Advertisements

[Truyện dịch] Đại Tông Chủ – Chương 6

(Người dịch: Heen)

(Nếu có copy qua trang khác, vui lòng ghi nguồn)

HUYẾT HÀ XA – ÔN THỤY AN 

ĐẠI TÔNG CHỦ

Chương 6: Thiết Lang Ngân Hồ

Phương Ca Ngâm mỉm cười một mình, trong lòng vẫn không ngừng nghĩ tới mái tóc đen dài bồng bềnh ấy, cái cổ trắng ngần như tuyết ấy. Chàng ngước lên, bất chợt trông thấy một khuôn mặt quen thuộc. Nhìn thêm một cái, chàng biết phen này đã gặp phải đại họa.

Thì ra người quen mà chàng trông thấy, thoạt nhìn nhất thời chưa nhớ ra là ai. Nhìn một lần nữa, chính là cái nhìn này khiến người kia lập tức cảnh giác, cũng liếc mắt nhìn về phía Phương Ca Ngâm.

Phương Ca Ngâm thấy mục quang đối phương lóe sáng, lòng thầm hồi hộp. Thì ra người đó chính là Nghiêm Lãng Vũ.

Chàng không dám nhìn nữa, vội vượt qua khỏi tầm mắt của hắn, giả đò đang thưởng lãm phong cảnh, âm thầm thúc ngựa đi nhanh một chút. Không ngờ Nghiêm Lãng Vũ lại quay đầu ngựa tiến về phía chàng

Phương Ca Ngâm bề ngoài vẫn trấn tĩnh nhưng trái tim đập nhanh thình thịch. Lúc này dòng người đã tản bớt, Nghiêm Lãng Vũ tiến tới trước mặt và nhìn thẳng vào chàng. Phương Ca Ngâm đành miễn cưỡng nở nụ cười, Nghiêm Lãng Vũ nhìn chằm chằm một lát rồi đi tiếp, bỏ lại phương Ca Ngâm sau lưng.

Phương Ca Ngâm mừng thầm, chàng tự biết tuyệt đối không phải đối thủ của Nghiêm Lãng Vũ, đương nhiên không dám rước họa vào thân. Đột nhiên chàng phát hiện, ngoại trừ tiếng vó ngựa của mình, còn có tiếng vó ngựa khác. Quay đầu nhìn lại, thì ra Nghiêm Lãng Vũ đang đi theo chàng ở phía sau, mặt nở nụ cười nham hiểm.

Phương Ca Ngâm nôn nóng, mắt thấy cổng thành từ xa nhưng chàng không dám phi ngựa nhanh để đối phương càng thêm nghi ngờ. Nhưng Nghiêm Lãng Vũ cứ bám theo phía sau, dòng người qua lại càng lúc càng thưa thớt, nếu ra được ngoài thành, cách cổng thành không xa có đường đồi núi xuyên qua rừng rậm, ở đó chàng biết có một con đường tắt có thể về đến Long Trung.

Đột nhiên nghe tiếng Nghiêm Lãng Vũ phía sau: “Vị bằng hữu phía trước, xin dừng bước nói chuyện một lát.”

Phương Ca Ngâm tim đập loạn xạ, không biết nên trả lời hay không, nhưng nếu không trả lời thì đối phương nhất định càng thêm nghi ngờ, đành lên tiếng: “Không biết có việc gì?”

Chỉ nghe tiếng hét của Nghiêm Lãng Vũ phía sau: ” Quả nhiên là ngươi, giọng nói đó làm sao qua mặt được lão tử?”

Phương Ca Ngâm cả kinh, hai chân vội thúc ngựa phóng nhanh như mũi tên!

Nghiêm Lãng Vũ cũng quất ngựa đuổi theo.

Lúc này đã là xế chiều, hai người một bỏ chạy một truy đuổi, thoáng chốc đã tới dốc núi. Phương Ca Ngâm trong lòng nôn nóng, hiểu rõ bản thân tuyệt đối không phải đối thủ của Nghiêm Lãng Vũ. Vô Tình Công Tử này thủ đoạn rất tàn độc, chẳng may rơi vào tay của hắn thì sống không bằng chết. Nghĩ tới đây, chàng chỉ đành quất ngựa chạy thật nhanh.

Trong chốc lát đã đi xa hơn mười trượng, con tuấn mã của Phương Ca Ngâm bắt đầu thở gấp, Nghiêm Lãng Vũ cũng ngày càng tới gần, chỉ nghe hắn la lên: “Xem ngươi chạy đi đâu!”

Phương Ca Ngâm thầm tức giận, nghĩ bản thân mình đường đường nam tử hán đại trượng phu, thà chết còn hơn làm con rùa rút đầu, tức thì kéo cương cho ngựa dừng lại, con ngựa hí dài một tiếng. Nghiêm Lãng Vũ cũng bị làm giật mình, kéo cương lùi về năm sáu bước.

Thấy Phương Ca Ngâm xuống ngựa, Nghiêm Lãng Vũ nhất thời ngẩn ngơ rồi cười nói: “Hay lắm tiểu tử, ngươi không chạy nữa à?”

Phương Ca Ngâm từ từ rút thanh trường kiếm. Nghiêm Lãng Vũ được người ta xưng tụng cao thủ xuất chúng nhất trong lớp hậu bối, hắn đương nhiên không sợ ứng chiến, chỉ là vừa rồi nhìn thấy võ công của Phương Ca Ngâm, hắn vẫn chưa rõ chiêu số và xuất thân của chàng, nhưng nghĩ lại, mình không dễ gì bắt được một Tang Tiểu Nga thiên kiều bá mỵ, lại bị tên vô danh tiểu tốt này phá hoại, nỗi căm hận ấy thật không thể nuốt trôi, liền nói: “Ngươi phá hoại chuyện tốt của ta, nay ta xẻo thịt nhà ngươi tới chết mới có thể hả giận.”

Phương Ca Ngâm không nói lời nào, trường kiếm chỉ thẳng vào Nghiêm Lãng Vũ, kiếm và thân thể tạo thành một đường thẳng hàng, toàn bộ tinh thần tập trung hết vào mũi kiếm. Nghiêm Lãng Vũ chợt rúng động, nghĩ: đây quả thật là tư thế của Thiên Vũ Kiếm Pháp, không hề giả mạo. Một mặt đề cao cảnh giác, mặt khác hỏi: “Thiên Vũ Kỳ Kiếm Tống Tự Tuyết là gì của ngươi?”

Phương Ca Ngâm vẫn nhìn thẳng vào Nghiêm Lãng Vũ, từ tốn nói: “Gia sư Chúc U, Tống Tự Tuyết là sư bá.”

Nghiêm Lãng Vũ nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm. Năm xưa Tống Tự Tuyết khoái ý ân cừu, giết người vô số, tính tình cuồng ngạo không nể mặt ai. Nghiêm Lãng Vũ đương nhiên không dám dây vào.

Nay biết Phương Ca Ngâm chẳng qua chỉ là sư điệt của Tống Tự Tuyết thì không cần úy kỵ nữa, lớn tiếng nói: “Được, để ta giết ngươi trước rồi mới nói một tiếng với Tống Tự Tuyết sau!”

Nói rồi lập tức tung một chưởng về phía Phương Ca Ngâm.

Phương Ca Ngâm lách người né qua, Nghiêm Lãng Vũ lại tiếp tục chưởng tới.

Phương Ca Ngâm vẫn tránh được, Nghiêm Lãng Vũ nhảy lên một cách đã đứng trước mặt chàng, lại xuất ra một chưởng!

Nghiêm Lãng Vũ xuất chưởng càng lúc càng nhanh, Phương Ca Ngâm liên tục né qua bảy tám chưởng nhưng vẫn chưa tìm được cơ hội phản công, lòng thầm xấu hổ. Nghiêm Lãng Vũ lại “hự” lên một tiếng chưởng tới, Phương Ca Ngâm đành ưỡn ngực ra hứng một chưởng này đồng thời đâm tới một kiếm.

Nghiêm Lãng Vũ nghiêng người né qua, kiếm thế của Phương Ca Ngâm lại xoay chuyển thành chiêu “Trảm Xà Xuất Lộ”, khí thế lăng lệ của kiếm pháp buộc Nghiêm Lãng Vũ liên tục lùi về bốn bước. Nhưng hắn vẫn haha cười lớn.

Thì ra trong lúc xuất thủ, Nghiêm Lãng Vũ vẫn không ngừng đề phòng chưởng công và kiếm khí vô cùng lợi hại của Phương Ca Ngâm lúc ở quán ăn, nay thấy hai đường kiếm của chàng tuy không tệ nhưng rõ ràng người này không hề có thần công cái thế gì cả. Hắn không cần nghi kỵ gì nữa, không nhịn được ngửa mặt lên trời cười lớn.

Nên biết rằng trong lúc hai người đang toàn lực giao đấu, bỗng nhiên một trong hai người cười lớn thế này thì quả là vô cùng sỉ nhục.

Phương Ca Ngâm nắm chặt thanh kiếm sử ra một chiêu “Mai Hoa Tam Lộng”. Nghiêm Lãng Vũ không cười cũng không lùi bước, một chưởng đánh thẳng vào ngực Phương Ca Ngâm.

Phương Ca Ngâm ứng biến rất nhanh, kiếm thế “Mai Hoa Ngũ Lộng” lệch qua một chút, lập tức khóa lấy cánh tay Nghiêm Lãng Vũ. Chàng nghĩ, cứ cho là ngươi xông qua đây nhưng chưa đánh trúng ta thì đã bị chặt đứt tay, thế thì ta hứng chịu một đòn này cũng xứng đáng.

Ai ngờ, khi thanh kiếm sắp chặt vào tay, cả cánh tay Nghiêm Lãng Vũ đột nhiên lật lại, cứ như toàn bộ xương khớp ở tay thả lỏng hoàn toàn, trong khi một tay khác nắm lấy thanh trường kiếm của Phương Ca Ngâm, “binh” một tiếng, trường kiếm tức thời bị gãy làm đôi.

Phương Ca Ngâm vội lùi bước, tay vẫn nắm chặt nửa thanh kiếm bị gãy, dùng một chiêu “Trường Hồng Quán Nhật” đâm thẳng về phía trước.

Nghiêm Lãng Vũ một chiêu đắc thủ, vốn định mở lời cười nhạo, không ngờ Phương Ca Ngâm vẫn tiếp tục tấn công. Nhát kiếm đâm tới cực nhanh, nếu không phải kiếm bị gẫy thì Nghiêm Lãng Vũ không chừng đã bị đâm trúng, chính vào lúc này, Phương Ca Ngâm đột nhiên bị đẩy ra ngoài.

Thì ra hai tay Nghiêm Lãng Vũ không hề cử động, nhưng chân đá ra một cước thần tốc, Phương Ca Ngâm không kịp đề phòng nên bị đá bay đi.

Vừa hay cú đá này đã khiến Phương Ca Ngâm ngã văng đến bên con ngựa, chàng lập tức xoay người nhảy lên lưng ngựa, quất ngựa chạy thật nhanh. Nghiêm Lãng Vũ không ngờ một cước của mình đã tạo cơ hội cho đối phương chạy thoát, hắn gầm lên một tiếng phẫn nộ, phi thân đến con ngựa của hắn vận lực đánh mạnh một cái, con ngựa bị đau nên chạy nhanh hơn bình thường.

Một người truy đuổi một người bỏ chạy, trời bắt đầu tối dần, Phương Ca Ngâm không ngừng đổ từng giọt mồ hôi to như hạt đậu thấm ướt cả quần áo, vẫn nghe tiếng chửi rủa không ngừng ở phía sau: “Đồ vương bát, con rùa rút đầu! Ngươi chạy tới chân trời ta cũng đuổi tới, đợi ta bắt được rồi sẽ đem người đi thiến!”, “Chạy hả? Ngươi còn chạy nữa, lão tử sẽ cắt hết gân chân nhà ngươi!”

Lời lẽ vô cùng thô tục làm bẩn tai người nghe.

Hai người đã chạy rất xa, chẳng mấy chốc đã vào trong Long Trung và tới Ngọa Long Cang.

Ngọa Long Cang núi non trùng điệp, trong vẻ tú lệ tỏa ra hơi thở vương giả. Phương Ca Ngâm thông thuộc địa hình nơi này, liền thúc ngựa chạy vào rừng sâu hòng thoát khỏi sự truy đuổi ráo riết của Nghiêm Lãng Vũ.

Nghiêm Lãng Vũ mắt thấy khoảng cách xa dần, hắn biết không thể cưỡi ngựa đuổi kịp đối phương, bèn hét lớn một tiếng, thân hình giống như con chim khổng lồ lao vọt bay tới đỉnh đầu Phương Ca Ngâm.  Phương Ca Ngâm vừa ngẩng đầu lên đã thấy Nghiêm Lãng Vũ một chưởng giáng xuống, chàng nhất thời không kịp xuất kiếm, liền vung mạnh tay trái đối chưởng với hắn, lập tức cảm thấy khí huyết nhộn nhạo. Nghiêm Lãng Vũ lại xuất chỉ hướng vào “huyệt Kiên Phủ” của chàng.

Phương Ca Ngâm vội lách vai né được một chỉ này, đồng thời đánh mạnh vào khuỷu tay Nghiêm Lãng Vũ. Nếu cú đánh này đập vào chính xác trong lúc Nghiêm Lãng Vũ đang vận công, lẽ ra cánh tay hắn chắc chắn bị gãy, không ngờ khi đánh vào chỉ thấy mềm oặt như không có xương. Nghiêm Lãng Vũ tiếp tục vỗ một chưởng vào lưng Phương Ca Ngâm, Phương Ca Ngâm đâm kiếm về phía sau. Đây chính là chiêu “Đỉnh Thiên Lập Địa” trong Thiên Vũ Kiếm Pháp, vô cùng lăng lệ. Nghiêm Lãng Vũ hú dài một tiếng, thân ảnh bay lên tránh được nhát kiếm này rồi lại quay về trên lưng con ngựa của hắn.

Lúc này thân ảnh Phương Ca Ngâm hơi dao động, trên ngựa có nhiều máu, chính là máu của chàng hộc lên mình ngựa, thì ra trước đó chàng đã bị thương không nhẹ nhưng vẫn cố xuất kiếm đánh lui kẻ địch.

Kể thì dài dòng nhưng thật ra mọi việc diễn tiến rất nhanh. Trong chiêu cuối, Nghiêm Lãng Vũ đúng là bị ép lùi về nhưng vừa hay con ngựa cũng đang chạy tới, hắn thuận thế đáp xuống con ngựa của hắn tiếp tục truy đuổi. Phương Ca Ngâm tranh thủ được thêm một chút thời gian vội thúc ngựa chạy nhanh.

Hai người đã vào trong rừng sâu, lúc này Phương Ca Ngâm bị thương không nhẹ, điều khiển ngựa không linh hoạt như trước, mắt thấy Nghiêm Lãng Vũ đuổi theo càng lúc càng gần, chàng định quay lại chiến đấu, nhưng vết thương đau nhói khiến chàng choáng váng một hồi, đột nhiên cảm thấy ngựa hơi lảo đảo, thì ra Nghiêm Lãng Vũ đã nhảy tới sau lưng hắn.

Phương Ca Ngâm lập tức lướt tới phía trước, trên không trung xoay người đâm ra một kiếm. Nhát kiếm này vô cùng quyết đoán, chỉ cần chậm giây lát chàng ắt phải chết dưới tay của Nghiêm Lãng Vũ. Chàng nhanh chóng xoay chuyển tình thế khiến Nghiêm Lãng Vũ bất ngờ, vì ngựa vẫn đang chạy tới phía trước, cứ đà này thanh kiếm sẽ đâm vào hắn. Tình huống đang diễn ra rất nhanh, Nghiêm Lãng Vũ liền hét lớn một tiếng, lướt người lùi về phía phía sau đến cả trượng, con ngựa đã chạy đi, dưới mặt đất chỉ còn lại một đường máu tươi.

Máu đó đương nhiên là của Nghiêm Lãng Vũ. Lúc này Vô Tình Công Tử mặt xanh mét, hắn ngờ một tên tiểu tử vô danh có thể làm hắn bị thương như vậy, trong lòng lập tức hạ sát cơ tiến về phía Phương Ca Ngâm.

Phương Ca Ngâm vừa đắc thủ, biết đối phương đã động sát cơ, lúc này ngựa của Nghiêm Lãng Vũ đang xông tới, Phương Ca Ngâm nhân cơ hội nhảy lên ngựa, thầm nghĩ Nghiêm Lãng Vũ không có ngựa ắt không thể đuổi kịp. Nghiêm Lãng Vũ tức giận gầm lên, cánh tay phẩy một cái, mấy chục cây kim nhỏ màu đen phóng tới con ngựa. Nó phát cuồng vùng vẫy rồi đâm đầu vào thân cây to lớn, miệng sùi bọt mép, hiển nhiên đã chết.

Phương Ca Ngâm từ trên ngựa xã xuống vẫn chưa chạm đất đã nghe tiếng chưởng phong cuồn cuộn từ phía sau, chàng không có điểm tựa để quay người phản công, chỉ đành đâm một nhát kiếm về phía sau. Chưởng phong đột nhiên ngưng bặt, lại nghe “keng” một tiếng, thanh kiếm của Phương Ca Ngâm đã bị Nghiêm Lãng Vũ cướp đi rồi bị hắn dùng tay bẻ gãy. Phương Ca Ngâm đảo người đứng dậy, một chưởng đánh tới, chính là chiêu thức của “Giang Sơn Nhất Kiếm” nổi tiếng nội công thâm hậu hơn kiếm pháp. Một chưởng này đánh ra được chia làm ba tầng nội lực, nếu đánh trúng thì nội lực bộc phát toàn bộ, đối phương không chết cũng bị thương nặng, nếu đánh không trúng thì nội lực sẽ ngưng tụ lại và đánh ngay chưởng thứ hai mà không cần vận nội lực lần nữa. Nếu là đối chưởng cùng đối phương mà bản thân không muốn đấu toàn lực, chỉ cần tiếp xúc với chưởng phong của đối phương thì có thể mượn lực tạo thế cân bằng giữa hai bên.

Phương Ca Ngâm đảo người nhảy lên đánh một chưởng trúng vào ngực trái Nghiêm Lãng Vũ, sự việc diễn ra rất nhanh. Chỉ thấy nửa người bên trái Nghiêm Lãng Vũ biến thành trắng bệch, nửa người bên phải trương phình đến nỗi tím hồng. Khi Phương Ca Ngâm nhất thời ngẩn ngơ thì Nghiêm Lãng Vũ đã một quyền đánh ngã chàng.

Phương Ca Ngâm đánh vào ngực Nghiêm Lãng Vũ thì giống như chạm vào khúc gỗ, trong khi Nghiêm Lãng Vũ đánh Phương Ca Ngâm là một đòn rất mạnh vào da thịt. May là Phương Ca Ngâm kịp thời né qua, cú đánh chỉ trúng vào vai trái, dù vậy cả người chàng vẫn bị chấn động bay về phía sau và va mạnh vào thân cây đại thụ.

Nghiêm Lãng Vũ cười lớn haha, đột nhiên đôi mắt nhắm lại và hô hấp có phần nhanh hơn, ngực bụng trương phình, dường như muốn hộc ra một ngụm chân khí. Tuy rằng Đông Hải “Hủ Công” không sợ đao thương quyền cước, nhưng việc di chuyển kinh mạch quả thật tổn hao rất nhiều nội lực, mà tu vi của Nghiêm Lãng Vũ làm sao có thể so với “Đông Hải Lão Quái” Nghiêm Thương Mang? Hơn nữa trong một ngày này hắn đã hai lần thi triển “Hủ Công” đến hai lần, lại phải tiếp chiêu với “Trường Không Thần Chỉ” danh chấn giang hồ, đã bị hao tổn rất nhiều tinh lực.

Đáng tiếc Phương Ca Ngâm bị đánh trúng bả vai, cơn đau thấu xương, không còn khả năng chiến đấu nữa, dù vậy trong giây phút này, chàng vẫn gắng gượng đứng dậy, lưng tựa vào thân cây phẫn nộ nhìn Nghiêm Lãng Vũ.

Nghiêm Lãng Vũ nhìn ánh mắt Phương Ca Ngâm có sự đau đớn nhưng hoàn toàn không có vẻ sợ sệt, hắn chợt rúng động, nghĩ: “Nếu hôm nay không giết chết tên tiểu tử này, e rằng mai sau danh hiệu đệ nhất của ta sẽ khó mà đứng vững.”

Hắn vừa nghĩ vậy liền cười hihi, lộ ra sát cơ, từng bước tới gần.

Ngay lúc này, trong rừng sâu chợt vang lên tiếng hú ghê rợn! Âm thanh tựa như tiếng tru của sói, vô cùng tàn nhẫn.

Nghiêm Lãng Vũ vừa nghe liền biến sắc mặt.

Tiếng hú thứ hai liên tiếp vang lên, cảm giác vô cùng thê lương, chính là âm thanh của một phụ nữ.

Tiếng thứ nhất rất dài, tiếng thứ hai rất ngắn, giống như vừa cất tiếng đã ngưng bặt nhưng vô cùng sắc bén, khiến người nghe cảm giác như bị kim nhọn chọc thủ màng tai, vô cùng khó chịu.

Phỏng chừng hai tiếng hú này cất lên trong phạm vi khoảng ba chục dặm nhưng cảm giác rất gần kề bên tai.

Nghiêm Lãng Vũ nhất thời ngẩn ngơ, lúc này tiếng hú một dài một ngắn lại vang lên chỉ trong vòng mấy dặm. Hắn sắc mặt đại biến, một tay phất lên định giết chết Phương Ca Ngâm, nhưng hắn quyết định từ bỏ, nhanh chóng bỏ chạy.

Lúc này, một đợt tiếng hú tiếp tục vang lên, thanh âm càng gần hơn, dường như đã xuất hiện ở trước mặt, chỉ thấy lá rơi đầy trời, mấy chục con chim đồng thời bay đi, Nghiêm Lãng Vũ gia tăng cước bộ nhanh chóng chạy trốn khỏi rừng sâu.

Phương Ca Ngâm không biết tiếng hú này đại biểu cho nhân vật nào trong võ lâm, nhưng nhìn uy thế của âm thanh và tốc độ của đối phương, người còn chưa tới đã khiến “Vô Tình Công Tử” bỏ chạy, chàng hiểu kẻ này rất mạnh, chỉ không biết đối phương là bằng hữu hay kẻ địch. Phương Ca Ngâm khẩn trương đứng tựa vào thân cây đại thụ.

Lúc này, trong rừng sâu chợt xuất hiện một ông lão già thân hình bé nhỏ, râu tóc bạc trắng cùng đôi mắt lồi, thân mặc trường sam màu xanh đậm, trông như đứa trẻ trộm quần áo người lớn rồi giả làm người lớn, hình dạng trông rất hoạt kê.

Chỉ là trước mặt lão, không ai có thể cảm thấy buồn cười, bởi ánh mắt tràn ngập sự tàn độc khiến người đối diện không khỏi rùng mình.

Lão không lên tiếng, lướt tới trước mặt Phương Ca Ngâm và nhìn chàng chằm chằm. Trong lòng chàng rất không thoải mái, gắng gượng nói: “Vãn bối Phương Ca Ngâm, đa tạ ơn cứu mạng của tiền bối.”

Lão cười khinh thường, nói: “Cứu ngươi một mạng?” Phương Ca Ngâm thầm nghĩ, việc lão cứu mạng mình có thể chỉ là tình cờ, nhưng quả thật bởi sự xuất hiện của lão mà Nghiêm Lãng Vũ mới rút lui, bèn cung kính nói: “Lúc nãy nhờ tiếng hú của tiền bối đã dọa cho kẻ truy sát vãn bối phải bỏ chạy!” Lão già hỏi: “Kẻ truy sát ngươi? Là ai?” Phương Ca Ngâm trả lời: “Là “Vô Tình Công Tử” Nghiêm Lãng Vũ.”

Chợt nghe một giọng thất thanh vang lên: “Con trai của Nghiêm lão quái? Hắn ở đâu?” Giọng nói này vừa khàn đặc vừa sắc bén, giống như một người có nhiều cục đờm nghẽn đặc trong cổ họng nhưng lại cố tình phát ra tiếng nói bén nhọn. Loại âm thanh này vô cùng chói tai, hơn nữa khoảng cách rất gần, khiến Phương Ca Ngâm không kịp đề phòng mà té nhào, chàng gượng ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy một thân ảnh chớp nhoáng nhảy ra ngoài.

Đây là một mụ già tóc bạc, trang điểm rất nồng đậm, trên người mặc một bộ váy hoa, bộ dạng thập phần hung ác.

Phương Ca Ngâm chợt nghĩ tới hai tiếng hú dài ngắn lúc nãy, lập tức lạy tạ mụ già: “Vãn bối cảm tạ!” Mụ lại cất tiếng hú, chim chóc trong rừng phát ra tiếng kêu hoảng sợ.

Mụ  lại hung dữ hỏi tiếp: “Con trai của Nghiêm lão quái đâu?” Phương Ca Ngâm thấm nghĩ: chẳng lẽ Nghiêm Lãng Vũ đắc tội với hai lão quái nhân này?

Nghĩ vậy, chàng liền trả lời: “Hắn vừa nghe tiếng hú của hai vị tiền bối đã bỏ chạy.”

Lão già và mụ già trao đổi ánh mắt, lát sau lão già mới hỏi: “Ngươi là gì của Thiên vũ Kiếm Phái?” Phương Ca Ngâm ngẩn ngơ chốc lát, lại nói: “Vãn bối chính là Thiên Vũ Phái…” Hai người đồng loạt ngửa lên trời cất tiếng hú dài, Phương Ca Ngâm cảm giác rùng mình chóng mặt, hai người càng thêm hưng phấn: “Tiểu tử, nếu ngươi đã là đồ đệ của Tống Tự Tuyết thì càng tốt, hãy thi triển Thiên Vũ Kỳ Kiếm của ngươi làm trò cho vợ chồng ta xem sao!” Phương Ca Ngâm biết đối phương hiểu lầm, vội giải thích: “Vãn bối không…” Mụ già trừng mắt, nói: “Không muốn đánh cũng phải đánh! Môn hạ của Thiên Vũ Môn nhát chết đến thế sao?” Phương Ca Ngâm nghe tới đây liền nổi giận, thầm nghĩ: tuy mạng sống của ta do các người cứu, nhưng dám vũ nhục sư môn Thiên Vũ, ta không thể không chiến! Chàng lập tức lên tiếng: “Mới rồi được hai vị tiền bối đã cứu mạng, vãn bối vô cùng cảm kích, nhưng hai vị thật sự không nên nhục mạ sư môn vãn bối…” Lão già nói: “Nói nhiều vô ích! Ngân Hồ, đánh đi!” Tay phải mụ già đột nhiên xuất hiện một thanh trường kiếm sáng loáng, bà ném cho Phương Ca Ngâm, nói: “Cho ngươi thanh kiếm này để thi triển Thiên Vũ Kỳ Kiếm, ta muốn xem nó “Kỳ” ở chỗ nào!” Phương Ca Ngâm nghe lão kia gọi mụ là “Ngân Hồ”, tâm niệm nhất động, trong đầu nhớ lại trong một lần sư phụ nói chuyện võ lâm, có nhắc tới một đôi phu phụ võ công cực cao, nhưng tính tình cực kỳ khó ưa, tính khí thất thường, thủ đoạn tàn độc, chính là Thiết Lang Ngân Hồ. Võ công hai người gần bằng Tam Chính Tứ Kỳ nhưng danh tiếng mãi không bằng người ta, trong lòng rất không phục, luôn nung nấu ý định đả bại Tam Chính Tứ Kỳ trong kỳ Hoa Sơn Luận Kiếm lần thứ hai. Trong thời gian chưa tới kỳ luận kiếm, chúng vẫn kiếm chuyện với các đệ tử của Tam Chính Tứ Kỳ, một mặt ép Tam Chính Tứ Kỳ phải ra mặt, hai là nghiên cứu môn lộ võ công đối phương từ đệ tử của họ.

Vốn hai người với thân phận tiền bối, hạ độc thủ đối với đệ tử người ta là chuyện cực kỳ vô sỉ, võ lâm nhân sĩ ai nấy đều khinh thường.

Chỉ là đôi vợ chồng này độc lai độc vãng không quan tâm kẻ khác, cuối cùng đã chọc giận một người nổi tiếng tâm địa hẹp hòi và hành sự tàn nhẫn, chính là Kiếp Dư Lão Quái Nghiêm Thương Mang. Hành động trả thù của Nghiêm Thương Mang cũng rất tàn độc, không cần nói nhiều, vừa ra tay đã giết chết con trai độc nhất của Thiết Lang Ngân Hồ.

Vì vậy, Thiết Lang Ngân Hồ càng điên cuồng hơn nữa, thề phải giết hết đệ tử môn nhân của Tam Chính Tứ Kỳ cho hả giận.

Phương Ca Ngâm vốn dĩ khinh bỉ loại người như Thiết Lang Ngân Hồ, nay lọt vào trong tay chúng, chàng không còn gì để nói. Chúc U từng dặn: “Võ công của Thiết Lang Ngân Hồ cực cao, hiện nay  chúng đã vượt qua Tam Chính Tứ Kỳ chưa thì không ai biết, nhưng bộ võ “Thiên Sát Địa Tuyệt” của chúng uy lực vô cùng, vi sư tuyệt đối không phải đối thủ, nếu con gặp phải hai người này thì nhất định phải bình tĩnh, không được hành động theo cảm tính, quan trọng là giữ lại tính mạng. Con phải ghi nhớ lời nói này.”

Phương Ca Ngâm trong lòng cười khổ, đến nước này, dẫu muốn bỏ trốn cũng không được.  Nay bị dồn đến đường cùng thì hùng tâm tráng chí bùng lên, chàng cầm kiếm chỉ lên trời, khảng khái nói: “Như vậy vãn bối được chỉ giáo.”

Đây chính là tư thế của một trong hai mươi bốn thức Thiên Vũ Kiếm Pháp ‘Chỉ Thiên Nhất Kiếm”, hàm ý đỉnh thiên lập địa, không sợ trời đất.

Thiết Lang Ngân Hồ nhìn nhau, ánh mắt tỏ ra kinh ngạc.

Bọn chúng đã phục kích biết bao nhiêu đệ tử của Tam Chính Tứ Kỳ, đối phương vừa nghe danh Thiết Lang Ngân Hồ nếu không phải sợ hãi bỏ chạy thì cũng thề chết liều mạng, chưa từng gặp người nào bị thương nặng mà vẫn hiên ngang đối địch như người này.

Thiết Lang cười lạnh, nói: “Tốt, môn hạ Thiên Vũ, quả nhiên không có kẻ yếu.”

Ngân Hồ cũng cười âm hiểm, nói: “Cho ta xem công phu của ngươi tới đâu!” Lời nói vừa dứt, song trảo tấn công cực nhanh, dưới ánh trăng chiếu rọi từng ngón tay Ngân Hồ chớp lóe. Móng tay của của mụ dài chừng bốn tấc, vừa sắc bén vừa dơ bẩn. Phương Ca Ngâm vội lùi về sau kéo giãn khoảng cách rồi thi triển một chiêu “Tam Đàm Ấn Nguyệt”.

Đây là chiêu thức đắc ý của Chúc U, chỉ khống chế mà không đả thương đối phương.

Một kiếm vừa xuất ra, Ngân Hồ liền bị ép lùi ba bước, nói: “Quả nhiên là Thiên Vũ Kiếm Pháp!”  Phương Ca Ngâm dùng chiêu “Tam Đàm Ấn Nguyệt” đúng là có ý nhân từ, bởi dù sao Thiết Lang Ngân Hồ quả thật cứu chàng một mạng, dù chỉ là tình cờ nhưng chàng vẫn phải trả cái ơn này.

Vì vậy chàng không tiếp tục truy kích.

Không ngờ Ngân Hồ không lùi tiếp nữa mà lại tấn công, hơn nữa tốc độ tấn công nhanh hơn tốc độ lùi bước, từng trảo như vũ bão càng lúc càng dồn dập tới tấp, thân pháp chớp nhoáng nhanh hơn trước, đồng thời miệng phát ra tiếng hú bén nhọn. Phương Ca Ngâm lòng thầm chấn động, dùng tay bẻ cong lưỡi kiếm thành đường vòng cung rồi buông tay khiến lưỡi kiếm bắn ra phát ra tiếng “rít” bén nhọn, đây chính là tuyệt kỹ “Nộ Khuất Thần Kiếm” trong Thiên Vũ Kỳ Kiếm. Lưỡi kiếm bắn ra với tốc độ cực nhanh, so với đâm tới thì càng thêm có lực. Ngân Hồ hét một tiếng vội lùi về sau! Mụ vừa lùi rồi lại tiếp tục tiến tới, một trảo vươn ra. Đòn tiến này tiếp tục nhanh hơn bước lùi, so với đợt lùi và tiến lần đầu, nhanh hơn không chỉ mười lần. Hơn nữa tiếng hú của Ngân Hồ càng thêm chói tai. Phương Ca Ngâm lòng thầm kinh hoảng, nhắm mắt lại, vội sử ra một chiêu “Trường Hồng Quán Nhật”. Đây là sát chiêu mạnh nhất trong Thiên Vũ Kiếm Pháp, một chiêu bao hàm chín phần công, một phần thủ. Không ngờ một trảo Ngân Hồ phóng tới dường như là xuất thủ toàn lực, lại bao hàm thiên biến vạn hóa, cánh tay vừa bẻ ngược liền bắt lấy thân kiếm, tay trái vừa vương tới đã chạm đến tay cầm kiếm của Phương Ca Ngâm và cướp lấy thanh kiếm.

Ngân Hồ đoạt được thanh kiếm từ tay Phương Ca Ngâm, hướng về lão già, cười haha nói: “Thiết Lang, tiểu tử này chỉ đáng ba chiêu thôi.”

Thiết Lang gật đầu nói: “Ba chiêu cũng không tệ, lần trước tên đạo sĩ mũi trâu kia mới được nửa chiêu đã tiêu đời!” Phương Ca Ngâm thầm nghĩ: môn hạ của Trường Phong đạo trưởng phái Võ Đang làm sao có thể yếu đến thế, nhất định là các người hiếp đáp những đệ tử bối phận thấp, đương nhiên võ công mới kém xa các người đến thế.

Ngân Hồ cười nói với Thiết Lang: “Thế nào, lão đầu tử muốn thử xem công phu có bị lùi bước không?” Thiết Lang cười nham hiểm, nói: “Đương nhiên phải thử!” Nói xong, lão vừa phóng người một cái đã xuất hiện trước mặt Ngân Hồ, tay vung một chưởng đến thẳng đầu mụ. Ngân Hồ la lên: “Lão giỏi lắm!”, liền cúi đầu xuống, ngay lúc này, tầm nhìn của Ngân Hồ đã bị Thiết Lang dùng cánh tay che khuất, Thiết Lang đột nhiên vung cước, “bộp” một tiếng đá vào tay Ngân Hồ và cướp lấy thanh kiếm. Mấy đạo tinh quang lấp lóe giữa không trung rồi đột nhiên “phập” một tiếng, thanh kiếm đã cắm vào dưới đất cát cách Phương Ca Ngâm nửa thước! Thiết Lang hét lớn: “Bạt kiếm!” Phương Ca Ngâm vừa một tay nắm thanh kiếm kéo ra thì Thiết Lang đã phát động, ống tay áo hướng vào đầu Phương Ca Ngâm mà cuốn lấy, ống tay áo chưa tới gần đã cảm thấy một luồng kình phong dữ dội khiến chàng không thể mở mắt. Thật ra độc chiêu âm hiểm nhất của Thiết Lang là nằm ở một trảo lão cố tình giấu dưới ống tay áo, trong lúc đối phương chưa thể mở mắt, xuất kỳ bất ý mà tung ra trảo này. Thiết Lang muốn phô diễn võ công trước mụ vợ, vì vậy lão cố tình đoạt kiếm từ tay mụ và sử ra sát chiêu, định một chiêu lấy mạng Phương Ca Ngâm. Phương Ca Ngâm tuy không thể mở mắt nhưng chàng vốn phản ứng nhanh nhạy, liền vội sử ra “Nộ Kiếm Cuồng Hoa”. Trong “Thiên Vũ Kỳ Kiếm”, đây là chiêu thức vô thường nhất và cũng uy mãnh nhất. Trong “Thiên Vũ Nhị Thập Tứ Kiếm”, Chú U chỉ học được mười một kiếm, còn Phương Ca Ngâm tuy trẻ tuổi nhưng thiên tư hơn người, cũng đã học hết mười một kiếm từ sư phụ, gồm: Đảo Quải Kim, Thiên Hà Đảo Tả, Trường Hồng Quán Nhật, Mai Hoa Ngũ Lộng, Khai Đạo Trảm Xà, Mãn Thiên Phong Tuyết, Đỉnh Thiên Lập Địa, Chỉ Thiên Nhất Kiếm, Ngưỡng Thiên Trường Khiếu, Tam Đàm Ấn Nguyệt, Nộ Kiếm Cuồng Hoa.

Trong mười một chiêu này, Phương Ca Ngâm thích nhất “Trường Hồng Quán Nhật” lăng lệ vô đối, “Mai Hoa Ngũ Lộng” nhàn nhã thanh tao, “Đỉnh Thiên Lập Địa” đại khai sát giới, “CHỉ Thiên Nhất Kiếm” uy vũ hiên ngang” và “Nộ Kiếm Cuồng Hoa” biến hóa vô thường.

Chỉ thấy vô số kiếm hoa điểm lên không trung, một đường kiếm chém vào ống tay áo. Chàng không thể nhìn thấy trảo của Thiết Lang sắp vươn tới, cũng không biết nếu Thiết Lang tiếp tục tấn công thì chàng vẫn bị trúng đòn nhưng đổi lại cánh tay lão cũng bị kiếm đâm trúng, lúc đó lão sẽ bị mất mặt với mụ vợ. Thiết Lang tức giận thu lại tay áo và lùi liền ba bước, vẻ mặt trong cực kỳ đáng sợ như một con sói đang đói.

Phương Ca Ngâm vừa mới trở về từ cõi chết, tự biết hôm nay lọt vào tay hai tên không biết liêm sỉ chuyên giết chóc hậu bối như vậy thì ắt khó có đường sống. Ý chí cầu sinh trỗi dậy, nhưng chàng không thể sợ hãi bỏ chạy để rồi mang tiếng xấu mai sau. Phương Ca Ngâm mở to hai mắt chuẩn bị ứng chiến, chỉ thấy bộ dạng Thiết Lang cực kỳ hung ác, trong lòng thầm kinh hoảng, chàng liền vươn thẳng trường kiếm để lấy lại khí thế.

Thiết Lang một chiêu không đắc thủ, trong lòng đang tức giận, nay thấy Phương Ca Ngâm chỉ có chút kinh hoảng thoáng qua, liền sau đó lại giơ kiếm ứng chiến, lão càng thêm phẫn nộ. Lão hét lớn một tiếng, thân thể nhỏ thó đột nhiên biến mất khỏi mặt đất mà xuất hiện giữa không trung, song chưởng ấn xuống. Một chiêu này khí thế tựa như thái sơn áp đỉnh, Phương Ca Ngâm lập tức thi triển “Chỉ Thiên Nhất Kiếm” đâm thẳng lên ngay giữa tâm chưởng của lão, nhưng chưởng phong của Thiết Lang quá mạnh mẽ khiến mũi kiếm chệch hướng. Toàn thân Phương Ca Ngâm bị lún xuống nhưng áp lực từ phía trên vẫn không ngừng giáng xuống. Phương Ca Ngâm nhanh trí lộn người qua một bên, chỉ nghe “bùng”một tiếng, chỗ chàng đứng trước đó biến thành cái hố lớn.

Lại nghe giọng Ngân Hồ vang lên: “Chiêu thứ hai!” Mụ không cam tâm bị Thiết Lang cướp đi thanh kiếm từ trên tay, giờ đây chỉ mong lão phải mất nhiều chiêu mới chế ngự được Phương Ca Ngâm.

Phương Ca Ngâm vừa trở dậy thì Thiết Lang lại tới, một cước đá bay thanh kiếm trong tay chàng. Lão cười đắc ý, nói:”Lão bà tử, mụ xem ta chỉ dùng hai chiêu đã…” Phương Ca Ngâm bị văng ra, trong tay không còn kiếm, tay chàng bất chợt như biến thành thanh kiếm quét từ trên xuống, trông vô cùng uy mãnh. Thật ra Thiên Vũ Phái không có chiêu này, Phương Ca Ngâm chỉ là phát ra tùy ý, mặc kệ là chiêu gì cứ thế mà đánh tới. Thiết Lang cũng rất nhạy bén, vừa nghe tiếng gió liền lập tức phản ứng. Hai tay lão đón lấy tay phải Phương Ca Ngâm, tay trái chàng lại xuất ra một quyền, lão đá vận cước “bộp” một tiếng đá vào tay trái chàng. Cả hai tay đều bị đối phương chế ngự, chàng không nghĩ gì, lập tức đầu cụng mạnh vào ngực lão. Thiết Lang la lên, lùi liền năm sáu bước, cảm thấy khí huyết nhộn nhạo, Phương Ca Ngâm cũng vì cú va chạm này bị chân khí trong cơ thể lão dội ngược khiến chàng chóng mặt xoay vòng.

Thiết Lang sắc mặt hóa tím càng thêm đáng sợ: “Tên tiểu tử này không sợ chết…”  Ngân Hồ cười lạnh lùng nói: “Sẵn tiện chúng ta dùng gã để thử nghiệm thần công “Thiên Sát Địa Tuyệt”…” Thiết Lang vừa nghe liền phấn chấn, nói: “Được, chúng ta sẽ cho tên tiểu tử này biết mùi vị muốn sống không được muốn chết không xong, kinh mạch toàn thân đứt đoạn!”  “Thiên Sát Địa Tuyệt” chính là môn thần công mà Thiết Lang Ngân Hồ đã khổ luyện mười mấy năm nay.

Muốn đối kháng với “Đại Bàn Nhược Thiền Công” của Thiên Tượng đại sư, “Tiên Thiên Vô Cực Sóc Khí” của Trường Phong đạo trưởng, “Tuyết Hoa Thần Công” của Tuyết Phong thần ni, “Trường Không Thần Chỉ” của Tang Thư Vân, “Thiên Vũ Kỳ Kiếm” của Tống Tự Tuyết, “Hủ Âm Công” của Nghiêm Thương Mang, “Đại Mạc Thần Chưởng” của Xa Chiêm Phong, chính là phải tu luyện môn kỳ công có thể khắc chế được võ công bọn họ, vì vậy Thiết Lang Ngân Hồ đã cùng luyện “Thiên Sát Địa Tuyệt”.

Bộ võ “Thiên Sát Địa Tuyệt” này vô cùng tàn nhẫn, một khi bị đánh trúng thì toàn bộ kinh mạch liền bị chấn nát khiến người ta muốn sống không được muốn chết không xong, mà mỗi một chưởng có thể phát huy công lực mạnh hơn gấp bốn lần của một trong hai người, có nghĩa là, từ một Thiết Lang hoặc Ngân Hồ sẽ biến thành bốn Thiết Lang hoặc Ngân Hồ, uy lực mạnh mẽ không thể tưởng tượng.

Bọn chúng đã khổ luyện nhiều năm nhưng bình thường hầu như không thi triển “Thiên Sát Địa Tuyệt” vì sợ tiết lộ ra ngoài.

Bọn chúng rêu rao bên ngoài rằng từ lâu võ công của chúng đã cao hơn Tam Chính Tứ Kỳ, mục đích kích động Tam Chính Tứ Kỳ xuất hiện thách đấu, chỉ là người ta không thèm để ý tới khiến bọn chúng hụt hẫng.

Tứ Kỳ hành tung phiêu hốt. Tống Tự Tuyết đã không xuất hiện trên giang hồ từ sáu bảy năm nay, Xa Chiêm Phong sống ở đại mạc xa xôi, tổng đà của Trường Không Bang là nơi cơ mật ít ai biết tới, Đông Hải Kiếp Dư đảo càng là nơi thần bí; trong khi đó, Tam Chính gồm Thiếu Lâm và Võ Đang là danh môn chính phái, đệ tử rất đông, cao thủ rất nhiều, Thiết Lang Ngân Hồ có lớn mật hơn nữa cũng không dám tới kiếm chuyện. Tuyết Phong thần ni ở Hằng Sơn, địa thế núi cao hiểm trở, hơn nữa Hằng Sơn nổi tiếng kiếm pháp tuyệt luân, Thiết Lang Ngân Hồ cũng không dám đụng đến.

Vì vậy, bọn chúng chỉ đành chờ đệ tử của người ta ra ngoài rồi giữa đường tập kích truy sát, định chọc tức Tam Chính Tứ Kỳ để bọn họ xuất hiện, sau đó hai bên đấu một trận, từ đó thành danh.

Thiết Lang Ngân Hồ nay muốn dùng “Thiên Sát Địa Tuyệt” để đối phó Phương Ca Ngâm, đủ thấy chúng đã quả thật hận Phương Ca Ngâm đến cực điểm.

Thiết Lang Ngân Hồ giết đệ tử Tam Chính Tứ Kỳ bấy lâu nay chưa hề gặp trở ngại gì, nay một cái cụng đầu của Phương Ca Ngâm mà đẩy lui Thiết Lang, thật là vô cùng mất mặt, chỉ hận không thể đem chàng ra lăng trì tới chết.

Chỉ thấy Ngân Hồ hú dài một tiếng, Thiết Lang cúi gập người tựa như con cóc lớn, thập phần cổ quái. Đột nhiên Ngân Hồ nhảy tới cưỡi lên lưng Thiết Lang hợp thành một thể, cả hai mặt trương phồng đỏ tía trông vô cùng hung hãn.

Ngân Hồ trên lưng Thiết Lang kêu một tiếng “chi”, Thiết Lang cũng kêu một tiếng “qua”, Ngân Hồ lại “phù” một tiếng vung ra song chưởng.

Song chưởng vừa xuất liền dấy lên trận cuồng phong mãnh liệt, chưởng lực quả thật mạnh hơn bình thường gấp bốn lần. Phương Ca Ngâm thấy hai người phối hợp rất ăn ý, tuy biết đây là tuyệt thế quái công nhưng vẫn không nhịn được cười. Cuồng phong ập tới, Phương Ca Ngâm hét lớn một tiếng, hai tay bắt chéo rồi vung ra đối kháng, chàng lập tức cảm thấy đôi tay tê rần, biết mình khó tiếp tục chống đỡ, liền xoay người né ra ngoài, lập tức “bùng” một tiếng vang lên, cây đại thụ bị nứt gẫy rồi ngã xuống. Luồng chưởng phong bị đứt đoạn trong chốc lát lại trở về bên Phương Ca Ngâm, uy thế không hề giảm bớt. Chàng biết mình không thể tránh được nữa, chỉ đành cắn răng đỡ lấy một chưởng khí thế vô song ấy, dù tâm mạch bị chấn vỡ cũng không thể tỏ ra nhát gan sợ hãi.

Đột nhiên, chàng bị người ta kéo ra ngoài, bay một trượng rồi một trượng, lại bay thêm nửa trượng thì bỗng nhè nhẹ hạ xuống dưới đất, đế giày không dính chút bụi bẩn nào.

Người vừa kéo chàng giống như một cơn gió nhẹ, vừa dao động một cái đã nhảy lên cây.

Trong rừng cây cối rậm rạp, Phương Ca Ngâm bị kéo ra ngoài hai trượng mà không hề chạm phải chiếc lá nào.

Lá cây cũng là màu xanh.

Phương Ca Ngâm nhìn lại, chỉ thấy một màu xanh lục như lá cây. Lúc này, vị trí của chàng đứng trước đó,  nay đã bị chưởng lực Thiết Lang Ngân Hồ chấn thành cái hố to.

Chương trước: Vô Tình Công Tử

Chương sau: Trường Không Thần Chỉ

 

My translations - My works Võ hiệp Đại Tông Chủ

Advertisements

2 Comments Leave a comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

•Mê Phim Nhật Subteam•

Website chính thức của fanpage Mê Phim Nhật

TYLER - THE WRITER

My first detective book!

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

Tùy Phong

"có thể chịu được tình chưa quên, nhưng thương tâm tóc sinh bạc ..."

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Khánh Thuận

Tôi thích khám phá và tạo lập

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

Sơn Phước

Blog của Sơn Phước

•Mê Phim Nhật Subteam•

Website chính thức của fanpage Mê Phim Nhật

TYLER - THE WRITER

My first detective book!

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

Tùy Phong

"có thể chịu được tình chưa quên, nhưng thương tâm tóc sinh bạc ..."

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Khánh Thuận

Tôi thích khám phá và tạo lập

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

Sơn Phước

Blog của Sơn Phước

%d bloggers like this: