Advertisements

[Truyện ngắn] Chàng trai với nụ cười ấm áp

Chàng trai với nụ cười ấm áp

(Sáng tác: Heen)

 

Đã từ rất lâu, không ai có thể khiến trái tim Thanh Vân rung động nữa, cho đến khi gặp chàng trai ấy.

Lúc ấy, cô đang ngồi đọc sách trong khuôn viên resort, chợt nghe một giọng trầm ấm vang lên:

– Anna Karenina? Anh rất thích tác phẩm này.

Rời mắt khỏi cuốn sách, Thanh Vân thấy một anh chàng đẹp trai với nụ cười ấm áp đang nói chuyện với mình.

– Anh có thể ngồi xuống không?

– A… vâng, anh cứ tự nhiên.

– Em cũng thích đọc Lev Tolstoy à?

– Không ạ, đây là cuốn sách Tolstoy đầu tiên em đọc.

Thanh Vân trả lời, cảm thấy có chút ngượng ngùng, bởi cô đang nhàm chán với cuốn sách này và không định đọc tiếp nữa.

Anh giới thiệu anh tên Hoàng Việt, là họa sĩ. Vì chủ resort đồng thời là bác ruột rất thích những bức tranh của anh nên đã cấp cho anh một căn phòng yên tĩnh ở đây, để anh lấy cảm hứng và ý tưởng sáng tác.

Lúc đầu, Thanh Vân không mấy quan tâm, chỉ trả lời theo phép lịch sự. Nhưng dần dần, cô ngày càng hứng thú với cuộc đối thoại, giống như bị cuốn vào trong giọng nói dịu dàng nhưng đầy nam tính ấy. Nghe những lời trải lòng của anh, cô cảm thấy chút dao động nơi con tim cằn cỗi, và cô cũng bắt đầu tâm sự về những câu chuyện trong cuộc đời mình…

Hai người nói chuyện rất lâu, cho đến khi hoàng hôn bắt đầu phủ xuống, Thanh Vân đành nói lời từ biệt trong tâm trạng đầy quyến luyến.

– Ngày mai chúng ta có gặp lại không nhỉ? – Hoàng Việt mỉm cười nói.

– Cũng có thể… – Thanh Vân nhẹ nhàng nói, hơi e thẹn cúi đầu. Thứ cảm giác này, đã biết bao nhiêu năm không tồn tại trong tâm hồn cô?

***

Ngày thứ hai, Thanh Vân đi tới nơi gặp mặt hôm qua, vẫn ngồi đọc Anna Karenina, đôi mắt tập trung vào trang sách nhưng không chữ nào lọt vào đầu, vì giờ đây tâm trí cô chỉ nghĩ tới Hoàng Việt và cuộc hội ngộ hôm qua.

– Tác phẩm rất hay phải không?

Thanh Vân giật mình ngước lên, thấy Hoàng Việt đang nhìn mình với nụ cười ấm áp. Nụ cười ấy thật quyến rũ làm sao!

Trước vẻ bối rối của Thanh Vân, Hoàng Việt ngồi xuống, nói:

– Anh đã tới một lúc và trong khi ngắm nhìn em đọc sách, anh cũng nảy ra ý tưởng cho bức tranh mới. Một cô gái xinh đẹp đang say sưa đọc sách giữa khung cảnh thơ mộng, hẳn là rất tuyệt vời. Em đồng ý làm người mẫu cho anh không?

– Ngày mốt em sẽ bay về thành phố Y. Em không thể nhận lời anh.

– Vậy à, thật đáng tiếc!

Hoàng Việt lộ vẻ thất vọng, trong ánh mắt có một tia buồn bã, nhưng anh nhanh chóng đổi qua chủ đề khác…

Thời gian trôi qua, chẳng mấy chốc lại đến hoàng hôn, lại nói lời từ biệt. Khi Thanh Vân vừa xoay người rời đi thì nghe tiếng Hoàng Việt hỏi:

– Ngày mốt em sẽ rời khỏi đây thật sao?

– Vâng, em phải quay lại thành phố Y để tiếp tục công việc.

– Em sẽ quay lại nơi này không?

– Em… không biết…

Cảm thấy nghèn nghẹn nơi cổ họng, Thanh Vân không nói nữa, nhanh chóng rời đi.

***

Ngày thứ ba, thời tiết rất xấu, trời đổ mưa cả ngày, Thanh Vân đứng ngồi không yên, chỉ mong trời hết mưa để đi gặp Hoàng Việt một lần nữa, nhưng mưa cứ rơi mãi không tạnh.

Đến khi mưa tạnh thì trời đã tối hẳn. Sáng ngày mai cô sẽ bay về, sau này nếu có quay lại, liệu Hoàng Việt vẫn ở đây không? Dù sao nơi này cũng không phải nhà của anh. Nhà ở đâu? Anh chưa từng nói. Gia đình quê quán ở đâu? Anh cũng không đề cập. Thanh Vân chợt nhận ra, dường như cô không hề biết gì về Hoàng Việt. Ngay cả số phòng của anh trong resort này, cô cũng không biết.

Vì vậy, Thanh Vân quyết định chủ động tìm anh. Cô sẽ đề nghị anh cùng lên thành phố Y, cô có thể giúp anh ổn định cuộc sống ở đó. Nếu anh không muốn đi thì ít nhất cô sẽ lưu lại thông tin liên hệ để giữ liên lạc với anh.

***

Thanh Vân đi tới quầy tiếp tân, nhân viên trực là một cô gái thấp bé với làn da sạm đen.

– Xin hỏi anh Hoàng Việt ở phòng nào?

Cô tiếp tân hơi ngạc nhiên, nói:

– Xin lỗi chị, không có khách trọ nào tên Hoàng Việt.

– Anh ta là họa sĩ. Vì chủ resort đồng thời là bác ruột rất thích các bức tranh của anh ta nên cấp cho một căn phòng ở lâu dài. Nhưng chị không rõ là phòng nào.

Gương mặt cô tiếp tân trở nên kinh hãi, cô run giọng nói:

– Bốn năm trước đúng là có một khách trọ lâu dài tên Hoàng Việt và là cháu ruột của ông chủ. Anh ta đúng là họa sĩ nhưng tranh của anh ta không bán được, lại mang nhiều nợ nần. Chủ nợ thường tới quấy rối, ông chủ cho anh ta kỳ hạn bảy ngày, sau bảy ngày nếu không trả hết nợ thì buộc phải rời khỏi resort. Tới đêm thứ sáu, anh ta đốt than tự vẫn trong phòng.

– Thế… thế… anh ta được cứu kịp thời phải không? – Thanh Vân cố kìm nén nỗi sợ trong lòng.

– Không, khi phát hiện thì anh ta đã chết. – Cô tiếp tân thì thào.

– Chị muốn trả phòng ngay lập tức. Em làm thủ tục cho chị!

***

Giờ đây, Thanh Vân đã ngồi trong chiếc xe Uber rời khỏi resort nhưng tim vẫn không ngừng đập mạnh, tay chân tê cóng. Cô cố gắng không nghĩ tới chuyện vừa qua nhưng hình ảnh chàng thanh niên với nụ cười ấm áp ấy cứ hiện lên trong đầu.

Từ gương chiếu hậu, anh tài xế thấy vẻ thất thần trên gương mặt tái xanh của Thanh Vân, lo lắng hỏi:

– Cô ổn chứ?

– Tôi ổn, không sao cả.

– Tôi chỉ hơi tò mò, vì sao một cô gái như cô lại ở nơi vắng vẻ giữ đêm khuya? Thế này rất nguy hiểm.

– Đúng là hơi vắng, nhưng tôi đứng ngay trước cửa resort X để chờ xe thì chắc không đến nỗi nguy hiểm.

– Cô nói resort X?

– Vâng, tôi ở đó vài ngày, vừa mới trả phòng…

Chưa nói xong, chiếc xe đột nhiên thắng gấp. Anh tài xế quay lại nhìn cô thật lâu, vẻ mặt căng thẳng. Lát sau anh hỏi:

– Cô biết chuyện bốn năm trước ở resort X không?

Thanh Vân giật mình, hỏi lại:

– Bốn năm trước? Chuyện gì?

– Năm đó, một khách trọ đốt than tự vẫn trong phòng, không biết thế nào mà lửa cháy lan ra, đến khi phát hiện thì đã quá muộn. Toàn bộ resort bị thiêu rụi, mười mấy khách trọ và nhân viên chết trong đám cháy. Sau này, chính quyền điều tra mới biết hệ thống báo cháy không hoạt động, thiết bị chữa cháy không đầy đủ mới dẫn đến đám cháy không thể kiểm soát. Người chủ sợ  vụ việc này ảnh hưởng đến những mối làm ăn khác nên đã ém đi, thậm chí không có đăng báo chí nên người ngoài ít biết tới.

Trong nỗi kinh hoàng tột độ, Thanh Vân toàn thân run rẩy, giọng lắp bắp:

– Anh… mau lái… lái xe, rời… rời khỏi đây…

***

Chiếc xe phóng nhanh trên con đường tối đen và vắng vẻ. Cũng như cô gái phía sau, anh chỉ mong mau chóng rời khỏi đây và chạy tới nơi đông người. Anh tự nhủ, từ nay về sau sẽ không tới nơi hoang vắng để đón khách như hôm nay nữa.

Đột nhiên, anh nhìn thấy từ xa phía trước xuất hiện một bóng người đứng giữa đường, anh vội đạp thắng.

Kéttt

Rầm!

Hình như xe đụng phải ai đó.

Không ai dám xuống xe để xem xét tình hình.

Bất chợt có tiếng gõ cốc cốc nơi cửa kính hành khách. Hai người chết lặng không dám cử động. Một giọng nói thê lương vang vọng:

– Thanh Vân, anh đã chờ em cả ngày ở nơi hẹn, sao em không đến gặp anh?

– Thanh Vân, em nói ngày mai em mới bay về, sao đột nhiên vội vã bỏ đi?

– Thanh Vân, trở lại resort với anh, làm người mẫu cho tác phẩm mới của anh nhé!

– Thanh Vân, mãi mãi ở lại bên anh nhé!

(Hết)

 

My translations - My works

Advertisements

1 Comment Leave a comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

•Mê Phim Nhật Subteam•

Website chính thức của fanpage Mê Phim Nhật

TYLER - THE WRITER

My first detective book!

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

Tùy Phong

"có thể chịu được tình chưa quên, nhưng thương tâm tóc sinh bạc ..."

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Khánh Thuận

Tôi thích khám phá và tạo lập

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

Sơn Phước

Blog của Sơn Phước

•Mê Phim Nhật Subteam•

Website chính thức của fanpage Mê Phim Nhật

TYLER - THE WRITER

My first detective book!

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

Tùy Phong

"có thể chịu được tình chưa quên, nhưng thương tâm tóc sinh bạc ..."

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Khánh Thuận

Tôi thích khám phá và tạo lập

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

Sơn Phước

Blog của Sơn Phước

%d bloggers like this: