Advertisements

[Truyện dịch] Đại Tông Chủ – Chương 5

(Người dịch: Heen)

(Nếu có copy qua trang khác, vui lòng ghi nguồn)

HUYẾT HÀ XA – ÔN THỤY AN 

ĐẠI TÔNG CHỦ

Chương 5: Vô Tình Công Tử

Thì ra, Vô Tình Công Tử khinh địch để rồi đánh mất tiên cơ, lại gặp phải thế tấn công như vũ bão của Tang Tiểu Nga khiến hắn không sao phản công được, trong lòng bắt đầu nôn nóng. Tang Tiểu Nga đâm liền bốn kiếm, hắn lùi liền bốn bước, thoáng một cái, Tang Tiểu Nga đã bay tới sau lưng hắn và tiếp tục song kiếm đâm tới.

Lúc này, hai người đã giao thủ với nhau hơn năm mươi chiêu, Vô Tình Công Tử cảm thấy rất mất mặt, bèn không tránh hai kiếm này nữa mà đột nhiên chưởng về phía sau.

Cái chưởng này vừa hay lao tới trước ngực Tang Tiểu Nga. Nàng đỏ mặt, vội thu kiếm lùi về. Kiếm vốn dài hơn tay, dẫu nàng có đâm trúng hắn, dẫu hắn đưa tay về phía nàng e rằng cũng không thể chạm tới được. Chỉ là chiêu này của hắn thập phần bỉ ổi, Tang Tiểu Nga thân thể trong trắng không dám mạo hiểm, chỉ đành thu kiếm thoái lui.

Một động tác thu kiếm này đã khiến nàng mất hết tiên cơ.

Nhanh như chớp, Vô Tình Công Tử đã lật ngược tay nắm lấy hai lưỡi kiếm.

Chiêu thức lật tay của hắn vô cùng kỳ quái, võ công thiên hạ tuyệt đối không có chiêu thức này, hơn nữa xuất chiêu bằng cách này cũng rất bất tiện. Nhưng nhìn cách xuất chiêu của Vô Tình Công Tử lại rất điêu luyện.

Hắn nắm chặt song kiếm kéo kéo về phía mình.

Tang Tiểu Nga sợ hãi không dám giằng co, chỉ đành buông kiếm thoát thân.

Vô Tình Công Tử cười haha vứt bỏ song kiếm.

Tang Tiểu Nga cắn chặt môi dưới, đột nhiên ngón tay cái bên phải thu vào vào giữa lòng bàn tay, bốn ngón tay thon dài giơ ra phía trước, nhè nhẹ run lên. Vô Tình Công Tử vốn đang cười đùa: “Tiểu muội tử, muội hà tất…”, đột nhiên nhìn thấy thủ thế của Tang Tiểu Nga, hắn lập tức ngưng bặt, sắc mặt trở nên trầm trọng hơn.

Chỉ nghe hắn hỏi: “Muội tử, muội thật phải sử ra Trường Không Thần Chỉ để  đối phó với huynh sao?”

Phương Ca Ngâm vừa nghe, trong lòng chấn động, nghĩ mình vừa gặp phải chiêu này, ngay cả đối thủ ra tay thế nào cũng không kịp nhìn ra. Nay Tang Tiểu Nga vẫn dùng chiêu thức này nhưng lại thủ thế khác với lúc nãy, giống như tay xạ thủ chuẩn bị phát tiễn. Vô Tình Công  Tử sắc mặt nghi hoặc, cũng không nói gì nữa.

Lúc này có bảy tám người áo trắng chạy lên lầu, vừa thấy tình hình liền ra hiệu cản lại những người đang lên: “Đừng làm kinh động, tiểu thư đang sử Thần Chỉ!”

Những người còn lại nghe thấy liền lùi lại, ngay cả người vừa lên tiến cũng vội lui xuống dưới lầu.

Vô Tình Công Tử đột nhiên cười nói: “Muội tử, ta thấy muội hãy bỏ ý định đi!” Tang Tiểu Nga liền vung chỉ, tiếng “xẹt xẹt” vang lên liên hồi, bốn đạo chỉ phong xé gió xông thẳng đến trước mặt Vô Tình Công Tử.

Vô Tình Công Tử liền im bặt, cả người bay lên né khỏi bốn đạo chỉ phong.

Bốn đạo chỉ phong ấy có hai đạo chém lên mặt bàn, hai đạo xuyên qua sàn gỗ để lại cái lỗ sâu hoắm.

Vô Tình Công Tử vẫn đang ở trên không, Tang Tiểu Nga tiếp tục vung tay xuất thêm bốn đạo chỉ phong bắn tới.

Vô Tình Công Tử hú lên một tiếng quái dị. Hắn vốn đang lơ lửng không trung, không ngờ vẫn có thể bay lùi ra năm thước, né được bốn chỉ.

Bốn chỉ này đụng vào thanh xà ngang trên trần, chỉ nghe tiếng “bộp bộp” liên hồi, một đám gỗ vụn rơi vương vãi.

Phương Ca Ngâm lòng thầm kinh sợ. Có lần, trong lúc đang tu luyện nội công, sư phụ chàng nói: “Nội lực của chúng ta, nếu dùng để đối phó bọn lâu la cướp vặt thì dư sức, nhưng nếu gặp phải cao thủ thì thật khó nói. Ví như gặp phải Trường Không Thần Chỉ thì chẳng khác nào bong bóng đụng phải cây kim, lập tức bị phá vỡ.”

Lúc đó chàng hỏi: “Vậy còn võ học thiên hạ danh môn chính tông của phái Thiếu Lâm Vô Tướng Thần Công thì sao?” Chúc U trầm mặt một lát, nói: “Năm xưa Hoa Sơn luận kiếm, Trường Không Thần Chỉ từng phá được môn thần công vô đối này. Đại Mạc Thần Chưởng Xa Chiêm Phong Xa đại hiệp từng nói: “Trường Không Thần Chỉ chuyên phá chính khí nội gia và công lực ngoại gia, chỉ e rằng ngoại trừ Đông Hải Kiếp Dư Đảo Chủ Nghiêm lão quái ra thì không ai có thể tiếp được Trường không Thần Chỉ.” Nghiêm lão quái chính là Nghiêm Thương Mang, một trong Tứ Kỳ. Cuộc tỷ võ bảy năm trước, Nghiêm Thương Mang vẫn bị thương dưới Trường Không Thần Chỉ, chỉ là, Tang bang chủ cũng bị trúng độc chiêu.”

Trước mắt Phương Ca Ngâm chỉ là một cô nương trẻ tuổi, không ngờ có thể vận dụng chỉ pháp một cách tinh diệu đến nhường này, trong lòng vô cùng kính ngưỡng.

Lúc này Vô Tình Công Tử vẫn lơ lửng trên không và đã tránh được bốn đợt tấn công, Tang Tiểu Nga đang phát ra đạo chỉ phong lần thứ năm. Thật ra, khi một người đề khí bay lên không trung, bất quá chỉ là phong bế hô hấp tạm thời, tuyệt nhiên không thể bay qua bay lại mãi mà không xuống, trừ phi hắn đột nhiên mọc thêm đôi cánh. Nhưng võ công của Vô Tình Công Tử quả thật kỳ lạ, thân hình có thể di chuyển linh hoạt trên không trung, liên tục né trái tránh phải cả bốn lần. Đến lần thứ năm, Tang Tiểu Nga định phát chỉ lực thì đột nhiên khựng lại, sắc mặt càng lúc càng trắng bệch, toàn thân nhè nhẹ run lên. Nên biết Trường Không Thần Chỉ tiêu hao rất nhiều nội lực, Tang Tiểu Nga đã bắt đầu kiệt sức.

Vô Tình Công Tử liền nhân cơ hội này lao đến như con đại bàng.

Tang Tiểu Nga giật mình, chỉ nghe Thân Thâm Hạng kêu lớn: “Cẩn thận!” Không biết từ lúc nào, lão đã trở lại trên lầu.

Tang Tiểu Nga vung tay, “xẹt xẹt xẹt xẹt” lại phát ra bốn đạo chỉ phong. Bốn đạo chỉ phong này không còn lăng lệ như trước, nhưng nàng cho rằng ít nhất có thể khiến Vô Tình Công Tử lùi bước, chỉ cần hắn lùi bước, dù bản thân mình không phải đối thủ của hắn, nhưng có Thân đại thúc bọn họ ở đây, nhất định có thể liên thủ đối phó…

Ai ngờ thân trái hắn đột nhiên khựng lại, tư thế vô cùng kỳ dị, trông như người  bị bán thân bất toại, lại giống như vừa bị trúng một chưởng vào thân trái, toàn thân dồn về bên phải tạo thành một khối, không hề tránh né bốn chỉ này.

“Bộp bộp bộp bộp”, bốn đạo chỉ phong bắn thẳng vào bốn đại yếu huyệt bên thân trái nhưng giống như va vào khúc gỗ. Tang Tiểu Nga thất thanh kêu lên, Thân Thâm Hạng buột miệng: “Đông Hải Hủ Công!” Lời nói chưa dứt, Vô Tình Công Tử như đại bàng sà xuống, một tay nắm chặt vai Tang Tiểu Nga, một tay bắt lấy mạch môn của nàng lật ngược một cái khiến nàng không thể nhúc nhích. Đám người áo trắng định xông lên, Vô Tình Công Tử lớn tiếng quát: ” Ai dám lên đây, ta giết chết con gái bang chủ các ngươi!” Mọi người liền dừng lại, không ai dám bước lên thêm, sắc mặt vô cùng khẩn trương, có thể thấy bọn họ đều rất yêu quý vị tiểu thư này.

Tang Tiểu Nga vừa sợ vừa giận, quát hỏi: “Nghiêm Lãng Vũ, ngươi muốn gì?”

Năm xưa, Tam Chính Tứ Kỳ luận kiếm trên núi Hoa Sơn, đánh nhau suốt bảy ngày bảy đêm nhưng chỉ lưỡng bại câu thương, không ai hơn ai. Sau khi trở về, ai nấy đều chưa thỏa chí hùng tâm, quyết nghiên cứu phương pháp để phá được võ công đối phương. Đông Hải Kiếp Dư vốn là môn phái có chiêu thức kỳ lạ nhất võ lâm. Nghiêm Thương Mang, người đời gọi lão là Nghiêm lão quái, trong bảy năm nay đã luyện thành “Hủ Công”. Cái gọi là “Hủ Công”, chính là di chuyển và tập trung huyết khí toàn thân vào một nửa thân người, tẩu tán toàn bộ yếu huyệt ở nửa bên còn lại để chịu đòn tấn công toàn lực của đối phương, đối phương tưởng đã đắc thủ thì ta mới toàn lực phản công. Nói khó nghe một chút, Hủ Công chính là môn công phu chịu đòn, nhưng dù bị đánh trúng thì cũng chỉ như khúc gỗ không có cảm giác gì. Hơn nữa với công lực của Nghiêm Thương Mang, lão còn có thể hút lấy tay đối phương, so với các loại ngạnh công như Kim Chung Tráo, Thiết Bố Sam, Đồng Tử Công, Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện thì Hủ Công càng thêm tàn độc hơn. Điểm yếu của Hủ Công chính là khoảnh khắc bế khí để di chuyển huyệt đạo, tuy chỉ là một sát na ngắn ngủi, nhưng khi cao thủ đối địch với nhau, một sát na ấy đủ là chí mạng. Đối với Hủ Công, Nghiêm Thương Mang chỉ lén luyện tập, hầu như không bao giờ thi triển bên ngoài để khỏi tiết lộ phong thanh bị Tam Chính Tứ Kỳ nghĩ cách phá giải. Bình sinh lão vô cùng yêu thương đứa con độc nhất Nghiêm Lãng Vũ. Hắn tư chất rất cao, tuy còn trẻ tuổi đã được chân truyền của phụ thân, được xem là cao thủ đệ nhất trong lứa hậu bối hiện nay. Con người hắn vừa khinh bạc lại tàn bạo, hiếu sắc lẫn hiếu sát, nhưng lại tự cho mình phong lưu tiêu sái, tự xưng “Đa Tình Công Tử”, “Phong Lưu Công Tử”. Thật ra những kẻ tự nhận “phong lưu, đa tình” như thế, danh xưng càng ưu nhã thì hành vi càng đê tiện. Người trong võ lâm đều gọi sau lưng hắn là “Vô Tình Công Tử”.

Không chỉ Vô Tình, mà còn Vô Nghĩa, thậm chí là Vô Hạnh, nói đúng ra là Vô Đạo.

Đây chính là Vô Tình Công Tử Nghiêm Lãng Vũ.

Nghiêm Lãng Vũ dùng một chiêu Hủ Công của phái Đông Hải đã phá được công phu nội gia Trường Không Thần Chỉ, khống chế Tang Tiểu Nga.

***

Nghiêm Lãng Vũ ngửa mặt lên trời cười haha, dáng vẻ cực kỳ đắc ý.

Tang Tiểu Nga vừa cố gắng giãy giụa một cái liền cảm thấy đau đớn vô cùng, nàng tức giận nói: “Ngươi… ngươi muốn gì?”

Nghiêm Lãng Vũ nở nụ cười không ý tốt, nói: “Muội nghĩ huynh muốn gì?”

Tang Tiểu nga nói: “Cha ta về tới đây, nhất định sẽ lấy mạng chó nhà ngươi!”

Nghiêm Lãng Vũ cười nói: “Cha muội đã đi Long Trung. Còn những người khác ở đây làm gì được Nghiêm Lãng Vũ ta!”

Tang Tiểu Nga vội nói: “Xa… Xa đại thúc cũng đang ở gần đây.”

Nghiêm Lãng Vũ cười lớn, nói: “Tiểu muội tử thật giỏi hù dọa người ta. Xa Chiêm Phong đang ở ngoài trăm dặm, nếu muội nói Tống Tự Tuyết ở gần đây thì may ra còn có thể. Mấy hôm nay có người chết trong rừng rậm, nhìn vết thương trên người thì chỉ có Tống Tự Tuyết mới có thể đâm ra những đường kiếm như thế.”

Tang Tiểu Nga nói: “Ngươi… ngươi…”

Nghiêm Lãng Vũ đột nhiên quát lớn một tiếng: “Không được qua đây!”

Thì ra có mấy người áo trắng nhân lúc hai người nói chuyện đã âm thầm bước tới định cứu người, không ngờ Nghiêm Lãng Vũ cực nhạy bén, vừa có động tĩnh liền bị hắn phát giác.

Phương Ca Ngâm quan sát qua tấm bình phong, cảm thấy rất nôn nóng trong lòng. Chàng vốn tính nghĩa khí ngất trời, trước tình hình này đã quên mất ân oán của mình với Tang Tiểu Nga, nếu không phải huyệt đạo bị phong thì chàng đã sớm xông ra liều mạng.

Hai người áo trắng trước đó đang đứng trái phải kẹp chàng ở giữa nay đã xông ra ngoài để cứu chủ nhân, chỉ còn lại chàng vẫn đang dựa trên tường. Mắt thấy Tang Tiểu Nga hoa dung thất sắc, mặt trắng như tuyết, mái tóc đen đang phủ trên bờ vai, từng giọt mồ hôi u nhã trên trán, chàng cảm thấy vô cùng thương tiếc, đột nhiên có bóng người vụt đến bên cạnh, khai giải hết huyệt đạo trên người chàng. Phương Ca Ngâm định nhảy lên thì bị người đó cản lại, “suỵt” một tiếng, thì ra chính là Gia Cát Tôn Tẫn Thân Thâm Hạng. Không biết lão đã tới bên cạnh chàng từ lúc nào.

“Phương thiếu hiệp, lúc nãy thật thất lễ với thiếu hiệp. Giờ đây, chỉ mong thiếu hiệp hãy trượng nghĩa ra tay cứu giúp.”

Phương Ca Ngâm vốn nghĩa khí lẫm liệt, liền đáp ứng ngay: “Chuyện này đương nhiên”, liền định xông ra ngoài. Thân Thâm Hạng cản lại, nhét thanh kiếm vào trong tay chàng, nói: “Không được.”

Phương Ca Ngâm cảm thấy mình quả thật hồ đồ, trong tay không có kiếm mà xông ra ngoài khác gì đi tìm cái chết. Chàng hỏi: “Thân đại thúc cho rằng phải làm thế nào?” Ngữ khí vô cùng khẩn.

Thân Thâm Hạng nói: “Vị Vô Tình Công Tử này võ công ngụy dị, dù lão liên thủ với tiểu thư e rằng cũng chưa phải đối thủ của hắn. Nay tiểu thư đã rơi vào tay hắn, chúng ta ném chuột sợ vỡ bình, tuyệt đối không thể khinh suất.”

Phương Ca Ngâm nghĩ lại võ công của mình còn không bằng Tang Tiểu Nga thì làm sao đi cứu người ta, nhất thời mặt nóng ran, nghĩ: bản thân nôn nóng gấp gáp như vậy, ngược lại Thân Thâm Hạng lại trấn tĩnh đến thế, quả thật không phù hợp. Nhưng nhìn kỹ lại thì trên trán Thân Thâm Hạng cũng có những giọt mồ hôi to như hạt đậu, trong lòng lão nhất định cũng rất nôn nóng, chàng lại nói: “Tại hạ xin nghe lời dặn dò của Thân đại thúc.”

Thân Thâm Hạng nói: “Lão phu không dám, chỉ mong Phương thiếu hiệp ra tay trượng nghĩa cứu được tiểu thư lần này, lão phu cảm kích bất tận cả đời không quên. Bây giờ muốn cứu tiểu thư chỉ có một cách. Phương thiếu hiệp có phải môn hạ của Tống đại hiệp?”

Gần đây Phương Ca Ngâm hai lần bị đánh bại, một lần thọ thương dưới tay Phí Sát, một lần bị Tang Tiểu Nga bắt được, cũng nhờ cái tên Tống Tự Tuyết mà người ta không dám làm khó chàng, trong lòng vốn đã nảy sinh lòng cảm kích đối với vị sư bá chưa từng gặp mặt này. Chỉ là chàng tâm cao khí ngạo, không muốn mượn tên tuổi người khác để ra oai, liền nói: “Không phải. Tống tiên sinh là chưởng môn sư bá của tại hạ, chưa từng được vinh hạnh gặp mặt.” Thân Thâm Hạng cau mày, nói: “Không phải đệ tử của Tống đại hiệp, vậy thì hỏng rồi!”

Phương Ca Ngâm cảm thấy kỳ lạ, hỏi: “Thân đại thúc nói hỏng là thế nào, tại hạ đích thực là môn hạ của Thiên Vũ Môn…”

Thân Thâm Hạng trầm ngâm hỏi: “Thiếu hiệp là môn hạ của vị nào?”

Phương Ca Ngâm đáp: “Tên húy của gia sư, thượng Chúc hạ U…”

Thân Thâm Hạng có vẻ thất vọng, nói: ” Thì ra là Giang Sơn Kiếm Khách, sư đệ của Tống đại hiệp.” Theo giọng điệu của lão, có vẻ như chỉ có Tống Tự Tuyết mới đại danh đỉnh đỉnh, người sư đệ đương nhiên không thể sánh bằng.

Phương Ca Ngâm thoáng cau mày định lên tiếng, Thân Thâm Hạng liền nói: “Chỉ cần thiếu hiệp là môn hạ của Thiên Vũ Môn thì sẽ có cách…” Nói rồi lão thì thầm bên tai Phương Ca Ngâm một hồi.

Tình hình bên ngoài thật vô cùng khẩn trương.

***

Lúc này đã có ít nhất hơn hai mươi bang chúng Trường Không Bang chạy lên lầu, nhưng Nghiêm Lãng Vũ không hề nao núng, một tay vẫn nắm chặt Tang Tiểu Nga, một tay rót rượu, nhàn nhã ngồi xuống uống một hớp rồi nói: “Muội tử, muội cũng uống một hớp thử xem.”

Tang Tiểu Nga thân là đại tiểu thư của Thiên Hạ Đệ Nhất Bang, làm sao có thể chịu được sự sỉ nhục này. Nàng sắc mặt trắng bệch, im lặng không đáp. Nghiêm Lãng Vũ cười nhẹ nói: “Muội tử, muội càng tức giận lại càng xinh đẹp.” Nói rồi định quay qua hôn vào má nàng, chỉ thấy gương mặt nàng đang run rẩy, tựa như mặt nước vốn tĩnh lặng chợt bị nhánh liễu khuấy động, cảm giác như một làn khí thanh tú, khiến một kẻ háo sắc vô hạnh như Nghiêm Lãng Vũ cũng nhất thời không dám mạo phạm. Hắn bèn không hôn nàng nữa.

Nhưng trong lòng Nghiêm Lãng Vũ càng dấy lên tình cảm luyến ái, nghĩ: Nàng hoa dung nguyệt mạo đến nhường này, gia thế hiển hách nhường này, thật xứng đôi với ta. Thế là hắn cười nói với nàng: “Muội tử, giờ huynh đem muội về Kiếp Dư Đảo, chúng ta gạo nấu thành cơm trước rồi mới bẩm báo với song thân…”

Bỗng nghe một tiếng quát vang lên: “Câm miệng!”

Nghiêm Lãng Vũ vốn ngông cuồng tự đại, bị người này quát tháo liền nổi cơn thịnh nộ, ngẩng đầu lên nhìn, thì ra rèm che trong phòng đã được kéo lên hết, một người mặc trường bào màu vàng đang đứng ngay cửa, lưng đeo thanh trường kiếm, lông mày dài đến tai, ba chòm râu dài bay phất phơ dù không có gió. Nghiêm Lãng Vũ nhớ lại hình tượng này quả thật rất giống người ấy, nhưng vẫn chưa tin lắm. Lúc này đang giữa giờ trưa, ánh nắng chói chang chiếu rọi trên nóc nhà, ngược lại ở trong phòng bị phản quang nhìn không rõ lắm, gương mặt của người này cũng trở nên mơ hồ. Nghiêm Lãng Vũ xưa nay tâm cơ thầm trầm, tuy chưa tin tưởng nhưng cũng không dám mạo phạm, lên tiếp thăm dò: “Các hạ…”

Người kia quát: “Câm miệng! Gặp ta mà còn không qua bái kiến!”

Nghiêm Lãng Vũ giật mình. Người kia lại quát: “Ai làm gì lén lút ở phía sau?” Ống tay áo cuốn về phía sau,một người áo trắng “ây da” bay tới, “rầm” một tiếng bị đẩy xuống dưới cầu thang. Nghiêm Lãng Vũ trong lòng đang kinh hãi, chợt nghe “hự” một tiếng, người áo trắng ấy lại bị hút từ ngoài cửa sổ vào, “bộp” một tiếng ngã trên sàn, không thể bò dậy được nữa.

Nghiêm Lãng Vũ cả kinh. Người này không cần quay lại, chỉ dùng lực ống tay áo mà có thể cuốn cả một người tới, đẩy gã rơi xuốg cầu thang, rồi sau đó xuyên qua cửa lớn, bay lên cửa sổ tầng hai rồi ngã về vị trí cũ của gã. Loại công phu này, không chỉ bản thân hắn chưa từng nhìn thấy, mà e rằng ngay cả cha hắn Nghiêm Thương Mang cũng không thể đạt đến mức xảo diệu này. Hắn là kẻ thức thời, lúc này không suy nghĩ gì nữa mà quỳ xuống: “Tiểu điệt Nghiêm Lãng Vũ bái kiến Tống bá bá.”

Người kia chỉ “hừ” một tiếng, không nói gì cả.

Lúc này Thâm Thâm Hạng bước lên, nói: “Tống tiền bối, kẻ vô sỉ này định bắt cóc tiểu thư, mong tiều bối chủ trì công đạo.”

Nghiêm Lãng Vũ thầm chửi: Mẹ nó! Lão này lại đi tố cáo mình, nhỡ không may Tống Tự Tuyết… Nghĩ đến một Tống Tự Tuyết thời trẻ ngạo tiếu giang hồ, khoái ý ân cừu, hắn liền hoảng sợ trong lòng.

Tống Tự Tuyết vẫn đứng ở đằng xa, chỉ hừ lạnh một tiếng, nhìn vào tay phải của Nghiêm Lãng Vũ.

Thì ra, tuy Nghiêm Lãng Vũ đã quỳ lạy, nhưng cái tay vẫn nắm chặt Tang Tiểu Nga không chịu buông.

Nghiêm Lãng Vũ nhất thời không biết phải làm sao. Nếu lần này thả nàng đi, sau này muốn bắt lại e rằng sẽ khó khăn gấp bội. Nhưng nếu không buông tay, nhỡ chọc giận Tống Tự Tuyết thì nguy to! Vừa rồi chứng kiến một chiêu của Tống Tự Tuyết, sợ rằng bản thân không qua được năm chiêu của lão. Hắn vẫn còn đang do dự, chợt nghe Tống Tự Tuyết lớn tiếng quát: “Còn không buông tay!” Nói rồi liền cách không phát ra một chưởng. Nghiêm Lãng Vũ định tránh ra theo bản năng, ai ngờ một chưởng tùy tiện này của Tống Tự Tuyết không phải hướng về hắn mà là đánh vào Thân Thâm Hạng. Thân Thâm Hạng kêu lên một tiếng quái dị, “binh binh bang bang” lại rơi xuống lầu.

Nghiêm Lãng Vũ lại càng thêm kinh hãi. Hắn biết Bạch Kỳ Lệnh Chủ Thân Thâm Hạng tuy võ công không thực sự cao, nhưng muốn thắng lão thì cũng phải tốn chút công phu. Vừa rồi hắn có thể dùng hai chiêu quật ngã Thân Thâm Hạng cũng chỉ là dựa vào chiêu số ngụy dị mà đắc thủ. Nay Tống Tự Tuyết cách xa cả trượng, tùy tiện quét tay một cái đã đẩy được lão lăn xuống cầu thang, hơn nữa càng không hề phát ra một chút chưởng phong nào. Nên biết, dùng chưởng lực để đả thương đối thủ cách mình trăm bước, thiên hạ không phải không có. Thiên Tượng của Thiếu Lâm, Trường Phong của Võ Đang đều đạt đến mức công lực thượng thừa này. Nhưng xuất chiêu mà không hề phát ra tiếng gió thì quả là cao thủ trong số cao thủ. Nghiêm Lãng Vũ không dám làm trái nữa, chỉ đành buông tay, Tang Tiểu Nga “hự” một tiếng nhảy ra cả trượng. Hắn liền cười nói: “Tống bá bá, tiểu điệt đã…”

Định nói vài câu lấy lòng, không ngờ Tống Tự Tuyết chỉ cười lạnh, nói: “Cút!”

Nghiêm Lãng Vũ im bặt, chỉ thấy Tống Tự Tuyết rút ra thanh trường kiếm. Nghiêm Lãng Vũ cảm thấy quái lạ, tại sao vị Tống chưởng môn danh chấn giang hồ này không nói lời nào mà đã động thủ? Chỉ thấy lão vạch ba đường kiếm vào không khí, Nghiêm Lãng Vũ không hiểu vì sao, chợt nghe “xẹt xẹt xẹt” ba tiếng vang lên, rèm vải phía sau y liền bị chém thành ba đoạn.

Nghiêm Lãng Vũ càng thêm cả kinh, xuất chưởng tấn công từ xa đã vô cùng lợi hại, lại đến lăng không họa kiếm mà đường kiếm không hề phát ra tiếng thì càng không thể tưởng tượng nổi. Nên biết rằng xuất chưởng mà không có tiếng gió là vì công lực hùng hậu, có thể lý giải được, nhưng ngay kiếm khí bay tới chém rách cả rèm cửa mà cũng không kề có tiếng, chuyện này cả đời Nghiêm Lãng Vũ quả thật chưa từng nghe! Nhưng nhìn kiếm thế, hắn biết đây chính là kiếm chiêu đặc thù của Thiên Vũ Kỳ Kiếm, bèn vội vã thối lui, nói: “Vâng, vâng. Tiểu điệt xin cút, tiểu điệt cút ngay bây giờ!” Nói rồi liền quay người đi vội vã bỏ chạy.

Tống Tự Tuyết thấy Nghiêm Lãng Vũ đã chạy xa, đột nhiên nhún vai lè lưỡi. Đối với tuổi tác của Tống Tự Tuyết mà nói, chuyện nhún vai lắc đầu lè lưỡi như thế quả là thập phần quái dị, Tang Tiểu Nga nghi ngờ hỏi: “Lão… lão không phải Tống bá bá?…”

Người kia cười haha, lại nghe tiếng một người cười nói: “Tiểu thư, đây là Phương thiếu hiệp.” Người vừa lên tiếng chính là Thân Thâm Hạng. Nhìn lão đi tới không hề giống người bị đả thương.

Thì ra, tuy Tống Tự Tuyết vang danh thiên hạ, nhưng năm sáu năm nay vẫn chưa hề xuất hiện trên giang hồ. Trong lần Hoa Sơn luận kiếm vào bảy năm trước, lão một thân hoàng bào, thân đeo trường kiếm, hình dáng thập phần tuấn ngạo, nhưng dung mạo thật sự thế nào thì người ta không nhìn rõ. Thân Thâm Hạng nhờ Phương Ca Ngâm giả mạo Tống Tự Tuyết, mục đích chính chỉ là dọa cho Nghiêm Lãng Vũ bỏ đi, bởi nếu không làm vậy mà muốn cứu được Tang Tiểu Nga, e rằng Trường Không Bang phải chịu tổn thất nặng nề. Lão chỉ đành dựa vào danh tiếng của Tống Tự Tuyết mà dọa cho đối phương tự thoái lui.

Điều quan trọng nhất để giả mạo được Tống Tự Tuyết là Phương Ca Ngâm quả thật biết sử kiếm pháp của Thiên Vũ Môn, vậy mới có thể khiến Nghiêm Lãng Vũ không nghi ngờ gì. Hơn nữa, Phương Ca Ngâm quả thật có được phong thái anh lãng như Tống Tự Tuyết năm xưa, thật là đối tượng phù hợp.

Đương nhiên, một chưởng của Phương Ca Ngâm khiến đối thủ bị ngã lăn xuống lầu chỉ là màn kịch. Một đệ tử Trường Không Bang ngã xuống dưới, lập tức một người khác đã núp sẵn ở lan can lầu hai liền “binh” một tiếng nhảy từ cửa sổ vào. Hai người này tướng mạo giống nhau, lại phối hợp một cách thiên y vô phùng, Nghiêm Lãng Vũ tất nhiên không thể nhận ra được ngụy kế bên trong.

Màn kịch Phương Ca Ngâm một chưởng đánh ngã Thân Thâm Hạng cũng do lão tự biên tự diễn. Cảnh lăng không họa kiếm cũng không phải thực, mà do ba đệ tử Trường Không Bang đã núp sẵn phía sau, khi Phương Ca Ngâm vừa xuất kiếm, ba người liền xuất đao chém vào rèm cửa một nhát. Một là Nghiêm Lãng Vũ vốn đang quay lưng, chỉ nghe được tiếng rèm bị chém rách mà không phát hiện động tĩnh lạ, hai là gã đã bị Phương Ca Ngâm dọa đến sợ mất mật, không còn để ý đến những tiểu tiết nhỏ khác.

Thân Thâm Hạng haha cười lớn, Phương Ca Ngâm chầm chậm tháo chiếc mặt nạ. Tang Tiểu Nga vội lùi bước, đỏ mặt nói: “Hôm nay ngươi cứu được ta cũng đừng vội đắc ý. Ngày khác ta nhất định sẽ cứu lại ngươi, lúc đó chúng ta không ai nợ ai.” Nàng lùi một bước, nói liền một hơi rồi đi xuống lầu. Nhìn Tang Tiểu Nga quay lưng bỏ đi, mái tóc đen tuyền phủ xuống đôi vai, lộ ra cái cổ trắng như ngọc, Phương Ca Ngâm nhất thời si dại.

Từ lúc xuất đạo đến nay, thân là đại tiểu thư của Thiên Hạ Đệ Nhất Bang, luôn được các vị thúc thúc thẩm thẩm lệnh chủ chiếu cố đầy đủ, Tang Tiểu Nga chưa từng gặp phải sự sỉ nhục lớn như ngày hôm nay, lại phải nhờ một kẻ bại dưới tay mình đi cứu, trong lòng làm sao vui vẻ được? Nàng vừa xấu hổ vừa tức giận, bèn quyết chạy đến bên Tang Thư Vân để khóc lóc kể lể một hồi.

Tang Tiểu Nga vừa đi, Thân Thâm Hạng lo lắng phát sinh sự cố nên vội vã đuổi theo. Lão vái dài nói với Phương Ca Ngâm: “Tiểu thư tính khí ương ngạnh, mong Phương thiếu hiệp bỏ qua. Đại ân của thiếu hiệp, nếu có dịp lão nhất định thay mặt bang chủ bái tạ sau.” Nói rồi lão liền chạy xuống lầu.

Bang chúng thu dọn hai xác chết trên sàn rồi lục tục rời đi. Trong thoáng chốc, chỉ còn một mình Phương Ca Ngâm ở trên lầu.

Phương Ca Ngâm nhất thời ngây người. Chuyện vừa xảy ra giống như một giấc mộng, người áo trắng ấy ngồi ở đằng xa, nhát kiếm chém rách khăn buộc tóc lộ ra dung nhan thanh tú, mái tóc dài óng ả và làn da trắng ngần ấy… Chàng thở dài, không khỏi cảm thấy buồn cười, trong lòng tự mắng mình: Phương Ca Ngâm ơi Phương Ca Ngâm, thù lớn của cha vẫn chưa báo, học hành chưa thành tài, luyện kiếm chưa đến đâu, sao dám suy nghĩ cuồng vọng? Hơn nữa, danh vọng của Trường Không Thần Chỉ Tang Thư Vân trong giang hồ to lớn đến nhường nào, Tang Tiểu Nga được yêu quý đến nhường nào, Phương Ca Ngâm ngươi là cái gì mà sao dám si tâm vọng tưởng? Nhưng chàng chợt có một ý niệm khác: năm xưa những người như Tang Thư Vân, Tống Tự Tuyết, Nghiêm Thương Mang chẳng qua cũng là vô danh tiểu tốt trong chốn võ lâm, nhưng nhờ tráng chí hùng tâm, nhờ nỗ lực không ngừng, mới có được địa vị như bây giờ. Bản thân mình không chịu nỗ lực mà suốt ngày vọng tưởng thì làm sao thỏa được chí lớn?

Nghĩ đến đây, Phương Ca Ngâm cảm thấy tâm tình thoải mái hơn, liền haha cười lớn, một mạch đi ra cửa lớn, mua một cỗ ngựa tốt, tiếp tục hành trình.

Phương Ca Ngâm vốn định ra khỏi thành Tương Dương, trước hết đi bái tế cha rồi mới truy tìm tung tích của Huyết Hà Xa. Nhưng thành Tương Dương đông người qua lại, cũng không thể đi bằng đường thủy, chàng chỉ đành đi từ từ, mặt khác ngắm cảnh vật và người trên đường cũng khiến chàng thêm vui vẻ. Chỉ thấy ven đường có người luyện sắt, có người bán thuốc, người lớn trẻ em tụ tập thành từng nhóm, thật là vô cùng náo nhiệt.

(Chương tiếp theo, PCN sẽ gặp lại Vô Tình Công Tử và đụng độ cặp phu phụ độc ác Thiết Lang Ngân Hồ)

Chương trước: Lần đầu gặp Tang Tiểu Nga

Chương tiếp theo: Thiết Lang Ngân Hồ (chưa dịch)

My translations - My works Đại Tông Chủ

Advertisements

1 Comment Leave a comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

~Silver Wings~

When the world is just you and me

Tùy Phong

"có thể chịu được tình chưa quên, nhưng thương tâm tóc sinh bạc ..."

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Cá chép

Những gì đã làm, những gì đang nhớ, và những gì đang yêu

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Mùa gió ^_^

The price of discipline is always less than the pain of regret

Heo Mê Phim

Tôi lục lọi trong vô vàn giá trị của đám đông để tìm ra vài thứ cho riêng mình

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

~Silver Wings~

When the world is just you and me

Tùy Phong

"có thể chịu được tình chưa quên, nhưng thương tâm tóc sinh bạc ..."

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Cá chép

Những gì đã làm, những gì đang nhớ, và những gì đang yêu

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Mùa gió ^_^

The price of discipline is always less than the pain of regret

Heo Mê Phim

Tôi lục lọi trong vô vàn giá trị của đám đông để tìm ra vài thứ cho riêng mình

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

%d bloggers like this: