[Đang đọc] The Day The Sun Die – Yan Lianke

Tác giả Diêm Liên Khoa

Trong cuốn The Day The Sun Died của Yan Lianke (Diêm Liên Khoa), có một đoạn miêu tả về corpse oil – mỡ xác chết.

Theo lệnh của nhà nước, tất cả người chết phải được hỏa thiêu, nghiêm cấm chôn vào đất để tiết kiệm quỹ đất cho người sống. Người cậu của nhân vật chính là giám đốc lò hỏa thiêu của thị trấn. Xác người nào cũng có một lượng mỡ nhất định, dưới nhiệt độ cao, cơ thể bị thiêu đốt kia sẽ chiết xuất ra một lượng mỡ dưới dạng chất lỏng. Chất lỏng này sẽ được tích trữ trong thùng. Cứ vài ngày thùng lại đầy, khi đó giám đốc sẽ tuồn ra ngoài để bán. Corpse oil là chất bôi trơn rất tốt cho máy móc công nghiệp, nên người ta thường gọi nó là dầu bôi trơn. Nhưng vị giám đốc này cũng khẳng định, corpse oil có dinh dưỡng rất cao, thậm chí có thể dùng làm dầu ăn. Ông vừa giải thích vừa rồm rộp nhai đậu phộng rang.

Nội dung chính của The Day The Sun Died kể về một đêm kỳ lạ mà mọi người trong thị trấn đều bị mộng du ngoại trừ gia đình nhân vật chính. Trong lúc mộng du, người ta mới hành động theo đúng bản chất bản thân, mà khi đang tỉnh, những bản chất ấy bị kiềm nén không biểu hiện ra ngoài.  Mẩu chuyện corpse oil kể trên chỉ là một mảng nhỏ trong bức tranh lớn. Mình tin tác giả có dụng ý ẩn dụ gì đó thông qua câu chuyện ấy mà mình vẫn chưa lần mò ra. Nhưng mình thề là tác giả tả thực đến nỗi độc giả thật thà như mình phải hỏi google “is corpse oil real?” It’s not real, thanks God!

Một điều thú vị là trong tác phẩm có một nhân vật tên Diêm Liên Khoa, tác giả tiểu thuyết không mấy thành công sống kế bên nhà nhân vật chính. Mình đọc nửa cuốn sách rồi vẫn chưa thấy Diêm Liên Khoa xuất hiện. Không biết trong lúc Diêm Liên Khoa đang mộng du mà hành động theo tiềm thức, ông sẽ làm điều gì?

Update: Diêm Liên Khoa từng là tiểu thuyết gia có nhiều cuốn sách bán chạy. Tác phẩm của ông hầu hết đều lấy cảm hứng từ thị trấn quê hương của ông, nhưng dân địa phương chẳng ai thèm đọc tác phẩm của ông ngoại trừ nhân vật chính (cậu bé 14 tuổi, nhưng ngay cả cậu cũng lên tiếng chê bai các tác phẩm của Diêm Liên Khoa). Ở tuổi năm mươi mấy, Diêm Liên Khoa đã cạn ý tưởng và không còn viết được nữa.

Trong đêm mộng du, Diêm Liên Khoa như tìm lại nguồn cảm hứng để viết. Mặc dù người thân cố gắng đánh thức mấy lần, ông vẫn cố tình để mình chìm vào giấc mộng du, vì chỉ có như vậy, ông mới cảm thấy mình vẫn có thể viết tiếp. Viết văn là lẽ sống trong cuộc đời ông, nếu không thể viết nữa, ông thà chết. Trong cơn mộng du, ông đã khẳng định như vậy. Người thân đành bất đắc dĩ để ông tiếp tục trầm luân trong cơn mơ của mình.

Cũng trong cơn mộng du, Diêm Liên Khoa dụ khị nhân vật chính kể ra chuyện xấu trong nhà để ông lấy đưa nó vào tác phẩm, đổi lại ông sẽ tặng cậu bé cuốn sách mà ông cho là kiệt tác văn học: Kim Bình Mai. Nhưng cậu bé đâu có ngu. Bình cái gì Mai cái gì chứ,  tôi chưa từng nghe bao giờ, chuyện xấu nhà tôi đừng hòng tôi kể cho ông!

3 comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s