Advertisements

[Truyện dịch] Đại Tông Chủ – Chương 4

(Người dịch: Heen)

(Nếu có copy qua trang khác, vui lòng ghi nguồn)

HUYẾT HÀ XA – ÔN THỤY AN 

ĐẠI TÔNG CHỦ

Chương 4: Lần đầu gặp Tang Tiểu Nga

Ngày qua ngày, Phương Ca Ngâm truy đuổi tung tích của Huyết Hà Xa, chỉ thấy nơi nào Huyết Xa đi qua, nơi đó đầu rơi máu chảy, thậm chí các cao thủ như Ngọc Triển đại sư của Côn Luân phái, Sầm Cửu Thán của Cửu Hoa Sơn, Hà Quyết của Bát Quái Sơn đều chết dưới Huyết Hà Xa.

Phương Ca Ngâm tự biết võ công không bằng bọn họ, nhưng chàng vốn can đảm hơn người, hơn nữa việc truy đuổi Huyết Hà Xa cũng vì báo thù chứ không phải chiếm đoạt bảo vật.

Y phục màu trắng nay đã trở nên phong trần cũ kỹ, cho đến ngày nọ chàng mới đến thành cổ Tương Dương. Thật ra thành Tương Dương chỉ cách thôn Nhật Nguyệt khoảng ba mươi dặm, chỉ vì Huyết Hà Xa hành tung thần bí, trướ đi tới Hồ Bắc, rồi lại tới Hồ Nam, sau đó chuyển hướng đến An Huy, năm ngày trước lại đi vào Hồ Bắc, cho đến nay mới xuất hiện ở thành Tương Dương. Phương Ca Ngâm vừa nghe tin đã chạy đến đây.

Thành cổ Tương Dương gần kề Hán Thủy, nằm ở giữa núi Đồng Bách và núi Đại Đồng, là nơi trọng yếu mà người xưa luôn cố gắng tranh đoạt. Người dân Tương Dương kiên cường trải qua nhiều sóng gió, có câu “Nhất đại giang sơn tài nhân xuất”, vừa mới vào thành, Phương Ca Ngâm liền có cảm giác giang sơn cẩm tú, phong cảnh như họa, người dân mặt mũi ưa nhìn, khí chất anh vũ hiên ngang.

Đến hơn giờ trưa, Phương Ca Ngâm cảm thấy đói bụng bèn có ý muốn ghé vào một quán ăn. Trong lúc ra đi vội vã, chàng đã không đem theo nhiều lộ phí bên người.

Đi được một lát, chàng chợt nảy sinh nghi hoặc. Thì ra những người qua lại trên đường ít dần, chỉ còn lại nhóm người mặc y phục giống nhau, đều mặc trường bào trắng với đôi tay áo rộng. Phương Ca Ngâm nhận ra điều này nhưng không quá lưu tâm.

Lại đi thêm một lát thì tới một tòa lầu cao, biển hiệu ghi ba chữ “Khoái Ý Lâu”, nét chữ thần phi phong dược, ắt là bút tích của danh gia, lại thêm mùi thơm của thức ăn thoang thoảng bay ra, Phương Ca Ngâm đang bụng đói cồn cào liền nhanh chân bước lên lầu.

Nhìn xuống bên dưới, chỉ thấy những người mặc trường bào trắng thần thái nhàn nhã như không để ý đến chàng. Đi qua các tầng lầu, chàng không nhìn thấy người khách nào cả, đang đi tiếp chợt thấy một bạch bào khách đứng chắn giữa cầu thang. Người này có bộ râu được cắt tỉa chỉnh tề, thần sắc tinh hãn. Phương Ca Ngâm vừa trông thấy liền ngấm ngầm phòng bị, tay sờ lấy chuôi kiếm.

Chỉ thấy người này bước tới khom người cười nói: “Phương thiếu hiệp, xin mời”. Phương Ca Ngâm nhất thời kinh ngạc không hiểu tại sao người này biết chàng họ Phương.

Trên lầu được bố trí mười mấy cái bàn. Xa xa là cái bàn chính của chủ tọa, ngồi ở ở đó là một thiếu niên áo trắng thân hình nhỏ nhắn, đầu không hề ngẩng lên, như là không hề biết sự hiện diện của chàng.

Phương Ca Ngâm chọn một bàn ngồi xuống, vừa định hỏi chuyện thì bạch bào khách vỗ tay hai cái, lập tức có bảy tám tiểu nhị chạy tới, người châm trà, kẻ rót rượu, người xếp đũa, kẻ bưng thức ăn, bới cơm… chỉ trong chốc lát, tám chín món ăn nóng hổi thơm phức và chén cơm trắng phau đã được bày biện trên bàn. Những món này không phải sơn trân hải vị nhưng được chế biến một cách tinh tế tươi ngon, trông vô cùng hấp dẫn. Phương Ca Ngâm liếc nhìn bạch bào khách, bạch bào khách khom người, một tay giơ ra, ngụ ý mời Phương Ca Ngâm ăn trước. Chàng nghĩ: các ngươi dẫn dụ ta tới đây, lại mời ta ăn những món này, hiển nhiên đã sớm có chuẩn bị, không biết trong thức ăn có độc hay không. Nghĩ tới đây, chàng liền tự cười bản thân mình: Phương Ca Ngâm ơi Phương Ca Ngâm, nhà ngươi tưởng mình là đại nhân vật nào mà người ta phải dụng tâm bỏ độc nhà ngươi? Chàng bèn ôm quyền chào bạch bào khách rồi cầm đũa lên ăn.

Đến khi chàng ăn uống no nê một hồi, đang chỉnh lại quần áo cho chỉnh tề, định đứng dậy bái tạ thì chợt nghe một giọng nói thanh thoát khiến người ta động tâm: “Ngươi là Phương Ca Ngâm?”

Phương Ca Ngâm quay lại,thấy người kia đang ngồi ở khoảng cách xa, ánh nắng phản chiếu khiến chàng nhìn không thể rõ mặt. Chỉ thấy thân hình nhỏ nhắn ấy tay cầm cái ly sứ nhỏ nhắn, cái tay cầm ly lại càng nhỏ nhắn, tay áo rũ xuống đến khủy tay lộ ra cánh tay trắng ngần. Phương Ca Ngâm cảm thấy giọng nói của người này rất dễ nghe, nhất thời quên trả lời.

Không ngờ người này đập tay lên bàn, khiến ly chén trên trên bàn bị chấn động phát ra tiếng “linh khinh”.

“Ngươi bị điếc à?”

Phương Ca Ngâm cảm thấy hơi giận, nghĩ ta ăn của ngươi một bữa cũng không nhất thiết phải chịu đựng tính khí nhỏ nhen của ngươi. Thế là chàng không thèm đoái hoài đến gã nữa.

Mắt thấy người kia đang ngồi ở xa, thế mà trong chớp mắt gã đã phi thân vượt qua sáu cái bàn rồi ngồi xuống cách Phương Ca Ngâm ba cái bàn, thần thái nhàn nhã như chưa hề di chuyển. Đúng lúc gã định mở miệng thóa mạ, Phương Ca Ngâm không nhịn được kêu lên: “Hay!”

Người kia bĩu môi nói: “Ai cần ngươi khen?”

Phương Ca Ngâm không ngờ gã nói vậy, liền đáp lại: “Ai cần ta khen?”

Người kia tức giận đứng bật dậy, nói: “Ngươi còn lẻo mép!”

Phương Ca Ngâm định đáp trả, chợt thấy ánh nắng từ cửa sổ đang chiếu rọi lên toàn thân của gã, gương mặt, y phục, tất cả như một đóa hoa rực rỡ đang tỏa sáng. Những câu nói trả đũa không thể tuôn thành lời, chỉ đành nuốt vào trong lòng.

Người kia lại nói tiếp: “Ngươi căng mắt nhìn cái gì? Bộ không phục à?”

Dù sao Phương Ca Ngâm cũng là kẻ tâm cao khí ngạo, không nhịn được nói một câu: “Thiên hạ rộng lớn biết bao, mở căng mắt cũng không nhất định là nhìn ngươi!”

Người kia lập tức đỏ mặt, cắn chặt môi, nói: “Ngươi… ngươi…”

Bạch bào khách thấy hai người sắp cãi nhau, bèn bước tới khom người nói: “Phương thiếu hiệp.”

Phương Ca Ngâm thấy bạch bào khách lịch sự lễ độ nên nảy sinh hảo cảm, bèn không đoái hoài đến người kia nữa, quay qua nói chuyện với bạch bào khách: “Vị đại thúc này, xin hỏi cao danh quý tánh của người?”

Bạch bào khách cười nói: “Không dám, ta họ Thân, tên Thâm Hạng, bằng hữu trên giang hồ nể mặt gọi ta là Gia Cát Tôn Tẫn, hiện là Bạch Kỳ Lệnh Chủ dưới trướng Trường Không Bang.”

Phương Ca Ngâm đứng bật dậy, vô ý đụng vào bàn làm đổ ít nước trà, thất thanh nói: “Ông chính là Trường Không Bang Gia Cát Tôn Tẫn Thân… Thân đại hiệp!”

Thì ra, từ sau sự kiện Huyết Hà phái, Trường không Bang đã trở thành thiên hạ đệ nhất đại bang. Bang chủ chính là một trong Tứ Kỳ của Tam Chính Tứ Kỳ nổi tiếng năm xưa: Trường Không Thần Chỉ Tang Thư Vân!

Năm mươi năm trước, thiên hạ đệ nhất đại bang chính là Quyền Lực Bang. Từ sau khi ma giáo bị tiêu diệt thì Quyền Lực Bang là thế lực ác bá lớn mạnh nhất, nhưng đã bị diệt vong dưới đơn kiếm của Tiêu Thu Thủy. Cho đến mười năm trở lại đây, danh xưng thiên hạ đệ nhất bang đã thuộc về Trường Không bang, mà Trường Không Bang là danh môn chính phái, tuyệt đối không làm chuyện ác như Quyền Lực Bang năm xưa.

Dưới trướng Trường Không Bang gồm Ngũ Kỳ, đứng đầu là năm vị Kỳ Chủ trí dũng song toàn, văn võ toàn tài, mà Bạch Kỳ Lệnh Chủ Thân Thâm Hạng chính là thủ lĩnh của Ngũ Kỳ, võ công không đáng kể nhưng nổi tiếng túc trí đa mưu, thường hay hành hiệp trượng nghĩa. Giang hồ gọi ông là Gia Cát Tôn Tẫn vì ông vừa có trí tuệ như Gia Cát vừa có mưu kế như Tôn Tẫn.

Thân Thâm Hạng cười nói: “Phương công tử, nghe nói gần đây công tử đang truy đuổi một vật, từ Hồ Bắc chạy đến Hồ Nam, đi vào An Huy rồi lại về Hồ Bắc. Chẳng hay có chuyện như thế không?”

Phương Ca Ngâm thầm nghĩ: Sao người này lại biết rõ chuyện của mình đến thế? Tâm niệm lập tức xoay chuyển: Phải rồi, Trường Không Bang là thiên hạ đệ nhất đại bang, những chuyện như thế đương nhiên biết rõ, có gì là lạ. Chàng thẳng thắn trả lời: “Phải, tại hạ đang truy đuổi Huyết Hà Xa…”

Vừa nói tới đây, chợt nghe “tang” một tiếng, chỗ cầu thang bỗng xuất hiện hai người áo trắng đang lăm lăm cây đao trong tay. Phương Ca Ngâm thầm nghĩ: được lắm, thì ra đã có mai phục từ trước.

Người áo trắng lúc nãy đang im lặng, nghe đến đây liền cắt lời Phương Ca Ngâm, hỏi: “Huyết Hà Xa hiện đang ở đâu?”

Phương Ca Ngâm vốn định nói: ta cũng muốn biết nó ở đâu. Nhưng mắt thấy người này rất vô lễ, chàng bèn cười lạnh, nói: “Ta có biết cũng không nói cho ngươi nghe.”

Người kia sắc mặt trở nên trắng bệch, thân hình nhỏ nhắn đang run rẩy, dường như vô cùng tức giận, Phương Ca Ngâm bình tĩnh nhìn qua gã thiếu niên này, thấy gã làn da trắng trẻo, một thân vận bạch y khiến cả người gã càng thêm trắng như tuyết không vướng chút bụi bặm. Chàng nhìn chằm chằm vào gã, đôi mắt của gã như làn nước thu thủy dịu nhẹ cứ trôi mãi mà không quay trở lại.

Gã thiếu niên càng thêm giận, nói: “Ngươi dám vô lễ với ta!”

Phương Ca Ngâm chợt bừng tỉnh, thầm nghĩ mình đâu có làm gì vô lễ. Gã thiếu niên lại nói: “Mau nói ra tung tích của Huyết Hà Xa, ta sẽ tha chết cho ngươi!”

Phương Ca Ngâm vừa nghe liền tức giận, nghĩ ngươi là thá gì mà có quyền sinh sát trong thiên hạ? Chàng cười lạnh nói: “Tuổi còn trẻ mà khẩu khí lớn thật!”

Không ngờ gã thiếu niên lại nở nụ cười, lộ ra hàm răng trắng như tuyết: “Khẩu khí của ta đương nhiên lớn, nhất đối phó với những kẻ như ngươi…”

Phương Ca Ngâm cố ý chọc tức gã: “Ừ, các hạ không những khẩu khí lớn, mà nói chuyện còn giống như nữ nhân, như mấy bà cô không nói lý lẽ…”

Gã thiếu niên đột nhiên hú lên một tiếng, âm thanh vô cùng thanh thoát, Phương Ca Ngâm ngưng bặt, còn Thân Thâm Hạng biến sắc liên tục xua tay. Gã thiếu niên đã phát động, trong nháy mắt đã nhảy qua ba cái bàn, năm ngón tay như cành liễu quét vào mặt Phương Ca Ngâm.

Phương Ca Ngâm không ngờ đối phương ra tay nhanh đến thế, trong lúc vội vàng liền cúi người về phía sau, tuy tránh được cái đòn tấn công nhưng trên mặt còn vương lại cảm giác tê dại. Thiếu niên thấy đánh không trúng lại xoay tay xuống chụp lấy cổ áo chàng.

Phương Ca Ngâm đang ngồi cúi người về phía sau, không cách nào tránh né, chỉ đành tựa hông lên ghế mà chống đỡ.

Thiếu niên năm chỉ quét xuống trúng vào ghế, chỉ nghe “xẹt” một tiếng, chiếc ghế gỗ kiên cố đã bị hằn lên năm lằn sẹo mới.

Phương Ca Ngâm trong lòng kinh hãi, nếu gã thiếu niên này tiếp tục tấn công, e rằng chàng sẽ nguy mất. Không ngờ gã vừa đánh vào ghế liền rút tay lại rồi bay ra ngoài, chăm chú ngắm nhìn ngón tay của mìn cứ như hối hận vì đã làm tổn thương đến ngón tay xinh đẹp của mình.

Phương Ca Ngâm vận thế Lý Ngư Đả Đĩnh để bật dậy, thấy gã thiếu niên đang ngắm nghía móng tay trên năm ngón tay dài thon. Chàng biết võ công của gã rất lợi hại, hơn nữa Trường Không Bang vốn là danh môn chính phái, mình không nên đối địch. Chính vào lúc chàng định lên tiếng, gã thiếu niên đột nhiên trừng mắt nhìn chàng, đôi tay phủi một cái, một dải đai lụa mềm mại bay ra ngoài xoay thành các vòng lụa đẹp mắt. Gã điều khiển đai lụa phất phơ uốn lượn tựa như tiên nữ đang múa, thật vô cùng ưa nhìn. Phương Ca Ngâm ngây ngốc đứng nhìn, trong chốc lát đã bị dải lụa quấn lấy cổ.

Chàng không thể tránh né, chỉ đầy thối lui về sau, ai ngờ đai lụa ấy rất dài, cứ vươn ra đuổi theo không dứt.

Không còn cách nào khác, Phương Ca Ngâm chỉ đành bạt kiếm chém đứt đai lụa.

Khi xuất kiếm, chàng biết gã thiếu niên này nhất định đau xót đai cho lụa yêu quý của gã bị tổn hại, sẽ càng thêm tức giận. Chàng vốn không muốn gây thù chuốc oán, nhưng trước tình thế bị tấn công như vũ bão không thể tránh né, chàng chỉ đành xuất kiếm.

Một nhát kiếm này liên tục phá vỡ bốn vòng đai. Đột nhiên, các vòng đai biến mất, đai lụa thiên biến vạn hóa ấy nay giống như một thanh trường kiếm đang đâm thẳng vào trái tim Phương Ca Ngâm.

Phương Ca Ngâm thầm kinh hãi, thu tay về phòng ngự, dải lụa và thanh kiếm cùng chạm vào nhau tạo thành luồng xung lực mạnh khiến hai người thối lui.

Phương Ca Ngâm vừa đứng vững thì đai lụa tiếp tục quấn tới. Đai lụa lúc dài lúc ngắn, lúc cương lúc nhu, khi va chạm với kiếm thì cứng như gỗ đá, nhưng khi nó cuốn lấy chàng thì mềm mại phất phơ, quả thật rất khó đối phó.

Phương Ca Ngâm né trái né phải, từ từ tiến đến gần gã thiếu niên, bởi đai lụa là binh khí dài thuận lợi đánh cự ly xa, nếu ở cự ly ngắn có thể sẽ phá được.

Gã thiếu niên cũng hiểu rõ dụng ý vủa chàng, hú lên một tiếng trong trẻo, đai lụa tách thành năm đường tựa như ngũ sắc cầu vòng không ngừng quấn tới.

Phương Ca Ngâm thầm kinh hãi. Chiêu pháp này giống hệt Mai Hoa Ngũ Lộng, điểm khác biệt duy nhất là Mai Hoa Ngũ Lộng bốn chiêu giả chỉ có một chiêu là thực, còn ngũ sắc cầu vồng này đâu cũng là chiêu thực, chỉ cần bị một trong năm dải lụa quấn vào lập tức không thể cử động. Chàng tự biết một thanh kiếm của mình không thể phá được cả năm vòng lụa, cũng không thế thối lui, trong lúc nguy cấp, chàng cúi người thấp xuống dưới bàn rồi đột nhiên đứng thẳng lên đâm ra một kiếm.

Bạch y thiếu niên đang đứng trên mặt bàn, năm đoạn đai lụa tạm thời không thể tấn công, Phương Ca Ngâm đột nhiên đâm ra một chiêu Trảm Xà Xuất Lộ, đường kiếm thập phần lăng lệ. Bạch y thiếu niên bị bất ngờ liền lùi về né tránh, chỉ nghe “xoẹt” một tiếng, cái nón nho sinh trên đầu gã thiếu niên bị rơi ra, qua ánh nắng chiếu rọi và ngọn gió nhẹ thổi qua, một mái tóc đen dài bồng bềnh óng ả  bay phất phơ rồi rớt lại trên vai bạch y thiếu niên.

Phương Ca Ngâm nhất thời chấn động, nói: “Ngươi… ngươi… ngươi… ngươi…”

Sắc mặt người thiếu nữ chuyển thành đỏ tía, giơ ba ngón tay dài thon phóng tới trước mặt Phương Ca Ngâm.  Sau lưng chàng là chiếc bàn lớn nên không thể lùi bước, hơn nữa trước mặt lại là một thiếu nữ tuyệt sắc, chàng nhất thời nhìn đến ngẩn ngơ. Mắt thấy đối phương đang đến gần, chàng chỉ đành cúi người về phía sau nhưng vô ích. Tiếng chỉ phong “xẹt xẹt” vang lên, Phương Ca Ngâm cảm thấy đau nhói bên eo, cánh tay phải tê dại, thanh trường kiếm “đinh đang” rớt dưới đất, cả người ngã xuất, chỉ kịp mở miệng nói: “… Trường Không… Trường Không Thần Chỉ!”

Thì ra, trong cả võ lâm, có thể phong ấn huyệt đạo để đả thương người khác, chỉ có Trường Không Bang bang chủ Tang Thư Vân. Bảy năm trước khi Tam Chính Tứ Kỳ luận kiếm trên Hoa Sơn, Tang Thư Vân dựa vào Trường Không Thần Chỉ mà đoạt lấy danh vị nhất đại tông sư. Nay thấy chỉ pháp của thiếu nữ này chính là Trường Không Thần Chỉ, nhất định ít nhiều có liên hệ với Tang Thư Vân.

Phương Ca Ngâm bị điểm ba huyệt đạo, tuy có thể phát âm nhưng toàn thân không thể nhúc nhích, nằm ngã dưới đất, muốn quay đầu ngoảnh nhìn cũng không được. Chợt nghe có tiếng bước chân tới gần, tiếp theo là giọng nói của Thân Thâm Hạng: “Tiểu thư, không được…”

Chỉ nghe một giọng nũng nịu ngân lên như oanh vàng mang thêm mấy phần nộ ý: “Tại sao? Hắn là thiên vương lão tử à?”

Thân Thâm Hạng nói: “Theo như thuộc hạ nhận thấy, kiếm pháp của người này chính là Thiên Vũ Kỳ Kiếm!”

Qua một lát, giọng nói yêu kiều lại vang lên: “Thì ra là đệ tử của Tống thúc thúc, hèn chi lại cao ngạo đến thế.”

Thân Thâm Hạng nói: “Thuộc hạ thấy y không phải không muốn nói, mà thực sự không biết tung tích của Huyết Hà Xa.”

Lại nghe giọng nói kiều mỹ: “Đáng ghét! Vậy mà hắn cũng cứng miệng không chịu thừa nhận.”

Thân Thâm Hạng cưới nói: “Tiểu thư đối với người ta hung dữ như vậy, đương nhiên người ta…”

Giọng nói kiều mỹ trả lời: “Thân đại thúc thật là, lại đi giúp người ngoài nữa rồi.” Thiếu nữ dường như dậm chân một cái.

Phương Ca Ngâm đang nằm dưới đất, nghĩ không ngờ mình lại bại dưới tay một nữ tử, thật là xui xẻo.

Chỉ nghe Thân Thâm Hạng nói tiếp: “Theo ngu ý của thuộc hạ, oan gia nên giải không nên kết, hay là…”

Đúng lúc này, chợt nghe tiếng ồn ào ở dưới lầu. Phương Ca Ngâm thấy đôi chân Thân Thâm Hạng nhảy một cái đã tới bên cửa sổ, nghe giọng lão hỏi ra ngoài: “Xảy ra chuyện gì?” Đột nhiên “ầm” một tiếng, dường như cửa sổ bị phá vỡ, một người phi thân vào, chân chạm đất nhẹ như không. Chỉ thấy y mang một đôi giày màu xanh đậm, quần áo được may bằng chất liệu thượng hạng, lại nghe giọng cười nói kỳ quặc của hắn: “Thân kỳ chủ, ông không nhận ra ta sao?”

Bạch y thiếu nữ dường như “hừ” một tiếng. Thân Thâm Hạng cũng có vẻ giật mình, cười haha nói: “Thì ra là Nghiêm công tử, thật thất kính.”

Hai bạch bào khách vội dìu Phương Ca Ngâm đứng dậy và đưa vào phía sau tấm bình phong. Chàng hoàn toàn không có sức, lưng dựa vào tường, vừa hay tầm mắt nhìn thẳng kẽ hở của bình phong, có thể quan sát tình hình bên ngoài.

Chàng vừa nhìn thì thấy một thấy một thiếu nữ bạch y tóc dài đang ngồi đối diện mình. Chỉ thấy thiếu nữ mặt lạnh như hàn sương, nhưng diễm lệ như hoa đào, nét mặt không cười nhưng vẫn mang bảy phần thanh tú, ba phần kiều mỵ, thật trong trẻo như làn nước xanh mùa xuân, không hề có chút giả tạo.

Phương Ca Ngâm ngắm nhìn mãi không thôi, trong lòng chỉ mong có thể nhìn thấy người thiếu nữ này lâu thêm chút nữa. Dẫu chưa biết sống chết thế nào, nhưng đời này kiếp này, ngàn năm vạn năm, chỉ cần được nhìn thấy nàng thêm một lần nữa thì chàng đã thỏa mãn, chết không hối tiếc.

Phương Ca Ngâm hoàn toàn không để ý cuộc đối thoại xung quanh, cho đến khi thiếu nữ này lên tiếng: “Huynh ăn nói tôn trọng một chút.”

Phương Ca Ngâm giật mình. Thì ra vừa rồi chàng nhìn nàng đến nhập thần, cứ tưởng nàng đang nói chuyện với mình, nghĩ mình đâu có lên tiếng nói gì, chợt nghe một giọng nói vô cùng cuồng ngạo vang lên:  “Haha, Tiểu Nga muội tử nặng lời rồi. Mười  năm trước tiểu muội tử còn kéo tay huynh, đòi huynh đi mua kẹo với muội cơ mà. Bây giờ muội tử càng thêm xinh đẹp đến dường này…”

Lời nói và giọng điệu cực kỳ khó nghe. Phương Ca Ngâm vừa mới nghe được giọng nói thanh thoát thanh nhã nhất trần gian, nay lại nghe thấy giọng điệu cợt nhả này, trong lòng cảm thấy tức giận. Chỉ thấy người kia thân hình cao lớn, y phục hoa lệ, gương mặt rất tuấn tú, chỉ là giữa mi tâm có một điểm huyết hồng, đôi mắt nham hiểm, trên mặt đang nở nụ cười gian xảo mang nặng sát ý. Lại nghe thiếu nữ tức giận nói: ” Huynh còn nói bậy, ta sẽ…”

Thân Thâm Hạng vội can thiệp: “Nghiêm công tử, lệnh tôn vẫn khỏe chứ?”

Vị Nghiêm công tử này vừa nghe nhắc đến phụ thân, sắc mặt liền thay đổi, nói: “Đa tạ quan tâm, gia phụ vẫn khỏe.” Rồi tiếp tục quay qua cười nói với bạch y thiếu nữ: “Thế nào? Tang thế bá vẫn mạnh giỏi chứ? Huynh đang muốn tìm lão nhân gia người để bàn chuyện hôn sự.”

Bạch y thiếu nữ Tang Tiểu Nga tức giận đến sắc mặt trắng bệch, vừa muốn động thủ thì Thân Thâm Hạng đứng ra cản ở giữa hai người. Lão hướng về Nghiêm công tử cười nói: “Sao công tử biết Bang chủ đang ở gần đây? Công tử có muốn qua chào hỏi Bang chủ không? Bang chủ mà thấy công tử anh lãng đến thế, nhất định rất vui mừng.”

Nghiêm công tử ngửa mặt lên trời cười lớn: “Thân kỳ chủ không cần hù dọa ta. Trước khi Nghiêm mỗ tới đã điều tra rõ ràng, lúc trời vừa sáng Tang thế bá đã ra ngoài truy tìm tung tích của Thiết Lang Ngân Hồ, chắc chắn không về sớm vậy.”

Thân Thâm Hạng chấn động, nhưng vẫn cười haha nói: “Nghiêm công tử chưa tới mà đã điều tra kỹ lưỡng như thế, xin hỏi mục đích Nghiêm công tử là gì?”

Nghiêm công tử cũng cười haha nói: “Tục ngữ có câu: người tới không tốt, người tốt không tới.”

Tang Tiểu Nga nói: “Thân đại thúc nói nhiều với hắn làm gì! Cứ bắt hắn lại rồi tính.”

Nghiêm công tử cười hihi nói: “Bắt huynh cái gì? Muội tử, huynh thật nhớ muội lắm, lại đây lại đây, nhân lúc thế bá không ở đây, chúng ta hãy cùng ôn lại chuyện xưa.” Giọng điệu khinh mạn và vô lại đến cực điểm, ngay cả Thâm Thâm Hạng cũng khó chịu, Phương Ca Ngâm đương nhiên càng thêm phẫn nộ. “Phụt” một tiếng, đai lụa của Tang Tiểu Nga như con rắn phóng ra ngoài, đai lụa vốn mềm mại nay lại sắc bén như lưỡi đao. Phương Ca Ngâm thầm kinh hãi, không ngờ cô gái này tuổi còn nhỏ mà nội lực kinh người đến thế, nếu lúc nãy chàng không vô ý thất thủ thì ắt cũng không qua được năm mươi chiêu của nàng.

Ai ngờ Nghiêm công tử chỉ cười lớn mà xuất thủ. Mắt thấy đai lụa sắp đâm thẳng vào ngực hắn, ngay cả Tang Tiểu Nga cũng ngẩn người, có chút không nỡ hạ độc thủ. Đột nhiên Nghiêm công tử hai tay nắm lấy đai lụa, đai dụa lập tức trở nên mềm oặt. Nghiêm công tử cầm đai lụa phủ lên mặt, hít một hơi dài, nói: “Thơm quá, thơm quá. Thân thể của muội tử nhất định còn thơm hơn.”

Gã thanh niên họ Nghiêm vốn đang chấp hai tay sau lưng, không biết thế nào mà đột nhiên nắm được đai lụa, những người có mặt đều không ai nhìn thấy rõ. Tang Tiểu Nga liền vứt bỏ đai lụa, tức giận nói: “Ngươi… ngươi không cần mặt mũi gì cả!”

Gã họ Nghiêm vẫn cười nói: “Được muội tử tặng đai lụa quý, ta còn cần mặt mũi để làm gì?” Thân Thâm Hạng vốn xưa nay hành sự cẩn trọng, nay cũng không nhịn được cơn đại nộ, lão đứng cản trước mặt Tang Tiểu Nga, chấp quyền nói với gã họ Nghiêm: “Thuộc hạ xin lãnh giáo cao chiêu của Vô Tình Công Tử.” Lão thầm nghĩ: gã Vô Tình Công Tử Nghiêm Vũ Lãng này võ công cực cao, thủ đoạn tàn độc, chiêu số quái dị, ta đứng ra ứng chiến trước, nếu thắng thì sẽ lấy lại thanh danh cho tiểu thư, nếu thua thì tiểu thư cũng có thể nhân cơ hội thoát thân.”

Bạch Kỳ Lệnh chủ Thân Thâm Hạng xưa nay nổi tiếng túc trí đa mưu, nhưng kỳ thực võ công không cao, so với Tang Tiểu Nga thì chỉ ở mức tương đương. Nếu lão bị đánh bại thì Tang Tiểu Nga đương nhiên không thể thủ thắng. Nhưng nếu lão đủ sức cầm cự được thì với sự trợ giúp của Tang Tiểu Nga, ắt có thể chế ngự được đối phương.

Vô Tình Công Tử cười nói: “Thân kỳ chủ, lão hà tất phải chịu khổ sở?” Vừa nói xong tay liền đẩy ra cực nhanh, chỉ kịp nhìn thấy vai hắn vừa cử động thì chưởng đã phóng tới gần trước ngực Thân Thâm Hạng. Đôi tay Thâm Thâm Hạng chợt xuất hiện cặp ngân qua chĩa mũi nhọn về bàn tay đang phóng tới của Vô Tình Công Tử. Chiêu này kỳ thực lấy thủ làm công, được phối hợp một cách cực kỳ xảo diệu. Phương Ca Ngâm suýt không nhịn được la lên một tiếng: “Hay!”

Không ngờ Vô Tình Công Tử mới là người lên tiếng: “Hay!” Tay hắn đột nhiên rút về phía sau cứ như chưa hề xuất thủ, Thân Thâm Hạng nhất thời ngẩn ngơ, hai người đứng mặt đối mặt. Thân Thâm Hạng đang phân vân không biết có nên động thủ tiếp hay không, chợt cảm thấy chân bị mất thăng bằng.

Thì ra thân trên của Vô Tình Công Tử tuy bất động, nhưng thân dưới đã quét ra một chiêu Tảo Đường Cước. Cao thủ quá chiêu thường nhìn vào cử động trên vai đối phương mà phán đoán, nhưng Vô Tình Công Tử xuất thân từ Đông Hải Kiếp Dư Đảo nổi tiếng võ công kỳ dị, ngay cả người túc trí đa mưu như Thân Thâm Hạng cũng không thể đề phòng, đành bị một cước này đá xuống cầu thang.

Thân Thâm Hạng vừa ngã, hai đệ tử bạch y liền nhảy lên lầu, một trái một phải, hai thanh đơn đao lấp loáng cùng tấn công Vô Tình Công Tử.

Vô Tình Công Tử lại cười haha, hai tay nhanh như chớp nắm lấy thanh đao của đối phương.

Hai người kinh hoảng, chỉ thấy hắn bẻ gập ngón tay, đầu nhọn mũi đao liền bị bẻ gãy. Đôi cánh tay hắn dường như mọc ra dài hơn, vươn ra đâm thẳng vào tim hai người. Hắn lại cười hihi, xoay một cái, mũi đao nhọn trên tay đã khuếch ra cái lỗ máu chảy lênh láng. Hai người kêu lên thảm thiết, máu nhuộm đỏ cả bộ y phục màu trắng. Trước khi kịp ngã xuống, hai người bị Vô Tình Công Tử phóng hai cước đá bay ra ngoài cửa sổ. Chỉ nghe ngoài phố được một phen huyên náo.

Phương Ca Ngâm chưa từng gặp phải kẻ nào tàn độc đến vậy, nếu không phải bị khống chế huyệt đạo thì chàng đã sớm ra ngoài liều chết với tên Vô Tình Công Tử này. Lúc này, Vô Tình Công Tử quay lại nhìn Tang Tiểu Nga, thấy nàng sắc mặt trắng bệch và lùi liền hai bước, hắn cười nói: “Muội đừng sợ, huynh luôn đối xử dịu dàng với nữ tử mà.”

Tay áo trắng Tang Tiểu Nga đột nhiên vung lên, đôi tay có thêm hai thanh đoản kiếm sáng loáng, hướng về Vô Tình Công Tử liên tục đâm, chém, cắt, bổ. Vô Tình Công Tử bay lên rồi hạ xuống, rồi lại bay lên, né trái tránh phải, rồi lại né phải tránh trái, vừa tiến vừa lùi, lùi xong lại tiến, liên tục tránh được hai mươi chiêu kiếm. Song kiếm của Tang Tiểu Nga vẫn không rời khỏi các vị trí yếu huyệt của hắn, chiêu nào cũng là đòn sát thủ lợi hại khiến Vô Tình Công Tử bận rộn ứng phó, nhất thời chưa kịp phản công.

Phương Ca Ngâm thấy song kiếm của Tang Tiểu Nga tựa như đôi cánh tung bay của chim ngân yến, vô cùng ưa nhìn, trong lòng thầm kêu hay, chỉ là chàng vừa động thủ đã bại dưới tay người ta, trong lòng đang rầu rĩ nên không tiện lên tiếng.

Lúc này chợt nghe một tiếng kêu kinh hoảng, hai thân ảnh tách ra.

Chương trước: Hà Xa tái hiện

Chương tiếp theo: Vô Tình Công Tử

 

My translations - My works Đại Tông Chủ

Advertisements

1 Comment Leave a comment

  1. Pingback: Heen

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

~Silver Wings~

When the world is just you and me

Tùy Phong

"có thể chịu được tình chưa quên, nhưng thương tâm tóc sinh bạc ..."

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Ngày gió còn thổi

Nói về những điều đã qua, những gì sắp đến

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Mùa gió ^_^

The price of discipline is always less than the pain of regret

Heo Mê Phim

Tôi lục lọi trong vô vàn giá trị của đám đông để tìm ra vài thứ cho riêng mình

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

~Silver Wings~

When the world is just you and me

Tùy Phong

"có thể chịu được tình chưa quên, nhưng thương tâm tóc sinh bạc ..."

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Ngày gió còn thổi

Nói về những điều đã qua, những gì sắp đến

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Mùa gió ^_^

The price of discipline is always less than the pain of regret

Heo Mê Phim

Tôi lục lọi trong vô vàn giá trị của đám đông để tìm ra vài thứ cho riêng mình

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

%d bloggers like this: