Advertisements

[Truyện dịch] Đại Tông Chủ – Chương 3

(Người dịch: Heen)

(Nếu có copy qua trang khác, vui lòng ghi nguồn)

HUYẾT HÀ XA – ÔN THỤY AN 

ĐẠI TÔNG CHỦ

Chương 3: Hà Xa tái hiện

Mười năm sau.

Trung Thu trăng sáng, một con khoái mã nhanh như cơn gió phi về Nhật Nguyệt thôn.

Trên lưng ngựa là bạch y thanh niên với dáng vẻ vô cùng gấp gáp.

Dưới ánh trăng chiếu rọi, tấm bia hiện rõ ba chữ lớn: Cổ Long Trung. Bạch y thanh niên lẩm bẩm: “Tới rồi”, trên gương mặt mệt mỏi lộ ra nụ cười. Ngựa trắng hí dài một tiếng rồi phi thẳng vượt qua tấm bia. Bạch y thanh niên quay đầu lại nhìn một cái, thấy phía sau tấm bia có khắc năm chữ “Tam Đại Đệ Nhất Nhân”.

“Tam Đại Đệ Nhất Nhân” chính là lời ca tụng dành cho Gia Cát Lượng, ý nói từ sau ba đời Hạ, Thương Chu, chỉ có Khổng Minh mới xứng là đệ nhất nhân kiệt. Bạch mã lại hí dài, chớp mắt đã không thấy đâu.

***

Trước ngôi nhà cổ có một lão gia bộc già nua đứng lẩm nhẩm: “Sao công tử vẫn chưa về? Sao công tử vẫn chưa về? Hayda!” Mặt lão đầy nếp nhăn, đôi tay cứ liên tục đưa vào tay áo rồi lại rút ra. Lão cứ làm vậy mãi cho đến khi nghe được tiếng ngựa phi gấp rút từ xa.

Lão lấy tay dụi mắt, chỉ thấy dưới ánh trăng một người một ngựa trắng như tuyết càng lúc càng đến gần. Lão đưa đầu lưỡi liếm cặp môi khô khốc, cố gắng nhìn rõ thêm một tí, đột nhiên cảm thấy chóng mặt, thân hình lảo đảo, liền vội đưa tay tựa vào cánh cửa nhưng cánh tay không có chút sức lực nào, sắp phải ngã xuống đất.

Ngay lúc này, lão cảm thấy mình đang dựa vào một thân người, lão cố gắng ngước nhìn thì trông thấy một thanh niên mi thanh mục tú đang đỡ lấy mình, nét mặt lão mới chầm chậm lộ ra nét cười hoan hỉ, nói: “Thiếu gia, thiếu gia… cậu đã về rồi… cậu đã về thì tốt rồi”.

Bạch y thanh niên tay trái vận khí, một luồng chân khi ấm áp truyền vào cơ thể lão gia bộc. Chàng lo lắng nói: “Trung thúc, thật ra trong nhà đã xảy ra chuyện gì? Cha ba lần bảy lượt cho người kêu cháu về nhưng lại không nói rõ nguyên nhân…”

Trung thúc cố gắng nói: “Chúc… Chúc tiên sinh… không về cùng thiếu gia sao?” Ngữ khí có vẻ rất thất vọng.

Phương Ca Ngâm nhíu mày, nói: “Trung thúc, cháu không còn là đứa con nít năm xưa nữa. Sư phụ không tới, một mình cháu vẫn có thể giải quyết được… Sư phụ lão nhân gia vốn định tới đây, nhưng bệnh cũ tái phát… Trung thúc, thúc hãy nói cho cháu biết chuyện gì đã xảy ra? Cha có ở đây không? Bằng bá, Lãng đệ, Triệu Ca Phù, Phương Đông, Ngưu Ngũ, bọn họ ở đâu?…”

Trung thúc chớp chớp mắt, cố gắng lấy hơi để nói chuyện. Phương Ca Ngâm biết Phương Trung đã vào nhà họ Phương hơn ba mươi năm, võ công không thực sự cao nhưng nội lực khá thâm hậu, tuyệt đối không thua kém cha. Đến nay tuy lão gần bảy mươi tuổi nhưng nội tức tuyệt không thể yếu đến thế. Phương Ca Ngâm trong lòng rất nôn nóng, bởi trong nhà tối u không thấy ai, mà cả âm thanh tiếng động cũng hoàn toàn không có, liền vận thêm chân khí vào cơ thể Phương Trung.

Nên biết Thiên Vũ phái xưng bá thiên hạ về kiếm pháp. Nội lực tuy có phần kém cạnh nhưng cũng là vô cùng hiếm có trong võ lâm. Nay Phương Ca Ngâm được chân truyền từ Chúc U, một luồng nội lực vừa đẩy ra, Phương Trung liền khỏe lại.

” Thiếu… gia, chuyện là như vậy. Một tháng trước, vào đêm trăng tròn, chúng tôi vẫn còn say ngủ bỗng nghe được một tiếng rất lớn, như là chiếc xe ngựa, lại không giống xe ngựa vì âm thanh ấy như có đến bảy tám chục con ngựa cùng sáu bảy chục chiếc bánh xe… lão thân cùng Ngưu Ngũ liền chạy ra xem, chỉ thấy lão gia ở trong sảnh, sắc mặt trắng bệch, nói với chúng tôi: “Không có gì, không có gì, các người đừng quản”. Lão cùng bọn Triệu lão đệ cảm thấy rất kỳ quái, nếu đã không có gì thì sao lại bảo chúng tôi đừng quản. Nghĩ chắc lão gia không muốn chúng tôi nhiều chuyện nên không dám hỏi nữa. Không ngờ qua hai ngày, hai ngày sau…”

Nói đến đây, Phương Trung lại ho lênmột trận. Sau một lúc điều hòa nhịp thở, lão trầm giọng nói tiếp: “Đến ngày thứ hai, Tiểu Nha Đầu bị mất tích. Thêm một ngày nữa, Đại Nha Đầu cũng mất tích. Chúng tôi cảm thấy có điều không hay bèn đi hỏi lão gia. Lão gia thần sắc cổ quái, sắc mặt càng lúc càng tệ… Đến ngày thứ ba, Bằng lão đại cũng biến mất. Thiếu gia, cháu cũng biết đấy, Bằng lão đại vào nhà họ Phương sớm hơn ta, võ công thiết chưởng của lão cao hơn ta nhiều, thế mà cũng… ” Lão lại ho sặc sụa một hồi. “Thêm hai ngày nữa, Phương Đông cùng tiểu Lãng cũng không thấy đâu. Bảy tám ngày sau đó đều yên bình, nhưng trong lòng mọi người đều rất lo lắng, chỉ nghe lão gia ở trong phòng hay thở ngắn than dài, có khi lại vỗ lên bàn. Chúng tôi đều lưu tâm đến lão gia, một đêm nghe lão gia vỗ bàn nói: “Không được, nhất định phải gọi Ngâm nhi về đây. Thêm vào sư phụ của Ngâm nhi, có thể đối với chuyện này…” Chúng tôi chỉ nghe được đến đây, về sau không nghe rõ nữa. Sáng hôm sau, lão gia liền sai gia đinh đưa thư cho thiếu gia. Nhưng sau hôm đó, phòng của Ngưu Ngũ vương đầy máu, còn hắn… hắn không thấy đâu…”

Lúc này, ánh trăng đã bị áng mây đen che khuất, chỉ còn lại bóng tối âm u. Nhìn vào sảnh chỉ thấy một màn tối màu đen, giống như ẩn chứa bí mật to lớn nào đó, trước mắt chỉ còn Phương Trung đang thở nặng nề. Phương Ca Ngâm đang lo lắng cho cha, không còn biết rùng rợn sợ hãi gì nữa, vội hỏi: “Sau đó thế nào?”

Phương Trung lại họ một trận, nói tiếp: “Lão gia lại sai người trong thôn là A Đầu đưa thư cho cháu, mong cháu sớm trở về. Nhưng mà… đến hôm sau, Triệu lão đệ cũng biến mất. Lão gia cả đêm không ngủ, khoanh tay đi lại trong sảnh, đột nhiên dừng bước nói một câu: “Dù là Huyết Hà Xa… vậy… vậy… cũng thật quá đáng!” Nói xong liền ra khỏi nhà, đến nhà của người trong thôn là Xuân Vượng, gọi hắn dậy đem thư đến thiếu gia, sau đó dặn dò lão thân phải chăm sóc tốt cho thiếu gia. Nói xong lão gia liền lấy thanh trường kiếm đi vào thạch thất…”

Phương Ca Ngâm kinh hãi kêu lên: “Thạch thất!…” Trong đầu chàng hiện lên cảnh tượng lúc còn nhỏ, mỗi khi chàng lén đến chỗ thạch thất đều bị cha la rầy rất nghiêm khắc. Phương Thường Thiên đến tuổi trung niên thì vợ qua đời, chỉ có một đứa con là Phương Ca Ngâm, bình thường vô cùng yêu thương chiều chuộng, rất hiếm khi trách phạt, nhưng mỗi khi chàng lẻn vào thạch thất lão nhất định la mắng không thương tiếc. Lối vào thạch thất nằm ở bên trái chiếc giường của Phương Thường Thiên. Cho đến những năm gần đây, mỗi lần ghé về thăm cha, chàng vô tình nhìn qua thạch thất này, Phương Thường Thiên cũng tỏ ý không vui, mà chàng cũng bỏ luôn ý định đi vào thạch thất. Nay nghe Phương Trung nói cha cầm kiếm đi vào thạch thất, lòng hiếu kỳ liền trỗi dậy. Ngoại trừ Tương Thành Chưởng Pháp nổi tiếng cả vùng Tương Tây này, Tương Giang Đại Hiệp Phương Thường Thiên còn có một bộ Tiêu Tương Kiếm Pháp vô cùng lợi hại, chỉ là lão đã thoái ẩn về thôn Nhật Nguyệt, cũng ít khi sử kiếm nữa. Nay Phương Ca Ngâm nghe cha lại cầm kiếm, biết chắc chuyện này vô cùng hệ trọng.

Phương Ca Ngâm tuổi vẫn còn trẻ nhưng đã học được nội công và kiếm pháp chân truyền của Giang Sơn Nhất Kiếm Chúc U. Từ nhỏ chàng đã luyện Tương Thành Chưởng Pháp và Tiêu Tương Kiếm pháp, từng đả thương Nhân Ma Đặng Quy trong Tam Sắc Thần Ma danh chấn giang hồ, cộng thêm mười năm khổ luyện cùng sư phụ, nay võ công của chàng đã cao hơn Phương Thường Thiên rất nhiều. Phương Ca Ngâm thường đi theo Chúc U hành tẩu giang hồ, chỉ là Chúc U thân mang bệnh nặng, lại tính tình thuần hậu, thích yên tĩnh đọc thi thư hơn thí võ, chàng đọc sách rèn võ đã lâu nhưng hiếm khi có cơ hội luận kiếm, càng không được khoái ý ân thù. Tuổi thanh niên ai cũng háo thắng, ai cũng muống dương danh lập vạn, Phương Ca Ngâm cũng không ngoại lệ, vì vậy vẫn luôn nôn nóng trong lòng. Nay Chúc U không tới, Phương Ca Ngâm biết đây là cơ hội để chàng thử sức, nhưng trong thâm tâm vẫn không quên lo lắng cho bệnh của sư phụ.

Phương Trung hít một hơi dài, nói tiếp: “Lão gia đi vào thạch thất thì không thấy trở ra nữa. Lão thân đã chờ ba ngày rồi mà thiếu gia mãi vẫn chưa về, lão bèn không tuân lời lão gia nữa, xông vào thạch thất. Hayda, ai ngờ vừa mới mở cửa, chỉ thấy một ánh hồng quang tỏa sáng khắp căn phòng, chưa kịp nhìn rõ đã bị luồng chưởng phong đẩy ra ngoài. Lão cảm thấy gân cốt toàn thân như bị nỡ nát, chỉ thấy một màn đen tối rồi bất tỉnh. Qua đến hôm sau, chính là hôm nay… khụ khụ khụ… Lão biết, người trong thạch thất võ công vô cùng cao cường, chỉ đành lưu lại chút hơi tàn này mà chờ thiếu gia trở về…”

Phương Ca Ngâm nhíu mày, nói: “Trung thúc, thúc cứ nghỉ ngơi trước, để cháu vào xem sao!”

Phương Trung giật mình, nắm tay Phương Ca Ngâm nói: “Thiếu gia, cháu đừng đi, hãy đợi Chúc tiên sinh…”

Phương Ca Ngâm nói: “Phụ thân gặp nạn, thân làm hài nhi sao có thể khoanh tay ngồi chờ.”

Phương Trung nói: “Kẻ địch trong thạch thất võ công rất cao…”

Phương Ca Ngâm giận nói: “Võ công cao thì sao? Lẽ nào…”

Phương Trung nôn nóng nói: “Huyết Hà Xa! Huyết Hà Xa! Lão gia đã nhắc đến Huyết Hà Xa!”

Phương Ca Ngâm vừa nghe liền chấn động, nhất thời ngẩn ngơ, cũng không gỡ tay Phương Trung.

Lúc nãy, trong lúc kể chuyện Phương Trung có nói Phương Thường Thiên lẩm nhẩm về Huyết Hà Xa, nhưng lúc đó Phương Ca Ngâm đang lo lắng cho an nguy của cha, nhất thời không để ý, nay nghe Phương Trung nhắc lại, Phương Ca Ngâm liền nhớ lại: gần trăm năm nay, trong võ lâm, Huyết Hà Xa là cái tên đáng sợ nhất, ngụy dị nhất, thần bí nhất, phiêu hốt nhất, khiến người ta kinh tâm động phách nhất. Huyết Hà Xa!

***

Ba bốn chục năm trước, “Huyết Hà Xa” đã là sự kiện chấn động thiên hạ!

Huyết Hà Xa là chấn sơn chi bảo của Huyết Hà phái.

Huyết Hà phái vẫn luôn bị võ lâm chính đạo coi là “ma giáo” hoặc “tà phái”.

Khi đó, Huyết Hà phái thanh thế cực lớn, thế gian không ai bì kịp. Tuy vẫn chưa sánh bằng các môn phái đã có cơ nghiệp trăm năm như Thiếu Lâm và Võ Đang, nhưng Thập nhị danh môn chính phái trong võ lâm không ai dám tranh phong cùng Huyết Hà phái.

Khi Huyết Hà phái vừa mới thành lập, chỉ là một môn phái nhỏ. Nhưng từ sau chưởng môn đời thứ nhất Thịnh Trường Phong, chưởng môn của các đời sau, nếu không phải tư chất hơn người thì cũng thủ đoạn tàn độc. Võ công của Huyết Hà phát ngày càng bác đại tinh thâm, thế lực cũng càng được mở rộng. Đến đời chưởng môn thứ mười Huyết Thủ Đồ Long Quy Vô Ẩn, uy thế cực thịnh, thiên hạ chính phái không ai địch nổi. Qua đời chưởng môn thứ mười một Huyết Ảnh Thần Chưởng Âu Dương Độc, càng là một đấng kiêu hùng trăm năm có một. Dưới thời của ông, Huyết Hà phái càng thêm phát dương quang đại, nội công tu vi đã đạt đến cực đỉnh. Thanh thế Huyết Hà phái đã đuổi kịp Thiếu Lâm, Võ Đang.

Thế là hai phái chính tà bắt đầu một trường chiến đấu huyết vũ tanh phong, bất chấp thủ đoạn, sầu sát thảm thương, thù hận chồng chất.

Năm mươi năm trước, thập nhị đại môn phái, mỗi phái chuyên tâm đào tạo ra một thanh niên đệ nhất cao thủ. Cộng thêm Thiếu Lâm Võ Đang, mỗi phái góp thêm bốn đại đệ tử, hợp lại thành một nhóm hai mươi người. Trong một đêm nguyệt dạ phong cao, hai mươi cao thủ này phục kích Âu Dương Độc trên núi Phổ Đà. Âu Dương Độc lấy một địch hai mươi, kết quả bị thương nặng, sau khi truyền lại ngôi vị Chưởng môn cho Vệ Bi Hồi thì qua đời.

Mà sau trân chiến trên núi Phổ Đà, hai mươi thanh niên cao thủ đệ nhất đương thời, không một ai trở về.

Nhân sĩ chính đạo vô cùng chấn động, nhưng đồng thời cũng trút đi gánh nặng vì đã diệt trừ được mối họa lớn nhất võ lâm.

Không ngờ chưởng môn đời thứ mười hai Vệ Bi Hồi với ngoại hiệu Huyết Tung Vạn Lý lại là nhân vật kiệt xuất nhất trong lịch sử Huyết Hà phái. Võ công không những vượt qua Âu Dương Độc, nội công tu vi càng đạt đến cảnh giới chưa ai đạt được. Vệ Bi Hồi hành sự thủ đoạn tàn độc, sát nghiệp rất nặng, vừa nhậm chức Chưởng môn đã tiêu diệt ba phái lớn trong thập nhị môn phái: Tung Sơn, Hằng Sơn, Quát Thương Sơn.

Huyết Tung Vạn Lý Vệ Bi Hồi lại phó thác chức vụ  Tổng hộ pháp cho đệ nhất cao thủ: U Minh Huyết Nô. Người này không họ không tên, giống người mà cũng giống ma, hành tung phiêu hốt, giết người như ngóe,  khiến nhân sĩ chính phái càng thêm bàng hoàng. Ngay cả chưởng môn phái Điểm Thương là Cửu Tử Liên Hoàn Lôi Phong cũng bị hắn thảm sát.

Võ lâm càng thêm bàng hoàng. Ba mươi năm trước từng xảy ra ba trận đại chiến chính tà. Sau ba lần chém giết, vô số tử vong, đại tổn nguyên khí. Ngay cả Vệ Bi Hồi, U Minh Huyết Nô cùng hai vị Chưởng môn Thiếu Lâm và Võ Đang, Nhất Động đại sư và Vô Hư đạo trưởng, tất cả đều bị thương nặng. Lúc này, võ lâm mới bình yên trở lại. Năm năm sau đó, Vô Hư đạo trưởng qua đời vì thương tích năm xưa. Huyết Hà phái lại tiếp tục manh động. Lúc này Thiếu Lâm lại tung ra bảy đại cao thủ, giang hồ gọi họ là Tam Chính Tứ Kỳ.

Tam Chính, chính là ba cao thủ xuất thân danh môn chính phái, gồm Đại Phong đạo trưởng của Võ Đang, Thiên Tượng đại Sư của Thiếu Lâm, Tuyết Phong thần ni của Hằng Sơn.

Tứ Kỳ, là bốn vị cao thủ kỳ tài, nhờ một thân võ công tinh thâm mà tự lập môn hộ, gồm có Đại Mạc Tiên Chưởng Xa Chiêm Phong đến từ sa mạc Qua Bích, Trưởng Thất Thần Chỉ Tang Thư Vân ở trung nguyên, Kiếp Dư Lão Quái Nghiêm Thương Mang đến từ Đông Hải, Thiên Vũ Kỳ Kiếm Tống Tự Tuyết tự lập môn phái.

Tam Chính Tứ Kỳ vừa xuất đạo đã vang danh thiên hạ. Nhưng trước họ, vốn đã có hai vị võ lâm kỳ nhân thanh thế cực lớn. Chính là đệ nhất đại hiệp đương thời Tiêu Thu Thủy, và đệ nhất nhân kiệt đương thời Nhậm Cuồng.

Tiêu Thu Thủy mới mười ba tuổi đã phiêu lãng giang hồ, trong đời có vô số lần kết nghĩa huynh đệ, vô số kỳ ngộ vào sinh ra tử. Nếu phải kể hết tất cả mọi chuyện trong đời y, e là ba năm cũng kể không hết. Võ công y cực cao, thiên hạ không có địch thủ. Thời trẻ, y từng tiêu diệt đệ nhất ác bang “Quyền Lực Bang”. Khi về già, mắt thấy hắc bạch lưỡng đạo không ngừng phân tranh, y lại không nhịn được, tiếp tục đơn kiếm xông pha giang hồ. Y chiến đấu với cao thủ Huyết Hà phái, chạm trán với Vệ Bi Hồi và U Minh Huyết Nô. Sau cùng, y dùng Kinh Thiên Nhất Kiếm mà đánh Vệ Bi Hồi ngã xuống dòng nước xiết, nhưng bản thân y cũng bị trọng thương, nội lực bị giảm sút rất nhiều. Dù vậy, Tiêu Thu Thủy vẫn thoát khỏi sự truy đuổi của Huyết Hà phái.

Nhưng sau sự kiện này, một là bị nội thương nghiêm trọng, hai là đã tâm nguội ý lạnh đối với trường đấu sát võ lâm, y không còn hành tẩu trên giang hồ nữa. Đến chừng mười năm trước, nghe nói Tiêu Thu Thủy vì muốn tìm một truyền nhân mà bị người ta dùng độc ám toán, không những bị thương mà còn gặp phải phục kích của U Minh Huyết Nô, dẫn đến lưỡng bại câu thương. Sau đó y lại đụng độ võ lâm đệ nhất cuồng nhân Nhậm Cuồng, lại đánh nhau một trận kịch liệt. Không ai biết kết quả ra sao, chỉ biết từ đó Tiêu Thu Thủy tuyệt tích giang hồ.

Nhậm Cuồng vốn là một cô nhi trong võ lâm, từ nhỏ đã chịu nhiều khổ sở nhục nhã. Võ công y chỉ ở mức bình thường, chưa từng được cao nhân nào chỉ điểm truyền thụ. Sau này trở thành một kẻ đầu mục trong Huyết Hà phái với nhiệm vụ trông coi bảo vật. Sau khi Vệ Bi Hồi chết đi, nghe nói Nhậm Cuồng đã luyện được võ công tuyệt học từ Huyết Hà Xa, vốn là bảo vật chấn sơn của Huyết Hà phái. Từ đó công lực của y tiến bộ vượt bậc. Sau Tiêu Thu Thủy chết đi, thế gian càng không ai có thể địch lại.

Huyết Hà Xa chính là chiến xa của Huyết Hà phái. Nơi nào Huyết Xa đi qua, nơi đó máu chảy thành sông. Hắc bạch nhị đạo, không ai không kinh tâm động phách khi nghe đến nó, nhưng đồng thời, ai ai cũng ham muốn võ công của Huyết Hà phái nằm trong Huyết Hà Xa. Người trong võ lâm, bất kể sống chết đều cố gắng giành lấy bảo vật này. Con số thương vong lên đến hàng ngàn hàng vạn, nhưng người đoạt được võ công của Huyết Hà phái, ngoại trừ Nhậm Cuồng thì không có một ai.

Cũng nói đến sau cái chết của Vệ Bi Hồi, thanh thế của Huyết Hà phái bị suy giảm rất nhiều. Tam Chính Tứ Kỳ thống lĩnh võ lâm đồng đạo  mở cuộc đại tấn công. Tứ Kỳ dẫn đầu cuộc đánh giết đệ tử Huyết Hà, ba người Tam Chính cùng vây đánh U Minh Huyết Nô trên đỉnh núi Bút Giá. Trải qua trận đánh một ngày một đêm, ba người Tam Chính ai cũng bị thương nặng, trong khi U Minh Huyết Nô cũng thương tích đầy mình và rơi xuống vực sâu.

Sau trận này, người ta không còn nghe về Huyết Hà phái nữa.

Sau trận này, Tứ Kỳ lại kịch chiến Võ Lâm Cô Tử Nhậm Cuồng trên núi Hoàng Sơn. Đôi bên đánh nhau liên tục ba ngày ba đêm, tuy ép được Nhậm Cuồng nhảy xuống vực sâu nhưng Tứ Kỳ đã bị trọng thương. Huyết Hà Xa cũng biến mất, khiến cho võ lâm càng có nhiều người đi tìm, và càng thêm nhiều người chết.

Tam Chính Tứ Kỳ mỗi người đều thân mang trọng thương, bèn thoái ẩn một thời gian. Cho đến bảy năm trước, Tam Chính Tứ Kỳ Hoa Sơn luận kiếm để tranh giành danh hiệu Thiên hạ đệ nhất. Bảy người tỷ thí trong bảy ngày bảy đêm, nhưng vì công lực của họ ngang nhau, mỗi người lại mang thêm thương tích. Thế là Tam Chính Tứ Kỳ lại đi thoái ẩn một thời gian.

Trong khi đó, Huyết Hà Xa vẫn không ngừng xuất hiện trên giang hồ với lời đồn tất cả võ công tuyệt học Huyết Hà đều nằm trong đó. Giang hồ lại tràn ngập huyết vũ tanh phong, chém giết không bao giờ dứt.

Chỉ cần ngày nào vẫn còn Huyết Hà Xa, người ta vẫn còn nghi kỵ lừa gạt nhau, tàn hại lẫn nhau. Máu tanh vương vãi khắp rừng núi, máu lại chảy thành sông.

Huyết Hà Xa!

***

Huyết Hà Xa!

Phương Ca Ngâm nghĩ đến việc cha bị mất tích lại liên quan đến câu chuyện đáng sợ này, bất giác cảm thấy lo lắng, nhưng cha gặp nguy hiểm, phận làm con không thể không ra tay. Chàng bèn vỗ nhẹ vào vai Phương Trung, nói: “Trung thúc, thúc ở đây coi chừng, bên ngoài có động tĩnh gì cháu đều trông cậy vào thúc. Cháu vào trong xem sao”. Phương Trung hoảng hốt, nói: “Thiếu gia, chuyện này… chuyện này có thể liên quan đến Huyết Hà Xa!”

Phương Ca Ngâm đứng dậy rút thanh trường kiếm, nói: “Có liên quan thì sao?”

Phương Trung nói: “Thế thì… sẽ rất nguy hiểm!”

Phương Ca Ngâm bước vào trong nhà, nói: “Trung thúc, thúc cứ ở bên ngoài”. Đi xuyên qua sảnh lớn tới phòng ngủ của cha, nghĩ đến lời nói của Phương Trung, tưởng tượng cảnh cha đi qua đi lại chờ mình về nhà, trong lòng cảm thấy chua xót. Đi tới phía bên trái của giường có cánh cửa liên thông đến thạch thất, thấy cửa hé mở, Phương Ca Ngâm cất tiếng gọi: “Cha, con đã về”, rồi một tay đẩy cửa vào.

Phương Ca Ngâm  vừa đẩy cánh cửa bằng đá, cửa liền mở toang “phù” một tiếng, Chàng toàn thần giới bị, tay nắm chặt thanh trường kiếm, nhưng phía sau cánh cửa không có gì cả, chỉ thấy một màu đỏ u tối. Chàng thận trọng bước vào.

***

Thạch thất rộng lớn hình chữ nhật ấy không có đồ vật gì, nhưng ở góc bên trái lại có một đường thông đạo khác. Phương Ca Ngâm bước tới gần, chỉ thấy ánh hồng quang như chuyển động, không biết ánh sáng ấy phát ra từ cái gì, chàng càng thêm thật trọng, chầm chậm đi qua thông  đạo, lại tới một thạch thất hình chữ nhật khác, hồng quang  càng thêm chói lòa.

Hồng quang này dường như có sự dao động, Phương Ca Ngâm chú tâm nhìn một lát, bất giác cảm thấy chóng mặt hoa mắt, máu lưu thông nhanh tim đập mạnh. Lúc này, trong thạch thất ngoài ánh hồng quang  thì không có thứ gì cả, mà luồng sáng này xuất phát từ góc phòng bên trái, là nơi mà ánh sáng tỏa ra cực thịnh.

Phương Ca Ngâm tới xem, thì ra lại có một đường thông đạo khác. Chàng bước vào, trước mắt chỉ thấy một màu đỏ đầy đặc, giống như màu của máu.

Chàng lại bước vào một căn thạch thất lớn, không khí vô cùng ẩm ướt. Phương Ca Ngâm tâm niệm nhất động, nghĩ đến tòa thạch thất trùng trùng điệp điệp này, càng lúc càng xuống sâu trong lòng đất, không biết người xây dựng có dụng ý gì?

Bên góc phải của thạch thất này, lại có một thông đạo.

Phương Ca Ngâm cầm kiếm bước đến, bất chợt nghe thấy một âm thanh mà chàng không tưởng tượng được sẽ nghe thấy ở đây: tiếng ngựa hí.

***

Tiếng ngựa hí này tựa như tiếng sấm, vừa cất lên liền vang dội khắp thạch thất.

Phương Ca Ngâm chấn động, đôi chân dường như đứng không vững và suýt ngã.

Dưới đất có một vật.

Một cái đầu người đã bị hút cạn máu từ lâu.

***

Phương Ca Ngâm đại nộ, nhìn xung quanh chỉ thấy khắp nơi đều là đầu người, có nam, có nữ, có người của Phương gia, cũng có người không phải Phương gia, có cả cư dân của thôn Nhật Nguyệt, cũng có người không phải cư dân thôn Nhật Nguyệt.

Phương Ca Ngâm vội nhìn qua một lượt, không thấy cha nằm trong số đó liền cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng. Chàng đi lại xem xét, đến cuối góc phải lại thấy một đường thông đạo, huyết quang lại càng thêm nồng diễm!

Phương Ca Ngâm phi thân nhanh chóng vượt qua thông đạo, chân vừa chạm đất chợt nghe một tiếng hừ lạnh.

Tiếng hừ lạnh này mang nét âm trầm lạnh lẽo. Phương Ca Ngâm vừa đáp xuống đất liền nhìn thấy một người áo trắng và một người áo đen, và một người nằm dướt đất, chính là Phương Thường Thiên.

Phương Thường Thiên hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt trắng bệch, hiển nhiên đã tắt thở từ lâu.

Phương Ca Ngâm kêu lớn: “Cha!”

Tiếng kêu xé lòng vang dội khắp ba gian thạch thất, truyền ra từ gian này qua gian khác, xuyên qua phòng ngủ truyền đến chỗ của Phương Trung.

Phương Trung vừa nghe liền cảm thấy tay chân lạnh ngắt, nghĩ đến lão gia và thiếu gia gặp nạn, bản thân sao có thể ngồi nhìn, liền cầm lấy vũ khí nhanh chóng chạy về phía thạch thất.

Lúc này câu nói thứ hai giống như ngân chuông truyền đến tai Phương Trung: “Là ai, là ai giết cha ta?”

***

“Là ai, là ai giết cha ta?” Phương Ca Ngâm tay nổi gân xanh nắm chặt thanh kiếm, mũi kiếm không ngừng dao động.

Hai người áo trắng và áo đen chợt nghe tiếng động liền giật mình, sau đó người áo đen đứng dậy, thần sắc lạnh lẽo. Chỉ thấy hắn vừa đứng dậy đã xuất hiện trước mặt Phương Ca Ngâm, một chiêu nắm lấy cổ áo và há miệng định cắn vào động mạnh ngay cổ.

Người này vừa há hiện liền lộ ra hai cái răng nhọn như răng chó, vừa bén vừa nhọn giống như cương thi, vô cùng đáng sợ. Thân thủ của hắn rất ngụy dị, Phương Ca Ngâm lại trong lúc thương tâm tuyệt vọng, chỉ trong một chiêu đã bị hắn tóm lấy, nhìn thấy đối phương đang há miệng cắn tới, chàng liền hét lớn một tiếng, đầu đập mạnh vào đối phương rồi toàn thân đẩy tới.

Đây chỉ là đánh bừa, hoàn toàn không phải chiêu thức võ công gì, chỉ là toàn thân Phương Ca Ngâm đều tích tụ nội công của Thiên Vũ phái, người áo đen kia bị đập một cái ngay đầu liền cảm thấy choáng váng, răng cũng bị gãy hai chiếc, hai tay đang nắm chặt đối phương cũng nhất thời buông lỏng. Phương Ca Ngâm liền thoát ra, hai quyền công kích phần đầu của người này.

Người này tuy bị thương nhưng võ công không hề yếu kém, gặp nguy mà không loạn. Đột nhiên hắn liên tiếp lùi về bảy tám thước, phun ra một ngụm máu răng rồi bạt ra hai cây bút phán quan, định điểm vào hai huyệt Nhũ Kiên và Phúc Trung của Phương Ca Ngâm.

Phương Ca Ngâm vừa bi thương vừa tức giận, thầm nghĩ cái chết của cha nhất định có liên quan đến hai người này, liền sử một chiêu “Song Phi Hồ Điệp” của Thiên Vũ phái, “đinh đang” hai tiếng đánh lùi thế công của hai cây bút phán quan, rồi sử tiếp một chiêu “Độc Xà Xuất Động”, đâm vào kẻ hỡ giữa hai cây bút.

Hai chiêu này được kết hợp nhuần nhuyễn, một thủ một công vừa đúng lúc. Thanh niên áo đen thất kinh, lại lùi ra xa bay tám thước tới phía trước người áo trắng. Phương Ca Ngâm cảm thấy đối phương lùi bước ắt có âm mưu, liền thi triển Thiên Vũ Kiếm Pháp, một luồng kiếm quang truy kích người áo đen.

Thanh niên áo đen không chỉ thân pháp ngụy dị mà chiêu thức cũng thập phần kỳ quái và âm hiểm thâm độc, chiêu nào cũng muốn lấy mạng đối phương. Cả hai giao thủ bốn năm chục chiêu, một người kiếm pháp tinh diệu, một người bút pháp ngụy dị, nhất thời chưa phân thắng bại.

Phương Ca Ngâm cảm thấy mỗi khi mình gần đắc thủ, đối phương lại lùi bước thì nhất định sẽ thoát được, quả thật không biết đó là bộ pháp gì. Có lần rõ ràng suýt đâm trúng đối phương, nhưng khi đối phương lùi bước, song bút đột nhiên phản công suýt đâm trúng Phương Ca Ngâm. Hiện giờ trong lòng chàng chỉ có bi phẫn cuồng nộ, càng đánh càng hăng, người áo đen dần trở nên sợ hãi, thế là Phương Ca Ngâm càng chiếm thế thượng phong.

Lúc này, người trung niên áo trắng đang ngồi dưới đất chợt lên tiếng: “Thiên Vũ Kiếm Pháp? Tống tiên sinh có quan hệ thế nào với ngươi?”

Phương Ca Ngâm hét lớn: “Là ai giết cha ta?”, rồi múa liền ba chiêu kiếm khiến người áo đen không kịp chống đỡ.

Người trung niên áo trắng hừ lạnh một tiếng, đột nhiên tay trái vỗ vào mặt đất, toàn thân liền bật dậy, một tay nhanh như chớp nắm lấy yết hầu Phương Ca Ngâm.

Phương Ca Ngâm thấy đối phương ra tay cực nhanh, nhất thời cơ trí, liền xoay kiếm đâm vào cổ tay hắn.

Người áo trắng lại hừ lạnh một tiếng, trong một sát na biến chiêu nắm lấy vai Phương Ca Ngâm. Tuy chàng chưa có nhiều kinh nghiệm ứng phó với kẻ địch, nhưng dù sao cũng là môn hạ của Thiên Vũ phái, kiếm pháp Thiên Vũ phái vô cùng tinh diệu nhạy bén, kiếm chiêu biến hóa khôn lường, liền đảo kiếm biến thành chiêu “Đảo Quá Kim”. Biến hóa này hoàn toàn bất ngờ không thể đoán trước, người áo trắng lập tức rút tay về nhưng tay áo vẫn bị chém đứt một mảng.

Người áo trắng biến chiêu cũng rất nhanh, nhân lúc lùi về đáp xuống đất hắn lại xuất ra một chưởng, chưởng phong lăng lệ, Phương Ca Ngâm trở tay không kịp, đành phải đón lấy chưởng phong, chỉ nghe “rắc” một tiếng, vai trái đã bị trúng chưởng, cả người văng ra ngoài, xương cốt toàn thân đau đớn.

Thanh niên áo đen nhân cơ hội cầm phán quan bút đâm xuống, chợt nghe người áo trắng nói: “Đừng giết. Kẻ này có thể là môn hạ của Tống Tự Tuyết.”

Thanh niên áo đen liền dừng tay, nói: “Sư phụ, coi chừng hậu hoạn.”

Người trung niên áo trắng nói: “Võ công hắn cao hơn lão tử của hắn rất nhiều, nhưng còn lâu mới là đối thủ của ta, có gì phải sợ?”

Thanh niên áo đen nói: ” Chỉ e là…”

Người trung niên áo trắng nói: “Không được, chúng ta không thể đắc tội với Tống Tự Tuyết.”

Phương Ca Ngâm vừa bị người áo trắng chưởng ra ngoài bảy tám bước đụng vào tường một tiếng “rầm”, lại tiếp tục đề khí cầm kiếm xông tới.

Chỉ thấy người trung niên áo trắng kia đang ngồi dưới đất, rõ ràng đôi chân bị phế nhưng võ công cực cao, bình sinh hiếm thấy, e rằng ngay cả sư phụ chàng cũng khó mà đánh bại hắn. Chàng chợt cảm thấy người này rất quen mặt, dường như đã từng gặp ở đâu nhưng nhất thời không thể nhớ ra. Phương Ca Ngâm vốn cơ trí thông minh, nhưng hôm nay nhìn thấy xác của Phương Thường Thiên thì đánh mất sự bình tĩnh và lý trí thường ngày, một lòng chỉ mong báo thù cho cha, bất chấp tất cả, một người một kiếm liều mạng tấn công.

Chiêu này với mũi kiếm nhọn hướng về phía trước, thân người theo sau bay tới, chính là chiêu “Trường Hồng Quán Nhật” nổi tiếng trong Thiên Vũ phái. Chỉ thấy kiếm quang sáng chói đang thần tốc đâm về phía người trung niên áo trắng. Lúc này, người áo trắng mới động dung, nói: “Hảo kiếm pháp!” Chân hắn đã bị phế nên không cách nào tránh được, khi kiếm đang tiến gần tới ngực đột nhiên hai hay bắt lấy mũi kiếm. Phương Ca Ngâm dùng lực rút ra nhưng không được.

Phương Ca Ngâm thấy vậy liền xoay cổ tay, nếu người áo trắng vẫn không chịu buông, đôi tay lập tức biến thành tàn phế. Hắn vội buông tay, đôi mắt tỏa ra sát khí, tức giận nói: “Là ngươi tự tìm cái chết!”

Phương Ca Ngâm định sử tiếp một chiêu “Thiên Hà Đảo Tả” uy lực vô song, chợt cảm thấy trường kiếm bị cái gì kẹp chặt, thì ra chính là đôi phán quan bút của thanh niên áo đen. Chàng dùng lực rút thanh kiếm ra. Thanh kiếm chưa kịp rút ra thì người áo trắng đã lướt tới trước mặt đánh một chưởng.

Người áo trắng vốn bị tàn phế, không thể đứng dậy, vì vậy một chưởng này đánh vào vùng bụng của chàng. Chàng thổ ra một ngụm máu tươi, lại dùng sức rút kiếm, nhưng hóa ra lực cản đã biến mất khiến chàng bị mất đà, lảo đảo lùi về bảy tám bước đụng vào cây cột rồi ngã xuống.

Một chưởng này khiến Phương Ca Ngâm bị thương không nhẹ, nếu không phải người áo trắng chỉ dùng năm thành công lực thì e rằng chàng đã ngã quỵ từ lâu.

Chỉ nghe người áo trắng tức giận nói: “Nếu chưa muốn chết thì cút ngay!”

Phương Ca Ngâm lại hét lớn một tiếng và cầm kiếm xông lên, trong lòng thầm nghĩ giọng nói của người này dường như đã từng nghe ở đâu đó. Chàng không có thời gian để suy nghĩ, dùng kiếm vạch ra một đường “Mai Hoa Ngũ Lộng”. Khi Chúc U sử chiêu này, trường kiếm có thể thi triển thành ngũ biện mai hoa, mà trong đó có một đóa hoa là chiêu thực, chiêu này gồm hai mươi lăm thức, cứ mỗi năm thức hợp thành một hoa mai, mà trong hai mươi lăm kiếm này chỉ có năm kiếm là chiêu thực. Công lực của Phương Ca Ngâm vẫn chưa đủ, chỉ có thể vẽ thành ba đóa hoa mai, mà trong ba kiếm một hoa mai, chỉ có ba kiếm là chiêu thực. Dù vậy, mười lăm đường kiếm này cũng khiến người áo trắng nhìn đến chóng mặt, hắn bèn hét lớn một tiếng, đôi mắt nhắm lại và hai tay chưởng tới. Hai luồng cuồng phong hợp lại thành một đánh tan kiếm hoa, đẩy lùi Phương Ca Ngâm.

“Bùng” một tiếng, Phương Ca Ngâm va mạnh vào tường. Tiếng va chạm dội khắp thạch thất, bất chợt tiếng ngựa hí kinh tâm động phách lại vang lên một hồi.

Tiếng ngựa hí lần này quả thật kinh thiên động địa, Phương Ca Ngâm cảm thấy khí huyết hỗn loạn, ngay cả hai người áo trắng và áo đen cũng bị chấn động. Một tiếng “đùng đoàng” cực lớn vang lên, bức tường đá vỡ vụn, tám con ngựa khổng lồ toàn thân đỏ như máu kéo theo một cỗ thiết xa màu máu đỏ xuất hiện sau bức tường đổ.

Cả tám con ngựa đứng thẳng, cùng hí dài một tiếng.

Lúc này huyết khí cực thịnh không gì sánh được. Người áo trắng vỗ mạnh dưới đất rồi mượn thế phi thân lên xe, cố gắng nói: “Không được để nó chạy thoát!”

Người áo đen cũng lập tức chạy vào trong xe.

Mắt thấy kẻ thù giết cha sắp bỏ đi, Phương Ca Ngâm liền cầm kiếm xông tới.

Lúc này tám con ngựa cùng vỗ bước tạo thành luồng kình phong mạnh mẽ, không những đẩy lùi mũi kiếm của Phương Ca Ngâm, mà nếu chàng không kịp tránh né thì e rằng đã bị dẫm chết dưới vó ngựa.

Lúc này ngoài cửa chợt xuất hiện một người, vừa đúng lúc đụng ngay chính diện cỗ xe và bị hất văng lên không trung, chỉ nghe người này kịp nói ba chữ “Huyết Hà Xa” rồi ngưng bặt.

Phương Ca Ngâm thất kinh, vội kêu: “Trung thúc!” Trong đầu bỗng hiện lên khuôn mặt âm hiểm, ngạo mạn, lạnh lẽo và độc ác của một người áo trắng, chàng thất thanh la lên: “Phí Sát! Ngươi chính là Phí Tứ Sát trong Vong Ưu Tứ Sát!”

Lúc này xe ngựa đã phá thạch thất xông ra ngoài, Phương Ca Ngâm đuổi ra đến cửa lớn, chỉ thấy trước cửa trống không, cảnh vật vẫn như xưa, ánh trăng tròn vẫn chiếu rọi khắp nơi, lan tỏa trên thân thể và đôi vai của chàng, xa xa phảng phất như nghe thấy bài ca trung thu của trẻ con, không khí có vẻ náo nhiệt hoan hỉ. Phương Ca Ngâm nhất thời bất động, cảm giác ánh trăng đang chiếu rọi trên đôi vai tựa như lời an ủi của người phụ nữ dịu dàng, chàng không nhịn được tuôn trào những giọt nước mắt của người anh hùng.

Chương trước: Kinh Thiên Nhất Kiếm

Chương tiếp theo: Lần đầu gặp Tang Tiểu Nga

My translations - My works Đại Tông Chủ

Advertisements

2 Comments Leave a comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

~Silver Wings~

When the world is just you and me

Tùy Phong

"có thể chịu được tình chưa quên, nhưng thương tâm tóc sinh bạc ..."

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Cá chép

Những gì đã làm, những gì đang nhớ, và những gì đang yêu

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Mùa gió ^_^

The price of discipline is always less than the pain of regret

Heo Mê Phim

Tôi lục lọi trong vô vàn giá trị của đám đông để tìm ra vài thứ cho riêng mình

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

~Silver Wings~

When the world is just you and me

Tùy Phong

"có thể chịu được tình chưa quên, nhưng thương tâm tóc sinh bạc ..."

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Cá chép

Những gì đã làm, những gì đang nhớ, và những gì đang yêu

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Mùa gió ^_^

The price of discipline is always less than the pain of regret

Heo Mê Phim

Tôi lục lọi trong vô vàn giá trị của đám đông để tìm ra vài thứ cho riêng mình

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

%d bloggers like this: