy đảo mắt một cái, ôm quyền nói: “Thì ra là Chúc nhị hiệp, Tiêu tam hiệp…”

Lúc này, Đằng Lôi vốn đang đau đớn quằn quại dưới đất, đột nhiên hét lớn, song cước liên hoàn đá vào Chúc U!

Đằng Lôi vừa xuất thủ, kẻ ngoan ngoãn vừa rồi là Đặng Quy cũng đột nhiên dùng hai ngón tay trái đâm vào đôi mắt Tiêu hà, tay phải nắm vào phía dưới đan điền Chúc U.

Đặng Quy vừa xuất thủ, Khâu Sấu cũng xuất thủ, quét tay phải vung tay trái tấn công vào thân trên của Tiêu Hà.

Đòn kết hợp này quả thật hiểm độc, Tam Sắc Thần Ma biết võ công của môn hạ Thiên Vũ Môn lợi hại nên vừa xuất thủ đã quyết không chừa đường sống.

Đặc biệt là Đặng Quy nham hiểm đê tiện nhất. Vị trí mà hắn nhắm đến chính là tử huyệt, lại xuất thủ toàn lực. Đối phương muốn bị trọng thương cũng không được, chỉ có con đường chết.

Đằng Lôi nhắm vào Chúc U trông có vẻ bệnh hoạn vì nghĩ người này dễ đối phó hơn. Hắn từng nghe Thiên Vũ Môn rất lợi hại, tiếc rằng hắn không biết trong phái Thiên Vũ ngoài Tống Tự Tuyết ra thì Chúc U chính là đệ nhất cao thủ.

Lúc đầu Chúc U không nghĩ Đằng Lôi sẽ hạ độc thủ, đến khi chàng phát hiện thì chân của Đằng Lôi chỉ cách trước ngực chàng không quá nửa thước, nhưng trong một sát na, chân của Đằng Lôi không thể tiến đến phía trước nữa vì kiếm của Chúc U đã vỗ xuống.

Nhát kiếm này chính là “vỗ” xuống mà không phải “chém” xuống. Đằng Lôi chỉ cảm thấy đôi chân tê dại, lập tứ ngã nhào. Nếu một kiếm của Chúc U là “chém” mà không phải “vỗ” thì chân của Đằng Lôi chắc đã bị chặt đứt.

Ngay lúc này trảo của Đặng Quy cũng vừa đánh tới, Chúc U sắc mặt lạnh lùng, dùng chân đá vào cổ tay Đặng Quy, xương cổ tay hắn liền đứt đoạn.

Tiêu Hà thì không nhân hậu như vậy.

Khâu Sấu vừa xuất thủ, Tiêu Hà cũng xông tới.

Khâu Sấu đang ra chiêu, Tiêu Hà một kiếm đâm xuyên qua.

Một kiếm trúng ngực!

Khâu Sấu chưa kịp thở hắt ra, Tiêu Hà đã rút kiếm.

Máu không ngừng tuôn ra. Khâu Sấu đã chết.

Tiêu Hà một kiếm bạch xuất, kiếm lại trở về vỏ, thế là hai ngón tay của Đặng Quy vĩnh viễn không thể thu hồi.

Trong Thiên Vũ Môn ngoài Tống Tử Tuyết ra thì võ công của Giang Sơn Nhất Kiếm Chúc U là cao nhất, người tiếp theo chính là kẻ dũng mãnh liều mạng Truy Phong Nhất Kiếm Tiêu Hà này.

Chỉ nghe Chúc U thở dài một tiếng, nói: “Các ngươi cút đi!”

Hai người Đặng Quy và Đằng Lôi sợ hãi đến mức ngây ngốc, một lúc lâu không dám lên tiếng, nhìn qua thấy thi thể Khâu Sấu nằm dưới đất thì mặt lộ nét âm hiểm rồi cùng nhau bỏ chạy.

Lúc này Phương Thường Thiên đã giải huyệt cho Phương Ca Ngâm và Thẩm Căn Vân. Thẩm Căn Vân vừa được khai giải huyệt đạo, liền chạy đến phủ phục bên xác của cha khóc rống. Phương Ca ngâm thấy sắc mặc của cha tím ngắt, biết cha vừa rồi bị trúng một chưởng của Đằng Lôi, thương thế không nhẹ, liền đỡ cha ngồi xuống.

Phương Ca Ngâm tuy tuổi còn nhỏ nhưng vô cùng thông minh, thấy cha bị thương, Thẩm Căn Vân đang khóc thương, nó liền đi tới trước mặt Chúc U và Tiêu Hà cung kính quỳ xuống, khấu đầu ba cái. Chúc U một tay đỡ nó dậy, dưới ánh trăng nhìn thấy đứa bé này mi thanh mục tú liền cảm thấy thương tiếc, lại nghe Phương Ca Ngâm nói: “Tiểu tử xin khấu tạ đại ơn hai vị tiền bối đã cứu mạng cha, Thẩm ca ca và tiểu tử…”

Chúc U vội xua tay nói: “Ra tay trượng nghĩa là việc phải làm, không có ơn gì cần bái tạ cả! Thật ra sư huynh đệ chúng ta đang truy tìm hành tung của một vị đại hiệp tiền bối mới đi ngang qua đây, gặp chuyện bất bình ra tay tương trợ.”

Phương Ca Ngâm ngẩng đầu, chau mày hỏi: “Vị đại hiệp tiền bối mà hai vị đang tìm, có phải họ Tiêu?”

Tiêu Hà vui mừng nói: “Con biết tung tích của Người?”

Phương Ca Ngâm nói: “Bọn gian tặc này cùng mấy chục tên ác tặc khác và một cao thủ sử độc định giữa đường đặt bẫy ám toán Tiêu đại hiệp, nhưng chúng đều bị Tiêu đại hiệp giết lui, chỉ còn lại ba người lúc nãy…”

Tiêu Hà và Chúc U nhìn nhau rồi nở nụ cười: “Chúng ta ở Long Trung bắt được một tên phi tặc, biết được bọn chúng muốn liên thủ ám toán Tiêu đại hiệp. Tiêu đại hiệp hành tung phiêu hốt, chúng ta mãi không tìm được, thì ra… haha… bọn tiểu bối này sao là đối thủ của Tiêu đại hiệp!”

Chúc U xoa đầu Phương Ca Ngâm, nói: “Con nói ra tin tức này, chúng ta đã yên tâm rồi, nhưng mà… xem ra chúng ta cũng không uổng công tới đây… tiểu đệ đệ, con tên là gì?”

Chúc U càng thêm yêu thương đứa trẻ này, mà Tiêu Hà cũng vô cùng thưởng thức một Thẩm Căn Vân eo hùm vai gấu. Hai người Tiêu Hà và Chúc U liền đưa Phương Thường Thiên về làng. Chúc U cùng Phương Thường Thiên đều giỏi văn thơ, thường hay đàm luận chuyện quốc gia, bất giác đã trở thành tri giao.

Ba tháng sau, Tiêu Hà đem đưa Thẩm Căn Vân trở về nhà ở Thanh Thành. Nửa năm sau, khi Chúc U trở về Cô Tô, Phương Ca Ngâm vâng lời cha bái Giang Sơn Nhất Kiếm làm sư phụ, du lãng thiên nhai, luyện kiếm rèn sách, bất tri bất giác đã mười năm trôi qua.

Chương trước: Đại hiệp Tiêu Thu Thủy

Chương tiếp theo: Hà Xa tái hiện

My translations - My works Đại Tông Chủ

Advertisements

2 Comments Leave a comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

~Silver Wings~

When the world is just you and me

Tùy Phong

"có thể chịu được tình chưa quên, nhưng thương tâm tóc sinh bạc ..."

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Cá chép

Những gì đã làm, những gì đang nhớ, và những gì đang yêu

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Mùa gió ^_^

The price of discipline is always less than the pain of regret

Heo Mê Phim

Tôi lục lọi trong vô vàn giá trị của đám đông để tìm ra vài thứ cho riêng mình

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

~Silver Wings~

When the world is just you and me

Tùy Phong

"có thể chịu được tình chưa quên, nhưng thương tâm tóc sinh bạc ..."

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Cá chép

Những gì đã làm, những gì đang nhớ, và những gì đang yêu

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Mùa gió ^_^

The price of discipline is always less than the pain of regret

Heo Mê Phim

Tôi lục lọi trong vô vàn giá trị của đám đông để tìm ra vài thứ cho riêng mình

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

%d bloggers like this: