[Truyện dịch] Đại Tông Chủ – Chương 8

(Người dịch: Heen)

(Nếu có copy qua trang khác, vui lòng ghi nguồn)

HUYẾT HÀ XA – ÔN THỤY AN 

ĐẠI TÔNG CHỦ

Chương 8: Quái nhân trong thạch thất

 

Phương Ca Ngâm vừa trông thấy Thiết Lang Ngân Hồ, chàng lập tức làm một chuyện.

Chạy!

Phương Ca Ngâm quay người bỏ chạy.

Giờ đây, chàng đã chứng kiến thần công “Trường Không Thần Chỉ” của Tang Thư Vân, lại chịu sự khinh mạn ghẻ lạnh của Tang Tiểu Nga, tất cả mọi việc khiến chàng vô cùng cảm khái, dưới ánh tà dương tịch mịch, chàng đã tự hứa với lòng, chàng nhất định phải sống tiếp, nhất định phải giống như Tang Thư Vân, sáng lập ra sự nghiệp của riêng mình.

Trả thù cho cha, khiến kẻ khác phải ngước nhìn, phải đánh bại Nghiêm Lãng Vũ… Nếu đổi là lúc bình thường, chàng nhất định cương nghị hiếu thắng mà thà chết không chịu khuất phục. Lúc này chàng vẫn quyết không van xin tha mạng, chỉ một mực bỏ chạy mà thôi.

Phương Ca Ngâm bỏ chạy khiến Thiết Lang Ngân Hồ bất ngờ, những tưởng gã tiểu tử này sẽ cứng cỏi một cách ngu ngốc, hẳn là sẽ bất chấp liều chết đến cùng, bản thân chỉ cần nói vài câu có thể diện rồi giết hắn diệt khẩu, ai ngờ hắn chưa nói câu nào đã vội vã bỏ chạy.

Thiết Lang Ngân Hồ hừ lạnh một tiếng, cùng ý nghĩ: Nhà ngươi đã bị trọng thương, lẽ nào có thể chạy thoát khỏi tay bọn ta? Bọn ta cũng không cần vội vã gấp gáp. Giống như tâm ý tương thông, hai ngươi lập tức chia làm trái phải hai bên truy đuổi.

Phương Ca Ngâm chạy một hồi, thân hình chợt lảo đảo, vết thương đau đớn và bị mất quá nhiều máu, cuối cùng chàng phải tựa vào một thân cây to lớn mà thở gấp không thôi.

Chàng vừa mới dừng lại một chút, quay đầu nhìn lại thấy Thiết Lang Ngân Hồ với sát khí kinh người càng lúc càng đến gần.

Phương Ca Ngâm lòng thầm than thở: hôm nay hẳn phải táng mạng dưới tay của hai tên lão quái này… Chính vào lúc này, chàng bất chợt phát hiện dưới gốc cây có cái động huyệt nhỏ, trong động tối mù không thấy gì.

Phương Ca Ngâm lập tức hạ quyết tâm, không chần chờ gì nữa mà nhảy vào trong động.

Khi chàng vừa nhảy xuống thì đúng lúc Thiết Lang Ngân Hồ cùng xuất thủ.

“Binh” một tiếng, thân cây to lớn bất lực ngã xuống, cành cây gẫy rụng lá bay tứ tung.

Ngân Hồ trông thấy thân hình Phương Ca Ngâm lọt vào trong động, mụ cả giận lập tức xới tung cây lá lộ ra cái động huyệt, ngặt nỗi nó quá nhỏ bé chỉ vừa vặn với thân hình gầy ốm của Phương Ca Ngâm. Nay chàng trốn trong đó, vợ chồng lão không thể làm gì được chàng.

Thiết Lang tức giận hét lên: “Tiểu tử, ngươi cút ra đây cho ta!”

Phương Ca Ngâm cười lạnh, nói: “Lão có giỏi thì tự vào đây bắt ta.”

Thiết Lang lộ ra răng nanh độc ác: “Ta mà bắt được ngươi nhất định sẽ moi hết tim gan ngươi ra!” Nói rồi cúi người xuống hang.

Thân hình Thiết Lang vốn nhỏ thó, lão gần như có thể chui được vào trong hang. Phương Ca Ngâm quát lên, một kiếm đâm tới.

Lúc bình thường, Thiết Lang đương nhiên không sợ nhát kiếm tầm thường này, nhưng trong lúc lão kẹt trên miệng hang, còn đang vướng víu tay chân, lão không sao đỡ được nhát kiếm này, chỉ đành nhanh chóng thụt lùi.

Tuy lão đã thụt lùi rất nhanh nhưng má phải của lão vẫn dính phải kiếm phong, vết máu trên mặt khiến lão càng thêm đáng sợ.

Lão nổi cơn thịnh nộ, lão vốn đã có gương mặt xấu xí nay lại có thêm một vết sẹo nữa, hơn nữa vết sẹo này do một tên hậu bối gây ra, thật là chuyện sỉ nhục nhất trong đời.

Lão vung mạnh một chưởng, tất cả cây gẫy lá rụng cùng với cửa động của Phương Ca Ngâm, tất cả bị một chưởng mạnh mẽ này phá tan tành.

Tiếng “ầm ầm” vang lên, lão lại chưởng thêm một phát, lá cây vỡ vụng cùng đất cát ùa vào trong động huyệt.

Phát chưởng này, tuy không thể hoàn toàn đánh sập hang động nhưng Thiết Lang Ngân Hồ tin chắc Phương Ca Ngâm cũng khó có thể thoát thân. Hai người nhìn nhau một cái, mỗi người chuẩn bị tung thêm một phát chưởng toàn lực, buộc Phương Ca Ngâm phải chịu chấn động mà chết trong động huyệt này.

Phương Ca Ngâm hiểu rõ, một khi ra khỏi động huyệt này thì chỉ có đường chết, mà không ra khỏi đây thì cũng chết dưới lực chưởng. Đây rõ ràng là tuyệt lộ, ra thì chết, mà không ra cũng chết.

Phen này chàng quả thật phải chết sao?

Trời không tuyệt đường người.

Lúc Thiết Lang Ngân Hồ cùng xuất chưởng, thân hình Phương Ca Ngâm đột nhiên rơi xuống.

Sau khi rơi xuống, chàng mới nhận ra nơi trú thân của chàng không chỉ là cái động huyệt nhỏ bé dưới gốc cây, mà sâu bên dưới là một thạch động rộng lớn.

“Bịch” một tiếng ngã xuống đất, một trận đau đớn kịch liệt truyền tới, cơ hồ khiến chàng rơi nước mắt. Nhìn lại bốn phía chỉ thấy một màn tối mù.

Mặt đất là lớp nham thạch cứng cáp, trước mắt là một màn đêm tối, chỉ có ở phía trên động phủ vài đóm sáng lim dim, có vẻ cao tới mấy trượng, lại nghe tiếng la hét phẫn nộ của Thiết Lang Ngân Hồ không ngừng tuyền tới từ phía trên.

Nhưng chúng không dám chui vào trong động. Chúng không biết động này sâu cỡ nào, có nguy hiểm gì không. Từ phía trên chỉ trong thấy một cái hang tối đen thăm thẳm. Chúng không dám mạo hiểm vào đây xem xét tính hình.

Thiết Lang Ngân Hồ chỉ đành đứng ở trên chửi bới thóa mạ, lời lẽ vô cùng thô tục khó nghe. Phương Ca Ngâm không khỏi cảm thán, không ngờ hai tiền bối võ lâm lại có thể thốt ra được những lời lẽ như thế với kẻ hậu bối.

Chàng càng không cam nguyện chết trong tay hai kẻ bại hoại trong võ lâm.

Khi đã định thần, chàng phát hiện thạch động này đúng là rất rộng lớn, nhưng khắp nơi bám đầy rêu, không khí ẩm ướt, chân chàng cũng dính dầy bùn sình. Dựa vào chút ánh sáng lim dim, chàng nhận ra khắp mặt đất vương vãi mảnh gỗ và lá cây bị đánh vỡ vụn ban nãy.

Lúc này Phương Ca Ngâm đã hiểu, động huyệt nhỏ bé dưới gốc cây chính là thông đạo đến tòa thạch động này, chẳng qua là bị bỏ hoang nhiều năm, thông đạo vốn nhỏ hẹp dần bị mảnh cây vụn cùng lá rụng, nấm hoang, rong rêu… tích tụ lâu ngày và bưng bít lại. Khi Phương Ca Ngâm đạp chân vào cộng thêm lực chấn từ phát chưởng mạnh mẽ của Thiết Lang Ngân Hồ, đất cát bị đẩy xuống khiến chàng ngã theo, từ đó thông tới thạch động này.

Thạch động vừa dài vừa sâu hun hút, không khí ẩm thấp và đường đi trơn trượt, không biết sẽ dẫn tới nơi nào? Phương Ca Ngâm không nhịn được thở dài một tiếng, âm thanh vang vọng bốn phía dường như có nhiều người cũng đang thở dài, Phương Ca Ngâm nghe mà dựng tóc gáy.

Màn đen chết chóc bao phủ, trong thoáng chốc như chợt nghe thấy tiếng nước đang chảy róc rách.

Phương Ca Ngâm lại phát ra tiếng “A” để thám thính phía trước.

Không ngờ cái hang sâu thẫm phía trước cũng truyền đến vô số tiếng vang vọng: “Aaaaaaa…”, thanh âm dường như bị bẻ gẫy nghe có vẻ quái dị.

Xem ra con đường phía trước vô cùng khúc khuỷu và phức tạp.

Dưới ánh sáng yếu ớt do hang động mờ mịt tỏa ra, rong rêu mập mờ hiện ra tứ phía, cảnh tượng vô cùng kinh dị, lại nghe tiếng của Thiết Lang Ngân Hồ vang lên  trên cửa hang động: “Ngươi không lên đây thì thôi, hai ta đứng canh ở cửa này, thế nào cũng đói chết ngươi!” Phương Ca Ngâm vừa nghe vừa cảm khái… Đương nhiên là vậy, nam tự hán phải tự lực tự cường, nay phải dung thân trong chốn thạch thất, thù cha chưa trả, võ công quá yếu kém, dù có vượt qua kiếp nạn này thì ắt cũng phải chết đói. Nghĩ tới đây, chàng cảm thấy nản chí vô cùng.

Thiết Lang Ngân Hồ càng chửi bới thậm tệ, Phương Ca Ngâm cảm thương cúi đầu, đột nhiên ánh mắt chạm vào thanh kiếm trong tay.

Màn trời u tối, kiếm quang lại càng âm u, tiếc rằng thanh kiếm này trong tay chàng. Nếu nó nằm trong tay Tống sư bá mới hai mươi bốn tuổi đã là kiếm thủ vô địch thiên hạ, hẳn sẽ đạt được thành tựu to lớn phong quang cỡ nào.

Vì sao trong tay lão, thanh kiếm sẽ tỏa sáng rực rỡ? Nay trong tay chàng, nó chỉ đành chôn vùi trong thạch động, cả đời không được đọ kiếm nữa chứ đừng nói đến danh chấn thiên hạ.

Phương Ca Ngâm, ngươi có chịu phục không? Trong không gian tối tăm này, ánh kiếm quang nhàn nhạt lóe lên, lúc này ký ức đột nhiên ùa về như một tia sấm chớp. Kinh Thiên Nhất Kiếm! Kinh Thiên Nhất Kiếm! Trong đêm mưa gió bão bùng ấy, một kiếm của đại hiệp Tiêu Thu Thủy như thiểm điện giáng xuống.

Ta không thể sánh bằng đại hiệp Tiêu Thu Thủy, nhưng ta phải học hỏi Người! Phương Ca Ngâm đột nhiên phấn chấn trở lại, tay nắm chặt thanh kiếm, từng bước đi vào hang động tối tăm không biết sẽ dẫn đến đâu.

Bất kể tai họa nào ở phía trước, bất kể nguy hiểm gì tiềm phục trong màn tối, chàng cũng phải dựa vào thanh kiếm này mà liều một phen.

Một người rơi vào hiểm cảnh mà vẫn hào khí và kiên định như vậy, nếu y không chết ắt sẽ có thành tựu to lớn sau này!

Phương Ca Ngâm, chàng sẽ có thành tựu gì không? Từ khi chàng đã hạ quyết tâm đi vào con đường tăm tối phía trước, đối với chàng, câu trả lời không còn quan trọng nữa.

Không gian tối đến nỗi bàn tay không thấy được năm ngón.

Thạch động càng đi càng sâu, không khí ẩm thấp ngày càng nặng đến nỗi xâm nhập vào trong áo quần và làn da. Dần dần chàng lại đến một nơi có không khí khô ráo hơn, không gian cũng nhỏ hẹp hơn.

Phương Ca Ngâm quờ tay xung quanh thì chạm vào một mảng tường lớn. Nơi đây có chút đóm sáng, có thể lờ mờ nhận ra đây là một gian thạch thất trống rỗng. Ngay lúc ngày, Phương Ca Ngâm chợt lạnh gáy, ánh sáng mập mờ chàng vừa thấy chính là ma trơi.

Ngọn lửa ma trơi chập chờn trôi nổi chính là chất lưu huỳnh từ xương xác chết phát ra. Phương Ca Ngâm nghĩ tới đây không kìm được bước nhanh hơn, bất giác đạp phải một vật suýt thì ngã nào. Chàng cúi người nhìn kỹ vật đó, lập tức kinh đởm!

Chính là một cái đầu lâu người!

Hai cái lỗ sâu hoắm ở đôi mắt hiện ra hai ngọn lửa u linh sầu thảm. Phương Ca Ngâm nhìn một lúc, cảm thấy thật chán ghét, chàng liền ném nó đi. Đầu lâu rơi xuống đất và dội lên mấy hồi vang tiếng “cách cách” rồi mới yên tĩnh.

Phương Ca Ngâm vẫn chưa hết kinh sợ, chợt một tiếng hừ lạnh lẽo vang lên.

Căn thạch động này rõ ràng không có người, một tiếng “hừ” đột nhiên vang lên khiến Phương Ca Ngâm nhảy dựng lên.

Phương Ca Ngâm cảm thấy da đầu tê dại, đồng thời chàng nghĩ đến một điều: sống có gì vui, chết nào phải hối tiếc. Nếu trên đời quả thật có ma thì đó chẳng qua nó cũng từng là con người, mà trên thế gian này, lòng dạ con người chẳng phải càng đáng sợ hơn hết thảy sao? Nghĩ đến đây, Phương Ca Ngâm trấn tĩnh trở lại.

Chàng lập tức quan sát xung quanh tìm kiếm nguồn gốc của âm thanh ấy, lại thấp giọng hỏi: “Là ai?” Không có tiếng trả lời. Chàng lại va vào mấy mảnh xương dưới chân, hiển nhiên chúng thuộc về những kẻ đã chết từ rất lâu về trước.

Phương Ca Ngâm lấy hết can đảm lại hét lên một tiếng: “Ai?” Đôi tay chàng chụp một cái thì bắt được một bộ xương mục rữa với áo quần chưa bị mục nát. Phương Ca Ngâm bắt đầu có chút nghi ngờ về thính giác của mình.

Ngay lúc này, bên tai lại truyền đến một tiếng hừ lạnh.

Phương Ca Ngâm bất giác nổi da gà toàn thân, chàng lại hét to: “Là ai?” Chỉ nghe âm thanh ấy xúa phát từ “bộ xương” trong tay và phảng phất ngay trước mặt chàng: “Còn ngươi là ai?” Phương Ca Ngâm không ngờ “bộ xương mục rữa” ấy lại biết nói chuyện với mình. Chàng giật mình vất đi “bộ xương”, lùi lại ba bước, run giọng hỏi: “Ngươi, ngươi là…” Chàng không tài nào thốt ra được chữ “ai” ở sau cùng.

Chỉ nghe “bộ xương mục rữa” ấy lãnh đạm nói: “Lâu lắm rồi ta không ăn thịt người…” Phương Ca Ngâm chợt nhớ đến câu nói của Khổng Tử: “Tử bất ngữ quái lực loạn thần…” Chàng thanh tĩnh trở lại, lại lấy can đảm quát lên: “Ngươi là người hay ma?” “Bộ xương” lại hừ lạnh một tiếng, nói: “Ngươi cũng lớn mật đấy…” Đột nhiên “bộ xương” giống như con rắn từ dưới đất bật lên. Phương Ca Ngâm nhìn không rõ sự việc mà chỉ dựa vào cảm giác, lòng thầm kinh hãi. Chàng liền đưa thanh kiếm trước ngực và sẵn sàng tấn công.

Nhưng thanh kiếm của chàng nhanh chóng bị đoạt lấy, cả người cũng bị thổi bay lên.

“Bùng” một tiếng va chạm vào vách tường đá, Phương Ca Ngâm đau đớn tột cùng.

“Bộ xương” bẻ gãy thanh kiếm, cười lạnh nói: “Ngươi hãy cam chịu số phận đi…” Âm thanh vang vọng bốn phía. Kẻ đó lướt tới trước mặt Phương Ca Ngâm với thân thủ vô cùng quỷ dị. Phương Ca Ngâm kinh hãi nhưng lập tức định thần, chàng dùng chính cánh tay của mình thay kiếm mà sử ra “Mai Hoa Ngũ Lộng”, năm ngón tay chụp tới cặp mắt của “bộ xương”.

“Bộ xương” kêu lên một tiếng kinh ngạc, không thèm né tránh. Hai ngón tay giữa đâm vào vị trí đôi mắt chỉ cảm thấy trống không và một chút ẩm ướt. Thì “bộ xương” này đã không còn tròng mắt, vị trí đôi mắt chỉ còn là ai cái lỗ sâu hoắm. Điểm tiếp xúc của hai ngón tay ấy, Phương Ca Ngâm chỉ cảm giác được lớp da bộ xương mà không hề có chút cơ nào. Điều này khiến Phương Ca Ngâm càng thêm kinh hoàng.

Phương Ca Ngâm hét một tiếng, chân đá mạnh về phía “bộ xương”, không ngờ lại đá vào khoảng không.

Thì ra “bộ xương” này thậm chí không còn đôi chân. “Bộ xương” này không có đôi mắt cũng chẳng có đôi chân, đương nhiên càng không phải u linh ma quỷ gì, bởi ai cũng biết ma quỷ ắt phải có đầy đủ thân thể chứ không tàn khuyết như kẻ này. Phương Ca Ngâm toàn thân không thể cử động. “Bộ xương” vẫn chưa hạ sát thủ với chàng, trái lại còn hỏi: “Chú U là ai của ngươi?”Lúc này, Phương Ca Ngâm càng hiểu rõ đây là người chứ không phải hồn ma gì, hơn nữa kẻ này biết rõ chiêu số môn phải của mình. Nhưng hắn lại không có đôi mắt để nhìn thấy! Trong thật thất u tối này, “con người” thế này… Phương Ca Ngâm thu hết can đảm, nói: “Chính là gia sư. Các hạ…”

Người kia không trả lời, chỉ kỳ quái hú lên một tiếng vang vọng khắp thạch thất, “bùm” một tiếng, một chưởng giáng vào tường khiến thạch thất như long trời lở đất. Khí thế lăng lệ này trực tiếp va vào Phương Ca Ngâm khiến vết thương của chàng tái phát, trời đất quay cuồng, nhất thời ngất đi trên nền đất lạnh lẽo.

Khi chàng tỉnh lại, xung quanh vẫn tối om như lúc trước.

Chàng không biết mình đã chết chưa, kỳ quái nhất là vết thương đã hồi phục rất nhiều, hơn nữa cảm thấy một luồng chân khí ấm áp đang lưu chuyển khắp cơ thể, cảm giác vô cùng thoải mái dễ chịu.

Phương Ca Ngâm lòng thầm chấn động: chỉ có vị cao nhân võ lâm dùng chân khí của bản thân để truyền vào cơ thể mình mới xảy ra hiện tượng này. Hơn nữa, đây là cách truyền công và trị liệu vô cùng có hại cho người truyền thụ. Là ai bất chấp mạo hiểm, truyền nội công để liệu thương cho chàng?

Chàng vội đứng bật dậy, không ngờ lại nhảy cao đến cả trượng, đầu đụng vào tường đá một tiếng “rầm”, đau đến chảy nước mắt. Chàng không ngờ võ công của mình đột nhiên lại tăng nhanh đến thế. Lúc này, lại chợt nghe một tiếng hắng giọng lạnh lùng.

Chàng nghe tiếng, biết lão quái nhân ấy vẫn còn ở đây, liền cảm thấy một luồng khí lạnh thấu tim. Rồi như nhớ ra điều gì, trong lòng bừng mở, chàng cảm động hỏi: “Tiền bối… là người đã dùng võ công… giúp tôi liệu thương….”

Quái nhân không trả lời, chỉ lạnh nhạt hỏi: “Chúc U đã chết chưa?”

Phương Ca Ngâm nổi giận: “Ông nói vậy là có ý gì?”, nói rồi liền đứng dậy.

Quái nhân cười lạnh hai tiếng: “Ngươi không phải đối thủ của ta”.

Phương Ca Ngâm ngang nhiên nói: “Ông hạ nhục gia sư trước mặt tôi. Dù võ công của tôi kém xa, tôi cũng phải liều chết cùng ông!”

Quái nhân nhất thời kinh ngạc, nói: “Có chí khí!”, rồi lại nói tiếp, “Không ngờ Chúc U lại có một đệ tử như ngươi”.

Phương Ca Ngâm vừa nghe tới đây liền tức giận hét lên một tiếng, song chưởng tả hữu cùng xuất ra. Trong gian thạch thất nhỏ hẹp này lại nghe được âm thanh lăng lệ của gió.

Quái nhân kia cười khàn một tiếng, một chưởng vỗ lên nền đất gây cơn địa chấn, Phương Ca Ngâm lập tức không đứng vững, ngã sõng soài xuống đất  .

Phương Ca Ngâm bị ngã, cảm thấy không phục, tùy tiện với tay thì nắm được một nửa thanh đoản kiếm. Chàng chưa kịp đứng dậy đã vội đánh ra một kiếm “Đảo Qua Kim”.

Quái nhân kia cười lớn, Phương Ca Ngâm lại cảm thấy toàn thân chấn động. Lãp dùng hai tay kẹp chặt thân kiếm của chàng, cuồng ngạo nói: “Tốt! Tiểu tử thật có dũng khí! Suốt hai mươi năm qua, người dám giao thủ với ta, trong thiên hạ không có mấy ai. Chỉ tiếc ngươi đã bái nhầm sư phụ rồi!”

Nói xong lại buông hai tay. Phương Ca Ngâm đang dùng sức nắm lấy thanh kiếm, nay đột ngột mất đi cản lực, cả người liền đụng vào vách tường đá sau lưng, cảm thấy khí huyết lộn ngược. Nhưng nghe lão cứ nhục mạ sư phụ của mình, chàng tức giận không chịu được, lớn tiếng mắng: “Lão quái, ngươi đừng quá cuồng ngạo. Một khi sư phụ ta tới đây, ngươi sẽ phải câm miệng ngay!”

Người này đã tung hoành giang hồ hơn ba mươi năm, chưa từng bị người ta chửi mắng như vậy, lại còn là một gã hậu bối tiểu tử. Lão nhất thời kinh ngạc, rồi ha ha cười lớn: “Có đảm lược! Ta chính là thích phần khí khái này!”

Phương Ca Ngâm vẫn còn bừng cháy trong cơn giận: “Ông phải rút lại lời nói của ông!”

Quái nhân hỏi: “Lời nói gì?”

Phương Ca Ngâm nói: “Lời nhục mạ gia sư!”

Quái nhân cười ha ha, nói: “Ta không rút lại, thì sao nào?”

Phương Ca Ngâm cầm kiếm thủ thế: “Ông phải trả lại công đạo!”

Quái nhân cười lớn: “Công đạo với chẳng công đạo. Thiên hạ vẫn còn công đạo sao?”

Phương Ca Ngâm cố kiềm nén cơn giận: “Ông trả hay không trả?”

Quái nhân nói: “Ngươi có biết sư phụ ngươi là ai không? Có biết ta là ai không? Hả?”, rồi nói tiếp: “Cách thức ngươi sử Thiên Vũ Kỳ Kiếm ấy, kỳ thực Thiên Vũ Kỳ Kiếm không phải như vậy”

Phương Ca Ngâm lại càng thêm giận, sắp phát tác, chợt nghe “choang” một tiếng, chỉ thấy trong thạch thất đen tối có một luồng sáng xẹt qua.

Luồng sáng này tỏa ra ánh sáng như ban ngày, rồi lại đột nhiên biến mất. Phương Ca Ngâm đứng trong bóng tối, chợt thấy trong tay nhẹ bẫng, trong mắt vẫn như phảng phất nhìn thấy vòng sáng kim quang.

Chỉ nghe một giọng nói lạnh như sắt đá: “Đây chính là Đảo Quá Kim”.

Cho tới bây giờ, Phương Ca Ngâm mới nhận ra kim quang ấy chính là kiếm. Tại sao lại như vậy? Thanh đoản kiếm trong tay chàng nay chỉ còn lại chuôi kiếm, phần thân kiếm đã bị vỡ vụn. Kiếm khí mà đối phương vừa phát ra, thanh kiếm trong tay liền bị chấn nát. Công lực cao đến mức nào? Một chiêu Đảo Quá Kim có thể vận dụng đến mức xuất thần nhập hóa như vậy? Võ công tinh thâm đến nhường nào? Một lão quái nhân không rõ lai lịch trong thạch thất cũng có thể sử Thiên Vũ Kỳ Kiếm thuần thục và thâm hậu hơn cả sư phụ của chàng. Người này là nhân vật thế nào?

Phương Ca Ngâm trong lòng nghi hoặc. Quái nhân lại ha ha cười lớn. Trong tiếng cười mang mấy phần sầu muộn, mấy phần tịch mịch, mấy phần hào khí, mấy phần khí phách. Người này rốt cuộc là ai?

Lão cười thêm một hồi, âm thanh vang dội vào vách tường trong không gian nhỏ hẹp. Một lúc sau, ông lên tiếng với giọng thê lương vô hạn: “Nghe bộ pháp lúc nãy ngươi đá ta, hiển nhiên là đã dùng Tam Đàm Ấn Nguyệt. Ngươi sử lại một chiêu thử xem”. Nói rồi đưa tay nắm lấy thanh kiếm phía sau.

Thanh kiếm ấy dài mà diễm lệ, lấp loáng kim hồng, giống như đang được nung trong lò luyện kiếm, thân kiếm phát ra tiếng “ong ong”. Một kiếm vừa xuất ra, cả gian thạch thất u tối liền như có thêm luồng ánh sáng ban mai. Quái nhân đảo tay một cái, thế kiếm xẹt qua như lôi phong hướng về phía Phương Ca Ngâm, lạnh nhạt nói: ” Thanh kiếm này nếu cầm không chắc, sẽ có tiếng “ong ong”, nếu vận công toàn thân mà sử kiếm, sẽ thành tiếng như sấm như gió. Cầm lấy, sử một chiêu Tam Đàm Ấn Nguyệt cho ta xem thử!”

Phương Ca Ngâm ngây ra một lát, hai tay nhận lấy thanh kiếm, bỗng thấy áp lực đè nặng lên tay. Thì ra tuy thân kiếm thập phần tú mỹ, nhưng quả thật rất nặng tay. Phương Ca Ngâm gần như không xoay chuyển được.

Quái nhân kia tuy không có mắt, nhưng vẫn nhận thấy tình hình, lãnh ngạo nói: “Hít một hơi dài, khí tụ đan điền, rồi mới phát lực đến tứ chi, mượn thế mà vận nội tức Thiên Vũ môn, tự nhiên có thế vũ động thanh kiếm này”.

Phương Ca Ngâm trong lòng không vui, tại sao lão quái nhân này lại hiểu hết nội công tâm pháp của Thiên Vũ môn? Đến khi bất giác làm theo lời của lão, cảm thấy nội lực của bản thân cùng chân khí mới được truyền vào cơ thể lập tức hợp thành một thể, khí huyết lưu thông, vừa vung tay đã có thể múa được thanh trường kiếm phi phàm này.

Phương Ca Ngâm nắm lấy thanh kiếm, cảm thấy khí thế cuồn cuộn, người như kiếm quang, xoay tay một cái, chân bước một bước, sử ra Tam Đàm Ấn Nguyệt.

Kiếm Chiêu.

Như đã mô tả, Tam Đàm Ấn Nguyệt là bộ pháp kỳ ảo, tưởng là chém ngay đầu, hóa ra lại đâm giữa ngực, thực ra lại chặt vào chân. Đôi vai ấn ở Tam Đàm, cũng là ở giếng của Đàm Nguyệt. Phương Ca Ngâm đánh ra chiêu này, thực là do như hành nguyệt. Chiêu kiếm đã xong, kim quang vẫn còn.

Không ngờ lão quái nhân lại lắc đầu: “Không đúng, không đúng. Ngươi có đủ khí thế, khí khái uy dũng, chỉ là một chiêu này lại sử ra như thế, mất hết tinh túy của nó…”

Tuy lão không có chân, nhưng một thân ảnh phóng tới, Phương Ca Ngâm chưa kịp định thần mà thanh kiếm trong tay đã bị đoạt mất, chỉ nghe lão nói: “Xem ta đây!”

Cổ tay vừa xoay, kiếm khí phát ra ba tiếng “soa soa soa”, dường như chỉ mới là một kiếm. Quái nhân hỏi: “Vừa rồi ta phát ra mấy chiêu kiếm?”

Phương Ca Ngâm liền trả lời: “Ba kiếm.”

Quái nhân cười lạnh: “Không đúng, chỉ có một kiếm.”  Nói rồi lại chầm chậm sử ra một lần nữa. Chỉ thấy kiếm khí tung hoành, tam lộ thượng trung hạ đều chỉ là hư chiêu. Lão cố ý không phát ra kiếm thế thật sự, lại nói: “Trăng không ở trong đàm, nước lại có ở đâu?”

Phương Ca Ngâm không suy nghĩ, trả lời ngay: “Trăng ở trên trời.”

Quái nhân hét lớn: “Đi!” Kiếm rời khỏi tay, bay lượn trong khoảng u tối tỏa ra ánh hồng quang, rồi lại trở về trong tay lão: “Có thể sử ra kiếm thế như thế, dù ngàn dặm vẫn có thể dễ dàng lấy được thủ cấp đối phương!”

Phương Ca Ngâm càng xem, tâm thần ngày càng cởi mở, không nhịn được hỏi: “Nếu trăng không ở trên trời, tại sao lại không ở trong lòng?”

Gương mặt hốc hác của quái nhân cũng trở nên kích động: “Chủ ý hay. Trong lòng có trăng, mới là thiên tâm nguyệt viên. Mười một năm trước ta đã luyện đến cảnh giới này rồi.” Vừa nói xong liền xuất kiếm, chỉ thấy ba luồng ánh sáng hồng kim lúc ẩn lúc hiện, lại hợp thành một đạo phi hồng, rõ ràng nhìn thấy ánh sáng này sẽ bay cao lên trời nhưng rồi đột nhiên không thấy nữa. Quái nhân nói: “Chiêu kiếm này, có thể ẩn giấu không phát tác ra, nhưng ngươi tuyệt đối có thể xuất kỳ bất ý khiến đối thủ không ngờ tới.”

Phương Ca Ngâm bình sinh thích nhất là bàn luận kiếm pháp, thấy quái nhân này nói đến kiếm pháp tuyệt luân, bất giác trong lòng chỉ hoàn toàn nghĩ về kiếm ý. Lão quái nhân cũng sử kiếm đến đắc ý, liền kêu lên: “Ngươi hãy xem chiêu này!”

Phương Ca Ngâm tưởng lão lại sử ra chiêu kiếm lăng lệ kỳ ảo nào, không ngờ lão đưa kiếm ngang tới ngực, ngón tay của tay còn lại uốn cong mũi kiếm tạo hành hình bán nguyệt. Mũi Kiếm và thân kiếm đã liền thành hình vòng cung. Phương Ca Ngâm muốn hỏi, lão quái nhân liền buông tay, thân kiếm kiếm vụt thẳng trở lại. Còn lưu lại một chút kiếm khí giống như ngôi sao băng, đã va mạnh vào tường sâu nếu năm trượng, ánh hoa sao bắn tung tóe, tường đá còn hằn lại vết kiếm.

Vì kiếm vẫn ở trong tay quái nhân, kiếm khí mới có thể tung thành trong thạch thất.

Phương Ca Ngâm chỉ cảm thấy toàn thân chấn động, không nhịn được kêu lên “Nộ Khuất Kim Hồng! Chính là Nộ Khuất Kim Hồng!”

Thì ra, Nộ Khuất Kim Hồng là một trong Nhị Thập Thứ Kỳ Kiếm của Thiên Vũ phái, do chính Tống Tự Tuyết sáng lập, ngay cả hai người Chúc U, Tiêu Hà cũng chưa học được. Chàng vẫn chưa từng được nhìn thấy chiêu kiếm danh chấn giang hồ này, chỉ là đã từng nghe sư phụ miêu tả. Nay được chứng kiến, thật vui mừng tột độ.

Quái nhân ha ha cười lớn: “Chính là Nộ Khuất Kim Hồng! Chiêu này đánh ra, nếu vận dụng tốt sẽ có thể biếnn chiêu thành Nộ Khúc Thần Kiếm. Nếu không dùng một tay còn lại uốn cong lưỡi kiếm, kiếm khí sẽ trở nên linh hoạt và tự do hơn, lại càng sát nhân vô ảnh!”

Phương Ca Ngâm nghi hoặc, hỏi: “Dám hỏi tiền bối là vị trưởng bối nào của Thiên Vũ môn…”

Quái nhân cười lớn, chấn động cả thạch thất: “Trưởng bối cái gì? Cả Thiên Vũ môn chỉ có ta mới là người đứng đầu “.

Phương Ca Ngâm thất sắc, hỏi: “Ông là?”

Quái nhân càng cười lớn hơn: “Đây là tín vật Kim Hồng Kiếm của Thiên vũ phái. Ngươi nói xem, ta là ai?”

Phương Ca Ngâm liền phủ phục dưới đất: “Người chính là sư bá!”

Tiếng của quái nhân vang vọng như tiếng sét ban mai: “Ta chính là Tống Tự Tuyết của Thiên Vũ phái. Khắp trời đất này, không phải ta thì còn ai!”

Phương Ca Ngâm liền khấu đầu.

Khắp trời đất này, không phải ta thì còn có ai?

***

Không phải ta thì còn có ai? Còn có ai?

Mười năm trước, Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm huyết chiến Võ Lâm Cô Tử. Mười lăm năm trước, tay kiếm phong lưu trẻ tuổi thách đấu Cửu Thiên Thần Kiếm Khúc Kiếm Lư. Hai mươi năm trước, tại Thiên Vũ Môn, ngay cả chưởng môn Thiên Vũ Phái đương thời cũng phải chịu thua kẻ thiếu niên hậu bối.

Thiên Vũ môn thật ra chỉ có bảy chiêu kiếm. Nhưng Tống Tự Tuyết năm mười bảy tuổi đã sáng tạo thành mười lăm chiêu, khiến sư phụ y vô cùng bất mãn. Chính Tống Tự Tuyết đã dùng những chiêu kiếm này đánh bại sự hợp kích của tam đại cao thủ, gồm sư phụ, sư thúc và sư bá. Sau trận chiến này, Tống Tự Tuyết trở thành kẻ tội đồ bất trung bất hiếu, vong ân bội nghĩa, đánh bại ân sư. Ngay cả sư tổ của Thiên Vũ Môn là Cung Thiên Di, ba năm sau đó cũng bại dưới tay Tống Tự Tuyết, sau đó bi phẫn mà chết.

Tống Tự Tuyết vốn bất cần sự đời, thích làm gì thì làm. Năm hai mươi bốn tuổi đã sáng tạo ra Thiên Vũ Kỳ Kiếm Nhị Thập Tứ Thức. Năm hai mươi bảy tuổi tự xưng là chưởng môn. Năm ba mươi tuổi trở thành một trong Tứ Kỳ của Tam Chính Tứ Kỳ, là người trẻ tuổi nhất trong số họ.

Năm xưa, Trường Không Thần Chỉ Tang Thư Vân hai mươi bảy tuổi, Đại Mạc Thần Chưởng Xa Chiêm Phong hai mươi sáu tuổi, lớn tuổi nhất là Kiếp Dư Lão Quái Nghiêm Thương Mang, bốn mươi hai tuổi. Những người này đều là nhân vật đã thành danh trong võ lâm. Tống Tự Tuyết xuất thân không bằng, nhưng tuyệt không chịu thua kém.

Mười năm trước trong Hoàng Sơn luận kiếm, Tam Chính Tứ Kỳ không phân thắng bại. Ba năm sau khi chiến đấu với Nhậm Cuồng, họ lại hẹn nhau ở Hoa Sơn. Tuy công lực họ vẫn ngang nhau, nhưng sức mạnh của Tống Tự Tuyết, vẫn để lại ấn tượng khó phai.

Một đời của Tống Tự Tuyết, không chính cũng không tà. Nhưng bảy năm trước đột nhiên tuyệt tích giang hồ, khiến người ta kinh nghi thập phần. Không ngờ kiếm khách phong lưu tuấn mỹ từng danh chấn võ lâm trong mười năm nay, lại trở thành lão quái nhân tàn tạ khuyết tật trong hắc động này.

Chương trước: Trường Không Thần Chỉ

Chương sau (chưa dịch): Thiên Vũ Kỳ Kiếm

My translations - My works Đại Tông Chủ

3 Comments Leave a comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

•Mê Phim Nhật Subteam•

Website chính thức của fanpage Mê Phim Nhật

TYLER - THE WRITER

My first detective book!

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

Tùy Phong

"có thể chịu được tình chưa quên, nhưng thương tâm tóc sinh bạc ..."

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Những mảnh ghép của lucas

nơi đây có tâm hồn tôi

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

Sơn Phước

Blog của Sơn Phước

•Mê Phim Nhật Subteam•

Website chính thức của fanpage Mê Phim Nhật

TYLER - THE WRITER

My first detective book!

Tử Tâm Lang

Cô phương tự thưởng

- Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Mộng Ảo Không Hoa

Tùy Phong

"có thể chịu được tình chưa quên, nhưng thương tâm tóc sinh bạc ..."

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Những mảnh ghép của lucas

nơi đây có tâm hồn tôi

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

Sơn Phước

Blog của Sơn Phước

%d bloggers like this: