Advertisements

[Movie review] The New King of Comedy / Tân Vua Hài Kịch

02-20-2019

Tôi đã xem phim này từ mấy ngày trước, nhưng đến nay mới viết được bài này.

Trước hết xin nói rõ, tôi xem phim này qua bản lậu trên mạng, dù vậy xin hãy khoan phán xét. Từ nhỏ tôi đã vô cùng yêu thích phim Châu Tinh Trì, có thể tự tin nói đã từng xem tất cả phim Châu Tinh Trì (ngoại trừ phim bộ), không ít lần tự nghĩ phải chi mình là ad của fan page Châu Tinh Trì thay vì page OTA thì hẳn sẽ làm tốt hơn nhiều lắm… Tất cả những phim mang tên Châu Tinh Trì từng chiếu ở Việt Nam, tôi đều đi xem rạp không dưới hai lần, ngay cả phim “cùi bắp” như Bảy viên ngọc rồng mà trong đó Châu Tinh Trì chỉ góp tên trong vai trò nhà sản xuất, tôi cũng ráng xem hai lần cho được và cũng pr đủ kiểu, có thể thấy tôi cuồng cái tên Châu Tinh Trì đến mức độ nào. Chỉ có phim Tân Vua Hài Kịch, lúc này tôi không còn ở Việt Nam hay nước châu Á nào nữa, chỉ đành xem bản lậu mà thôi. Với tên tuổi khác tôi thực sự không quan tâm, nhưng đối với Châu Tinh Trì, tôi vẫn mong mình được trả tiền khi thưởng tác phẩm mới của ông, giống như là một sự trân trọng và tri ân.

Đối với tôi, The New King of Comedy là một phim rất đặc biệt. Nếu phim này được công chiếu ở nơi tôi sinh sống, chắc chắn tôi sẽ đi xem ngay ngày đầu. Nhưng vì nó không được chiếu, tôi chỉ đành hóng và đọc vô số bài viết của những người đã được xem, và đó đều là những bài tâng bốc phim đến tận trời xanh. Nào là phim này không dành cho khán giả đại chúng, nào là những ẩn ý sâu xa, nào là thuyết âm mưu này kia… Tuy chưa xem phim nhưng tôi gần như biết tất cả tình tiết phim này. Bộ phim về những tiểu nhân vật đời thường, ai người tốt người xấu, bài hát chủ đề là gì, cao trào ở khoảnh khắc nào… tôi biết tất cả. Vì vậy, khi lần đầu xem phim này, cảm giác của tôi là… thất vọng. Phim không cao siêu như tôi nghĩ, tôi mong đợi nụ cười nhiều hơn thế, tôi mong đợi nước mắt nhiều hơn thế, tôi mong đợi ý nghĩa nhiều hơn thế… Vâng,! Sau bao nhiêu năm thần tượng Tinh gia, sau bao nhiêu mong đợi và háo hức để được xem phim này, tôi đã cảm giác thất vọng. Nhưng tại sao? Tôi chưa từng thất vọng vì Tinh gia, tại sao là lần này?

Hai hôm sau, tôi xem lại phim này, và cảm giác khác hẳn. Có lẽ vì trong lần đầu, tôi đã bị spoilt quá nhiều và sinh ra định kiến, vì vậy khi kết quả không khớp với những gì đã suy đoán thành ra thất vọng. Nhưng thật sự, lần thứ hai xem lại mới đúng thật là thưởng thức. Tôi mới cảm nhận được những nét đột phá mà lần đầu xem tôi không nhận ra (khi đó tôi chỉ để ý mặt nổi mà không nhận ra tảng băng chìm). Sự tinh tế trong từng chi tiết lời thoại, cái đắt giá của các tình tiết, nét duyên dáng và thâm thúy trong từng tiếng cười, sự xuất sắc xuất thần của từng diễn viên, cái khó của những cú long shot xuyên suốt bộ phim… đây đều là những điều vô cùng hiếm hoi trong các bộ phim tiếng Trung hiện nay (nhất là phim hài)

Và hôm nay, lần thứ ba tôi xem lại phim này. Có thể bạn nói tôi rảnh, vì chỉ có người rảnh rỗi mới có thời gian xem nhiều lần như thế. Nhưng xin thưa, duy nhất chỉ có Châu Tinh Trì mới có thể khiến tôi xem đi xem lại như vậy. Và lần này, tôi đã khóc. Tôi đã khóc khi Như Mộng sau bao nhiêu năm vùi dập, cuối cùng cũng có người biết thưởng thức cô, là Lý Dương, nhưng hai người mãi không dành cho nhau, cùng lúc đó nổi lên đoạn nhạc “Tôi nuôi cô…” Nếu Lý Dương lúc ấy thốt lên… “tôi nuôi cô”, liệu anh có thể làm được không? Nhà anh đúng là rất giàu nhưng anh đã không thể tự chủ làm điều mình thích (đóng vai quần chúng) thì liệu có thể nuôi được Như Mộng không? Như Mộng thì không nghĩ nhiều thế, cô chỉ biết cố gắng và cố gắng, niềm an ủi duy nhất là anh bạn trai luôn nói lời động viên, rốt cuộc hắn chỉ là kẻ lừa gạt… Và tôi cũng đã cười và khóc với phân đoạn người cha. Nhiều người nói đây là nhân vật tỏa sáng nhất phim, và tôi hoàn toàn đồng ý. Một người cha luôn miệng chửi mắng cô con gái không nên thân, nhưng đằng sau đó luôn yêu thương và ủng hộ chí hướng của con… Khoảnh khắc ông xem lại đoạn phim chiếu lại những cảnh con gái đóng vai quần chúng, lúc đó người xung quanh đều cười, ngay cả Như Mộng cũng cười chính bản thân mình, duy nhất chỉ có ông khóc. Chỉ có ông nhìn thấu nỗi cay đắng cơ cực của con gái đằng sau những cảnh phim tưởng chừng vô cùng đơn giản ấy.

Dù câu chuyện không liên quan lắm, nhưng hình ảnh người cha trong phim này gợi nhớ đến ba tôi. Quan hệ của ba và tôi, nói thật, không quá gần gũi. Từ nhỏ tôi vẫn biết ba rất yêu thương tôi lắm, chỉ là khi lớn lần, loại cảm giác đó dần phai nhạt. Ừ thì trong gia đình mà, cứ lộ ra thứ tình cảm mến thương ấy, chẳng phải sến sẩm lắm sao? Lúc này, tôi đã trưởng thành rồi. W, con chó tôi đã yêu thương chăm sóc hơn mười năm, con của anh trai lúc đó đã hai ba tuổi. Hôm ấy, đột nhiên W cắn con của anh, tức là cháu nội của ba tôi. Lúc đó ba tôi giận lắm, nói sau 30 ngày theo dõi vết thương của cháu, sẽ bắt W đem bỏ. Lúc đó, tôi thật sự lo lắng. Tôi biết cháu tôi sẽ không sao, dù sao nó cũng khám bác sĩ và chích đầy đủ rồi, nhưng số phận của W rồi sẽ ra sao? Trong lòng tôi, W không khác con em trong nhà nhưng người khác không hiểu điều đó. Tôi còn nghĩ tới trường hợp tôi sẵn sàng dắt theo mấy con chó ra ngoài ở riêng… Thời hạn 30 ngày đến gần, tôi luôn lo lắng ba tôi sẽ hạ lệnh đem bỏ W. Hôm nọ tôi năn nỉ mẹ, hãy nói giùm đừng bỏ W. Mẹ cười nói: Ổng nói thế thôi chứ không làm vậy đâu. Và… đúng là thế thật! Hóa ra tôi chỉ lo hão. Sau 30 ngày ba tôi không nói gì cả, W vẫn tiếp tục sống với tôi cho đến tuổi thọ đã tận… Tôi biết ba không bỏ W không phải vì W mà là vì tôi. Ba tôi từng dọa bỏ chó nhiều lần nhưng không có đứa nào bị bỏ thật. Trong lòng ba tôi thật sự rất thương yêu con cái, và cũng chính là lý do tôi khóc trong đoạn cao trào của phim này.

Tôi tin mỗi người chúng ta đều có một có một khoảnh khắc như thế, chỉ là câu chuyện khác nhau mà thôi!

Có lý thuyết nói rằng Như Mộng thực ra đã chết trong tai nạn, những thành công cô gặt hái được thật ra chỉ là giấc mộng. Tôi không đồng ý. Thứ nhất, phim Tinh gia vốn không âm trầm u ám đến thế. Thứ hai, tôi thật tin, chỉ cần phấn đấu nỗ lực, nhất định sẽ thành công, không cần phải chờ lúc chết mới thành hiện thực. Thứ ba, là người luôn phấn đấu nỗ lực, chỉ cần có một cơ hội chứng tỏ bản thân, người ấy sẽ thể hiện được năng lực trong lĩnh vực của mình. Và đó cũng là điều mà Tinh gia không ngừng hướng tới khi khai quật các diễn viên mới. Người ta hỏi Tinh gia vì sao không đóng phim nữa, anh trả lời: vì muốn tạo cơ hội cho người mới. Vua hài kịch phần một kết thúc khi Doãn Thiên Sầu vẫn chưa thực hiện được mơ ước của mình, chính là thiếu đi cái cơ hội này. Qua phần 2, khi thần may mắn đã mỉm người với người không bỏ cuộc là Như Mộng, khi người xem đã có thể thở phào nhẹ nhõm bởi cái kết rất thỏa mãn này, thì tại sao còn phải suy đoán ra ý nghĩ đau buồn rằng Như Mộng đã chết?

Trong giai đoạn cơ cực nhất của Như Mộng, khúc nhạc Hồ Thiên Nga vang lên, và khoảnh khắc vinh quang nhất đời cô, vẫn là khúc nhạc này. Đôi khi, sự thăng và trầm tưởng chừng rất xa vời, nhưng hóa ra chỉ cách nhau một nốt nhạc mà thôi. Nếu đã từng trải qua những lúc lên voi xuống chó trong cuộc đời, sẽ cảm nhận rõ điều này.

Lần đầu xem phim, tôi sẽ chấm 8.0/10 và nghĩ đó là số điểm vô cùng châm chước. Lần thứ hai, tôi nghĩ có thể chấm 9.5/10. Lần thứ ba, tôi nghĩ mình có thể chấm 9,8/10. Mặc dù tôi rất thưởng thức, và cũng có phim khác tôi đánh giá tới 10/10, nhưng với The New King of Comedy, tôi nghĩ mình không thể chấm 10, vì vẫn có rất nhiều sạn, vì nó quá đơn giản, vì nó không hoàn hảo. Nó hoàn toàn không hoàn hảo, nhưng tôi vô cùng thích!

Movies

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

TYLER - THE WRITER

My first detective book!

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

Tùy Phong

"có thể chịu được tình chưa quên, nhưng thương tâm tóc sinh bạc ..."

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Cá chép

Nói về những điều đã qua, những gì sắp đến

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Heo Mê Phim

Tôi lục lọi trong vô vàn giá trị của đám đông để tìm ra vài thứ cho riêng mình

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

Sơn Phước

Blog của Sơn Phước

TYLER - THE WRITER

My first detective book!

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

Tùy Phong

"có thể chịu được tình chưa quên, nhưng thương tâm tóc sinh bạc ..."

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Cá chép

Nói về những điều đã qua, những gì sắp đến

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Heo Mê Phim

Tôi lục lọi trong vô vàn giá trị của đám đông để tìm ra vài thứ cho riêng mình

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

Sơn Phước

Blog của Sơn Phước

%d bloggers like this: