Advertisements

Tản mạn vài chuyện về cuộc sống ở Mỹ

Nhiều người thích đi Mỹ, tôi biết kha khá người thân người quen có nguyện vọng này, thậm chí không ngại chi tiền để làm hôn nhân giả. Có lẽ tôi sống trong một gia đình không sính Mỹ nên không hiểu tại sao người ta thích Mỹ đến thế. Tại sao không phải nước khác mà nhất định là Mỹ? Lúc tôi còn là em bé bồng trên tay, cả nhà tôi có cơ hội đi Mỹ, thậm chí đã được cấp visa, nhưng ba mẹ tôi quyết định ở lại. Đối với họ mà nói, đây là quyết định đúng đắn. Bởi khi di cư đến vùng đất xa lạ, tất cả đều phải bắt đầu lại từ đầu. Nếu là đứa trẻ và được hưởng hệ thống giáo dục ở đây, đương nhiên sẽ nhanh chóng hòa nhập và sống như người bản xứ. Người lớn thì khó khăn hơn. Tuổi không còn trẻ nhưng vẫn phải đi học lại từ đầu, vừa học vừa làm thêm để trang trải cuộc sống. Còn nếu không đi học thì thật khó hòa nhập và chỉ có thể làm công việc lương thấp mà thôi.

Có người bạn nhận xét: sống ở nước ngoài làm gì cho cực, sao không về VN ở cho thoải mái?  (Bạn ấy nói nhiều lắm, nhưng ý đại khái là vậy). Tôi xin lỗi, nhưng tôi vẫn luôn nghĩ: người nói điều này đa phần là những người chưa từng trải nghiệm cuộc sống ở đất nước phát triển. Bầu không khí trong lành ta hít thở, phương tiện công cộng thuận tiện ta đi lại, văn hóa ứng xử của con người, ở đó ta cảm thấy an toàn vì được pháp luật bảo vệ, và rất nhiều rất nhiều thứ khác… Nếu đã từng trải nghiệm những điều này mà họ vẫn cho rằng sống ở VN tốt hơn, ừ thì tôi xin chịu thua vậy!

Quan điểm của tôi là: sẽ không bao giờ tìm cách ra nước ngoài, nhưng nếu chuyện đó đến với tôi một cách tự nhiên thì sẽ không từ chối. Nếu được lựa chọn, tôi vẫn thích sống ở một nước châu Á hơn. Nước Nhật đương nhiên là lý tưởng nhất, không thì Singapore, Hong Kong, Taipei cũng tốt. Dù sao cũng là người châu Á mà, vẫn thích văn hóa và khẩu vị châu Á hơn. Châu Âu thì tàm tạm, nghe nói cuộc sống ở Bắc Âu rất tốt, rất văn minh, môi trường trong sạch, tôi khá thích. Chỉ là chưa bao giờ thích Mỹ, thế mà cuối cùng lại đi Mỹ. Đời!

Cuộc sống ở Mỹ cũng có nhiều điều thú vị. Đương nhiên, với gánh nặng cơm áo gạo tiền, nhất là với những người mới nhập cư phải làm lại từ đầu, vừa đi học vừa đi làm, thì thật sự rất cực đấy. Nhưng nếu có thể vượt qua được quãng thời gian khó khăn ban đầu này, cuộc sống sẽ trở nên tốt hơn. Tôi sẽ không nhắc lại những chữ không vui như “khó khăn”, “cơm áo gạo tiền” nữa, giờ chỉ nói về những chuyện thú vị thôi. À, tuy vẫn dùng từ “ở Mỹ”, nhưng thật ra tôi chỉ viết riêng về thành phố tôi đang sinh sống thôi nhé!

Thứ nhất là về ăn uống. Ăn uống ở Mỹ rất đa dạng và rất ngon. Đồ VN ở Mỹ thì không bằng đồ VN ở VN, nhưng món ăn của nước khác: Hoa Nhật Thái Malay Cambodia America (tôi chỉ mới từng ăn những món này) thật sự rất tuyệt! Không phải tiệm nào cũng ngon, nhưng không có tiệm nào là dở. Quan trọng là giá cả không cao và tương xứng với chất lượng. Ừ thì cũng có những tiệm giá cao (chủ yếu là nhà hàng Tây), chắc vài năm nữa tôi mới đủ trình để trải nghiệm các tiệm này.

Thứ hai là về xem phim. Giá vé phim tùy rạp tùy thành phố, vợ chồng tôi mua 2 vé gần $30, thế mà chúng tôi vẫn duy trì được thói quen xem phim, 1 tháng xem 5-6 phim. Không phải vì chúng tôi nhiều tiền, tất cả đều nhờ MoviePass. MoviePass là loại dịch vụ cho phép người ta xem phim rạp thả cửa, mỗi ngày một phim, 30 phim một tháng. Phí đăng ký MoviePass chỉ có $10/người/tháng. Too good to be true, isn’t it? CEO của MoviePass là cựu sáng lập của Netflix, ông muốn biến phim rạp thành dịch vụ subscription như Netflix. Tôi sẽ không giải thích nhiều về MoviePass ở đây, chỉ nói rằng, nhờ sự ra đời của nó mà vợ chồng tôi cùng rất nhiều người Mỹ khác đã được xem phim rạp với chi phí rất thấp. Nhưng đáng tiếc công ty này hiện đang gặp khó khăn tài chính vì mọi người đổ xô đi xem phim quá nhiều, hiện chỉ còn sống ngắc ngoải và không biết có sống được tới cuối năm không. Để giảm thiểu chi phí, MoviePass chỉ còn cho phép xem 3 phim/tháng và nhiều hạn chế khác. Nhưng dù sao, $10/3 phim/tháng vẫn là deal tốt, nhỉ?

Ngoài xem phim tôi còn thích đọc sách. Ở VN, muốn đọc sách tôi chỉ còn biết phải mua, không cách nào khác. Ở Mỹ, hệ thống thư viện hoàn toàn đáp ứng nhu cầu đọc. Sách hot mới ra, mấy tuần sau đã có mặt ở thư viện. Muốn mượn sách ư? Chỉ cần lên web thư viện, chọn cuốn sách muốn mượn, nếu cuốn sách đó có nhiều người mượn thì sẽ vào hàng đợi, khi tới lượt sẽ có email thông báo ra thư viện lấy. Hệ thống thư viện phân bố khắp thành phố với rất nhiều chi nhánh, ta có thể chọn chi nhánh nào thuận tiện nhất để tới lấy. Ngoài sách giấy còn ebook, audiobook, online movie and TV series and music and magazine… những tài liệu này, chỉ cần có thẻ thư viện (đăng ký online) thì dễ dàng access tại nhà. Đối với người thích xem phim đọc sách như tôi, thư viện Mỹ giống như kho báu bất tận, xài cả đời không hết! Tất nhiên, thư viện không phải vạn năng, cũng có những titles mà thư viện không có, nhưng điều đó không quan trọng.

Còn nhiều nhiều chuyện khác nữa, như đi siêu thị dùng máy tự thanh toán, đi mua bánh mì dùng máy tự order, mua vé xem phim cũng dùng máy tự xuất vé…nhiều chuyện nữa, kể đến chừng nào mới xong?

Bài viết ngưng tại đây. Khi nào có hứng lại viết nữa.

2017-11-14-11.10

Hình chụp ở Vũng Tàu – kỳ nghỉ cuối cùng trước khi cuộc sống bước sang trang mới.

Chuyện linh tinh

Advertisements

3 Comments Leave a comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

~Silver Wings~

When the world is just you and me

Tùy Phong

Lưu Hương Đạo Soái du thiên hạ - Thiết Hoa Hồ Điệp lãng tử sầu

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Cá chép

Những gì đã làm, những gì đang nhớ, và những gì đang yêu

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Heo Mê Phim

Tôi lục lọi trong vô vàn giá trị của đám đông để tìm ra vài thứ cho riêng mình

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

Sơn Phước

Blog của Sơn Phước

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

~Silver Wings~

When the world is just you and me

Tùy Phong

Lưu Hương Đạo Soái du thiên hạ - Thiết Hoa Hồ Điệp lãng tử sầu

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Cá chép

Những gì đã làm, những gì đang nhớ, và những gì đang yêu

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Heo Mê Phim

Tôi lục lọi trong vô vàn giá trị của đám đông để tìm ra vài thứ cho riêng mình

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

Sơn Phước

Blog của Sơn Phước

%d bloggers like this: