Advertisements

[Truyện dịch] Đại Tông Chủ – Chương 7

(Người dịch: Heen)

(Nếu có copy qua trang khác, vui lòng ghi nguồn)

HUYẾT HÀ XA – ÔN THỤY AN 

ĐẠI TÔNG CHỦ

Chương 7: Trường Không Thần Chỉ

Ngân Hồ toàn thân phát ra tiếng “răng rắc”, tựa như khởi động xương cốt toàn thân, mụ quát tháo: “Kẻ nào?” Người kia cười nhạt nói: “Chẳng phải các ngươi đang tìm ta sao?” Phương Ca Ngâm ngoái đầu nhìn qua liền nhất thời chấn động.

Cách xa hơn một trượng có cây đại thụ, trên đại thụ có cành cây to lớn, trên cành cây có chỗ rậm rạp lá, có chỗ thưa thớt lá, ở nơi thưa thớt lá có hai người đang ngồi một cách ung dung tự tại, giống như ngồi trên cái ghế ở ngay nhà mình.

Đôi mắt Phương Ca Ngâm rực sáng.

Ngồi ở bên phải là một cô nương mặc áo màu hồng, nhìn từ xa trông như một đóa hoa tươi thắm diễm tuyệt. Phương Ca Ngâm biết rõ ánh nắng tịch tà đã tổ điểm cho đóa hoa này thêm phần kiều diễm.

Thiếu nữ này, chính là Tang Tiểu Nga.

Bên cạnh nàng là người đàn ông tuổi trung niên đang mỉm người, thân vận trường bào nho sinh màu xanh nhạt, ba chòm râu dài bị gió thổi bay phấp phới. Y nhẹ nhàng gật đầu với Phương Ca Ngâm.

Cây này cao tới hai ba mươi trượng, hai người ngồi ở rìa ngoài nhánh cây, trông như đang đu bập bênh.

Phương Ca Ngâm nhất thời không biết làm sao trả lễ, cũng gật đầu một cái.

Lại nghe tiếng gầm phẫn nộ phá tan không gian yên tĩnh.

“Ngươi là ai?” Âm thanh nghe như con sói đang lên cơn đói.

Người trung niên kia mỉm cười, nhàn nhã đưa tay trước ngực, chỉ thấy ngón tay y thon dài, ngón tay cái đặt ngay trước ngực, bốn ngón còn lại hơi cong, đầu ngón tay chỉ lên trời. Lại nghe tiếng kêu thất thanh của Thiết Lang Ngân Hồ: ‘Trường Không Thần Chỉ Tang Thư Vân!”

Trong đầu Phương Ca Ngâm “ong” lên một tiếng, lại ngẩng đầu nhìn lên, tịch dương chiếu rọi khiến trước mắt y hiện ra luồng ngũ sắc rực rỡ, chỉ thấy một màu hoàng kim sáng chói, màu đỏ nồng diễm hay màu tím xanh ngắt, nhất thời khó phân biệt rõ.

Chỉ nghe giọng nói vừa dịu dàng lại có phần nhõng nhẽo của Tang Thiểu Nga: “Cha, chính là hắn đã cứu con. Cha cứu hắn một lần này, từ nay con và hắn không ai nợ ai.”

Lại nghe Thiết Lang tức giận rít lên: “Ngươi là Tang Thư Vân?” Một câu này lọt vào tai Phương Ca Ngâm vang vọng liên hồi, nụ cười trên mặt Tang Tiểu Nga cũng tắt ngúm, chỉ có Tang Thư Vân vẫn mỉm cười: “Thiết Lang huynh, huynh đã tới tuổi này mà sao tính tình vẫn nóng vội đến thế, hà thiết dọa hai kẻ tiểu bối này sợ hãi đến thế?” Y vừa nói vừa nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất và thoáng chốc đã xuất hiện trước mặt Thiết Lang Ngân Hồ, tư thế vô cùng nhàn nhã tự tại.

Thiết Lang Ngân Hồ giật mình, lùi liền bốn năm bước.

Giọng Ngân Hồ vang lên sắc nhọn: “Tang Thư Vân, ngươi nghe đây, vợ chồng chúng ta là Thiết Lang Ngân Hồ, hôm nay muốn so tài với Trường Không Thần Chỉ nhà ngươi!” Tang Thư Vân cười nói: “Phải rồi phải rồi, ta chỉ giáo một chút là được chứ gì.”

Ngân Hồ tức giận nói: “Lão thất phu, ngươi bớt ngông cuồng đi!” Nói xong liền xông tới vươn ra một trảo.

Tốc độ và thân pháp của mụ nhanh hơn nhiều so với lúc nãy đấu với Phương Ca Ngâm.

Một trảo của mụ lại biến hóa thành ba trảo, phân biệt tấn công thượng trung hạ tam lộ của Tang Thư Vân.

Tang Thư Vân vẫn mỉm cười hướng về Phương Ca Ngâm, nói: “Lệnh sư vẫn khỏe chứ?” Y vừa nói vừa tùy tiện điểm ra ba chỉ.

Ba chỉ này vừa hay nhắm vào lòng bàn tay Ngân Hồ, cứ như Ngân Hồ đang đưa tay cho Tang Thư Vân điểm vào vậy!

Ngân Hồ tức giận rít lên một tiến vội lùi ra trở về vị trí cũ.

Mụ lui cực nhanh mà Tang Thư Vân thu lại ngón tay cũng rất chỉ trong chớp mắt, thái độ nhàn nhã thư thái cứ như hoàn toàn chưa từng xuất chỉ.

Phương Ca Ngâm tâm thần chấn động, thế mới biết võ công thiên hạ thật thâm sâu uyên bác đến nhường nào, nhất thời quên cả vết thương của mình, dõng dạc nói: “Gia sư Chúc U thân thể vẫn khỏe mạnh, đa tạ tiền bối đã quan tâm.”

Tang thư vân kinh ngạc hỏi: “Hiền điệt không phải đệ tử của Tống lão đệ sao?” Lúc này Ngân Hồ lại rít lên một tiếng sắc bén xông tới tấn công, thượng tam trảo, trung tam trảo, hạ tam trảo, tổng cộng chín trảo cộng thêm hai trảo nhắm vào hai bên thân thể Tang Thư Vân. Phương Ca Ngâm lòng thầm lo lắng không dám nói tiếp, sợ Tang Thư Vân bị phân tâm.

Tang Thư Vân cười nói: “Hiền điệt cứ nói, không cần lo lắng cho ta.”

Y mới nói tới phân nửa, Ngân Hồ vội lùi về, thì ra mụ tổng cộng biến hóa ra mười một trảo nhưng trảo nào cũng chỉ thi triển được phân nửa, mỗi trảo đánh ra đều bị ngón tay nhắm vào giữa lòng bàn tay, chỉ cần mụ thi triển hết một trảo ấy lập tức bàn tay sẽ bị đâm xuyên qua thành cái lỗ.

Mụ nhanh chóng lùi về nhưng trảo ảnh của mụ vẫn phòng hộ toàn thân, đề phòng Tang Thư Vân phản công.

Nhưng Tang Thư Vân không hề phản công.

Phương Ca Ngâm mới yên tâm, nói: “Tống tiên sinh là sư bá của vãn bối.”

Tang Thư Vân gật đầu nói: “Hèn chi võ công Thiên Vũ Phái mà hiền đệt thi triển thực sự rất không ổn, nhưng tư chất tốt, quả thật rất tốt.”

Phương Ca Ngâm cảm thấy mặt nóng ran, Ngân Hồ lại hét to xông tới, lần này mụ đầu tóc bù xù trông rất đáng sợ, hiển nhiên đã dốc hết toàn lực. Thiết Lang không thể tiếp tục đứng nhìn, cũng hét lớn tham chiến, nhưng không ngờ lão lại tung chưởng về phía Phương Ca Ngâm. Ngân Hồ xông lên được phân nửa thì đột nhiên thân hình Tang Thư Vân lướt tới trước mặt mụ, một chỉ xuyên qua song trảo hộ thân của mụ mà điểm vào. Ngân Hồ vội lách người né qua nhưng chợt cảm thấy huyện Đãn Trung bị tê dại khiến mụ ngã xuống đất.

Tang Thư Vân một chiêu đắc thủ rồi lập tức phi thân.

Tay Thiết Lang đang vỗ xuống nhưng mới được một nửa thì phát hiện có một ngón tay đang chờ ở phía trước.

Thiết Lang vội thu chưởng và lùi về cả trượng, ngoái đầu nhìn lại thì thấy Ngân Hồ đang ngằm dưới đất, lão phi thân tới bên thê tử. Tang Thư Vân cười nói: “Huyệt ta vừa điểm vào là Đãn Trung.”

Thiết Lang vỗ mấy cái vào huyệt đạo Ngân Hồ, hai ánh mắt chạm nhau, lại đồng thời điên cuồng hét lên và cùng nhau xông lên.

Một người phi thân lên trời, một người nhào lộn dưới đất, khi tới trước mặt Tang Thư Vân thì người phi thân biến thành nhào lộn dưới đất và người nhào lộn trở thành phi thân trên trời.

Ngân Hồ phi thân song trảo hướng tới mạch môn trong khi Thiết Lang đảo người song chưởng nhắm vào huyệt Khiêu Hoàn của Tang Thư Vân

Tang Thư Vân phất cánh tay áo màu xanh, chân phải tùy tiện đá một cước, vừa hay lại trúng vào tâm mạch của Ngân Hồ và cánh tay của Thiết Lang.

Một kẻ bị chấn động tâm mạch và một kẻ cánh tay bị tê dại thì làm sao còn có thể tấn công Tang Thư Vân nữa.

Chiêu này nhìn như chỉ là tùy ý nhất thời, nhưng thật tình võ công của Tang Thư Vân đã đạt tới mức đăng phong tạo cực, không chiêu thức nào là không bao hàm ý nghĩa của đại trí tuệ.

Phương Ca Ngâm không nhịn được thốt lên: “Tuyệt!” Chính vào lúc này đột nhiên có sự biến hóa lớn. Thiết Lang vỗ mạnh lên đất rồi bật người bay lên, Ngân Hồ hạ thấp hơn và biến thành đôi tay của Thiết Lang, song trảo của mụ nhắm tới đôi chân của Tang Thư Vân trong khi hai ngón tay Thiết Lang đâm vào đôi mắt đối thủ.

Biến hóa diễn ra cực nhanh, Phương Ca Ngâm định cảnh báo nhưng chưa kịp lên tiếng thì lại có biến hóa khác nhanh hơn. Tang Thư Vân đột nhiên bước lên, chỉ là tùy tiện bước lên một bước, thế mà đã xuất hiện ở sau lưng Thiết Lang Ngân Hồ.

Sát na này, Thiết Lang Ngân Hồ đánh vào không khí trong khi đã bị người ta bắt được ở sau lưng.

Phương Ca Ngâm lại thốt lên: “Hay!” Chàng mắt thấy Thiết Lang Ngân Hồ biến chiêu cực nhanh và độc, không chiêu nào có thể phá giải được, không ngờ Tang Thư Vân nhanh trí bước tới một bước, hóa bị động thành chủ động. Chứng kiến phong thái anh minh thần võ của lão, chàng tự nhủ phải ghi nhớ trong lòng.

Rồi lại có biến hóa lớn.

Thiết Lang Ngân Hồ đồng thời hú lên âm thanh chói tai, mạnh xoay người phía sau.

Cú  xoay này đảo thành tư thế kỳ lạ, đầu ở dưới chân ở trên, bốn tay cùng tấn công vào thượng và hạ bộ, nhắm vào bốn huyệt đạo hoàn toàn khác nhau.

Đây là chiêu thức vô cùng mạo hiểm, toàn thân vừa đảo ngược lập tức ra tay , bọn chúng cũng lộ ra sơ hở rất lớn, nhưng tốc độc cực nhanh lại cộng thêm chiêu thức quái dị khiến đối phương trở tay không kịp. Nhưng vào lúc này, Tang Thư Vân cũng có biến hóa cực lớn, y đột nhiên ngã xuống, chính là ngã thẳng từ trên xuống.

Y vừa ngã xuống thì đòn tấn công của Thiết Lang Ngân Hồ cũng đánh vào không khí, mà trong chớp mắt Tang Thư Vân cũng bắt lấy mạch môn Ngân Hồ đẩy lên đụng vào người Thiết Lang, bọn chúng trong lúc đang đảo ngược cũng không thể tụ khí, chỉ đành lảo đảo lùi về mười mấy bước.

Chiêu này cực kỳ tinh diệu khiến Phương Ca Ngâm trầm trồ mãi.

Nếu Tang Thư Vân thừa thắng xong lên thì chắc chắn Thiết Lang Ngân Hồ phải bỏ mạng. Bọn chúng đôi mắt chạm nhau, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Tang Thư Vân phủi bụi dính trên quần áo, cười nói: “Võ công của hai vị quả thật kinh người. Bội phục bội phục! Trong mấy gần đây, người có thể khiến tại hạ phải ngã người xuống đất, chỉ có hai vị.” Lời nói này vô cùng khách khí, rõ ràng là muốn giữ thể diện cho Thiết Lang Ngân Hồ. Nhưng bọn chúng nhìn nhau một cái, đột nhiên lại phát ra tiếng hú sắc bén. Thiết Lang khom người, bụng phình to ra, trông như con cáp mô.

Ngân Hồ liền nhảy lên lưng hắn, xương cốt toàn thân phát ra tiếng “răng rắc”. Phương Ca Ngâm kêu lên: “Tang tiền bối, đây là Thiên Sát Địa Tuyệt…” Tang Thư Vân sắc mặt trầm ngâm, dưới ánh tịch dương chỉ thấy tay trái y đặt trước ngực, ngón cái bẻ ngược bên trong, bốn ngón còn lại hơi cong và ngón tay có chút dao động, sắc mặt trở nên trắng bệch.

Cơn gió nhẹ thổi qua, trường bào Tang Thư Vân bay phất phơ, cánh tay áo càng rung động mạnh hơn.

Phương Ca Ngâm ngẩng đầu, trông thấy ánh nắng trở nên mập mờ, Tang Tiểu Nga mặc áo váy màu hồng bay phấp phới trên cành cây sum suê lá xanh, đôi mắt chăm chú nhìn phụ thân, thái độ vô cùng tự tin.

Mái tóc dài màu đen của nàng, dưới một chút ánh sáng còn sót lại của tịch tà dương phản chiếu trông như màu hắc kim, gương mặt không nhìn thấy rõ ràng, chỉ nghe giọng nói thanh thúy vang lên: “Tên ngốc nhà ngươi đang nhìn cái gì? Cha đang thi triển “Trường Không Thần Chỉ” đấy!”

Phương Ca Ngâm đỏ mặt, quay đầu nhìn lại, thì ra Thiết Lang Ngân Hồ đang từng bước tiếp cận Tang Thư Vân với hình dạng rất buồn cười; nhưng nhìn lại Tang Thư Vân thần tình nghiêm túc và ngưng trọng, so với phong thái cười nói nhàn nhã vừa nãy quả thật khác xa.

Bọn chúng vẫn không ngừng di chuyển và thay đổi càng lúc càng nhanh, cho đến khi không còn phân biệt được đâu là Thiết Lang đâu là Ngân Hồ, Tang Thư Vân vẫn tay trái đặt trước ngực, tay phải buông thõng, không hề nhúc nhích, ngay cả mắt cũng không chớp một cái.

Ngay lúc này, đột nhiên lá cây bay đầy trời, Thiết Lang Ngân Hồ khựng lại không di chuyển nữa mà đồng thời xuất chưởng. Sát khí đầy trời cùng tụ vào một điểm, điểm này cực kỳ sắc bén cùng khí thế phi thường không gì sánh được mà đụng vào Tang Thư Vân, khiến không khí bị ngưng tụ.

Nhưng bầu không khí ngưng tụ này nhanh chóng bị phá tan.

Chỉ thấy ngón trỏ, ngón giữa, ngón áp út và ngón út của Tang Thư Vân cùng bắn ra, rồi ngón áp út, ngón giữa và ngón trỏ lại cử động, trong không khí (Trường Không) phát ra tiếng “si si” hùng hậu lại sắc bén. Bảy đạo chỉ phong rạch xé không khí khiến Thiết Lang Ngân Hồ sắc mặt đại biến.

Bọn chúng hú một tiếng dài một tiếng ngắn rồi nhanh chóng bỏ chạy và biến mất trong rừng sâu, bỏ lại cơn gió theo sau lưng chúng. Và dưới mặt đất là hai hàng máu tươi.

Trường Không Thần Chỉ!

Lát sau, Tang Thư Vân quay người, sắc mặt khôi phục như thường, nói: “Hai người này võ công không tệ. Chỉ là thủ đoạn hơi âm độc một chút. Nếu không phải bọn họ truy cầu sự tàn nhẫn âm hiểm, “Thiên Sát Địa Tuyệt” thần công này chắc chắn sẽ có thành tựu lớn.”

Phương Ca Ngâm trông thấy Tang Thư Vân dùng bảy chỉ tay mà phá được “Thiên Sát Địa Tuyệt”, cảm thấy mặt mũi không để vào đâu được. Chàng vô cùng kính phục, lòng thầm nghĩ: nếu bản thân luyện được thứ thần công này thì còn phải sợ ai nữa? Nhưng Trường không Thần Chỉ lẫn Bang Trường Không  đều là do một mình Tang Thư Vân sáng lập. Tang Thư Vân có được thành tựu như thế, chẳng lẽ ta lại không thể?

Nghĩ tới đây, chàng liền hào khí ngùn ngụt, định lên tiến thì Tang Tiểu Nga đi tới, bĩu môi nói: “Ngươi cứu ta một lần, ta bảo cha tới cứu ngươi một lần, từ ta chúng ta huề nhau.”

Vì đứng ngược ánh tịch dương, Phương Ca Ngâm vẫn không thể nhìn thấy rõ.

Tang Tiểu Nga nói xong liền nắm tay áo Tang Thư Vân, nũng nịu nói: “Cha, chúng ta đi tìm Thân thúc thúc được không, hẳn là lão đang nôn nóng tìm con.”

Tang Thư Vân cười với Phương Ca Ngâm, nói: “Tiểu nữ từ nhỏ đã bị nuông chiều quá, mong Phương hiền điệt đừng trách. Trong bang đột nhiên xảy ra chuyện, ta phải đi xử lý, xin tạm biệt từ đây!”

Nói rồi một tay dắt theo Tang Tiểu Nga, một tay trường bào phất phơ, hai thân ảnh rời khỏi khu rừng không thấy nữa.

Phương Ca Ngâm định nói lời từ biệt với Tang Thư Vân, nhưng sau nghe lời nói của Tang Tiểu Nga thì trong lòng cảm thấy lạnh lẽo. Tang Thư Vân nói đi là đi, dưới chiều tà còn sót lại ấy, đôi uyên ương trở về tổ, sắc màu muôn loài le lói trong ánh sáng le lói, trong vẻ đẹp tịch mịch thê lương ấy, Phương Ca Ngâm cảm thấy một hồi rung động trong lòng.

***

Màu sắc dần tắt nhường cho màn đêm u tối, Phương Ca Ngâm từ xa nhìn qua, chỉ thấy bên ngoài tà dương đang dần lặn xuống là núi non trùng điệp, liền tự nhủ bản thân đang ở gần bên ven rừng, một tia ánh vàng rọi khiến người ta khó mà mở mắt… Phương Ca Ngâm trông thấy tất cả, ngoài tia sáng mập mờ dần phai nhạt, sự vật trước mắt đang biến thành cổ kính mang vẻ thương tang và không còn màu sắc nữa, chỉ còn mặt trời đang lặn dần kia cứ như tất cả sự việc chẳng liên quan tới nó. Phương Ca Ngâm chợt nhói đau lòng, nghĩ đến hai câu “Tây Phong Tàn Chiếu, Hán Gia Lăng Khuyết.” (1)

Mắt thấy ánh tà dương tỏa sáng nơi xa, thì ra nó xinh đẹp xán lạn đến nhường này, Phương Ca Ngâm ngẩn ngơ một hồi. Tay chân càng múa may loạn xạ mà trong cái hỗn loạn ấy mang chút hàm ý tinh hoa. Phương Ca Ngâm không tự chủ múa may một hồi rồi không biết mình muốn múa thành cái gì, trong lòng như khám phá ra cái gì đó, chàng yên lặng suy nghĩ, đột nhiên nghe tiếng hừ lạnh.

Phương Ca Ngâm liền quay đầu, trong khu rừng vốn đã trở nên âm u, giờ đây xuất hiện hai người.

Hai người này tóc tai rối bù nhưng ánh mắt hiểm độc rực sáng.

Phương Ca Ngâm lập tức kinh động.

Thiết Lang Ngân Hồ! Bọn chúng vẫn chưa rời đi.

“Thiên Sát Địa Tuyệt” mà bọn chúng khổ luyện vẫn không vượt qua được một kích của “Trường Không Thần Chỉ” Tang Thư Vân. Chúng bị thương, chúng bỏ chạy, nhưng rồi vẫn lén lút trở lại mai phục trong khu rừng, chờ sau khi Tang Thư Vân đi rồi thì giết chết nhân chứng mục kích duy nhất, không để người này truyền bá trên giang hồ về thất bại của chúng.

Sau khi Tang Thư Vân đã thật đi rồi, chúng chờ thêm chút nữa mới dám quay lại.

Lần này chúng quyết lấy mạng Phương Ca Ngâm!

 

Chương trước: Thiết Lang Ngân Hồ

Chương sau: Quái nhân trong thạch thất (Chưa dịch)

***

Chú thích:

(1) 西风残照,汉家陵阙: trích dẫn từ một bài thơ của Lý Bạch, Heen không định giải thích nhiều, bạn nào hứng thú thì vào đây tìm hiểu nhé: https://zhidao.baidu.com/question/362804171.html

***

Lời bình của Heen: Với địa vị của Tang Thư Vân, trừ phi là y “quân tử rởm”  kiểu Nhạc Bất Quần, không thì Heen không thấy lý do gì để không giết chết đôi vợ chồng độc ác Thiết Lang Ngân Hồ này. Ngoài việc vợ chồng này đã giết rất nhiều đệ tử Tam Chính Tứ Kỳ (trong đó có nhiều người là đệ tử Trường Không Bang), việc Tang Thư Vân đi cứu Phương Ca Ngâm mà không chịu diệt trừ hậu hoạn như thế là vô cùng không có trách nhiệm! Nếu về sau phát hiệnTang Thư Vân là ngụy quân tử như Nhạc Bất Quần thì Heen không nói làm gì, chứ  nếu y đúng là người tốt như y đã thể hiện thì quả thật là… khó nuốt trôi!

***

Rồi lại than vãn tí:

Khi trình tiếng Trung của Heen hơi tồi nhưng lỡ nhận project khủng (và bản gốc hơi nhiều lỗi) thì Heen phải nàm thao? Câu trả lời là đôi khi phải tự bịa và tùy cơ ứng biến thôi á. Mấy tháng trôi qua Heen mới dịch được một chương, tuy vẫn chưa có ý định từ bỏ nhưng cũng chán nản lắm á. Nếu bạn nào có nhã ý dịch tiếp bộ này thay Heen thì Heen sẵn sàng nhường lại  ấy ạ!

 

 

My translations - My works Võ hiệp Đại Tông Chủ

Advertisements

1 Comment Leave a comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

•Mê Phim Nhật Subteam•

Website chính thức của fanpage Mê Phim Nhật

TYLER - THE WRITER

My first detective book!

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

Tùy Phong

"có thể chịu được tình chưa quên, nhưng thương tâm tóc sinh bạc ..."

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Khánh Thuận

Tôi thích khám phá và tạo lập

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

Sơn Phước

Blog của Sơn Phước

•Mê Phim Nhật Subteam•

Website chính thức của fanpage Mê Phim Nhật

TYLER - THE WRITER

My first detective book!

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

Tùy Phong

"có thể chịu được tình chưa quên, nhưng thương tâm tóc sinh bạc ..."

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Khánh Thuận

Tôi thích khám phá và tạo lập

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

Sơn Phước

Blog của Sơn Phước

%d bloggers like this: